20px

Trời dần tối, cuối cùng họ cũng tiến vào cổng thành. Xe ngựa không dừng lại , suốt dọc đường đâu đâu cũng vô cùng náo nhiệt. Kỷ Đào hé rèm nhìn ra ngoài, đèn đuốc sáng trưng. So với thôn Đào Nguyên, vừa đêm xuống đã tối om thì nơi này chẳng khác nào chốn tiên cảnh.

Ánh sáng xung quanh dần thưa thớt, đến trước cửa một con hẻm, xe ngựa chậm rãi dừng lại .

“Lâm công t.ử, tới rồi .” Giọng trầm khàn của Hứa thúc vang lên từ bên ngoài.

Lâm Thiên Dược nhảy xuống khỏi xe ngựa trước , rồi đỡ Kỷ Đào xuống, sau đó mới quay lại cười nói : “Đa tạ Hứa thúc.”

Hứa thúc đã bắt đầu giúp dọn đồ trên xe. Lâm Thiên Dược cũng phụ một tay, rất nhanh đã chuyển xong. Chàng cười nói :

“Ngày khác nhất định ta sẽ đến tận nhà cảm tạ Kiều công t.ử.”

Hứa thúc mỉm cười gật đầu, đ.á.n.h xe rời đi .

Kỷ Đào nhìn quanh bốn phía. Con hẻm này toàn là những tiểu viện nhỏ, nhà cửa không mới nhưng khá gọn gàng, các nhà đều đóng kín cổng, xung quanh yên tĩnh. Nàng cười hỏi:

“Chúng ta ở chỗ nào?”

Lâm Thiên Dược chỉ về phía một viện nhỏ tối om bên cạnh, nói :

“Chính là ở đây. Ta đã đến xem rồi , là một viện riêng, chỉ có hai gian nhà.”

Vừa nói , chàng vừa lấy chìa khóa ra mở khóa cổng. Đi chưa được mấy bước đã tới trước nhà. Lúc này trời đã tối hẳn, Lâm Thiên Dược thắp nến lên. Kỷ Đào liếc nhìn gian nhà, không lớn, bàn ghế bên trong khá đầy đủ, chỉ là đều không mới. Còn có một gian trong, hẳn là phòng ngủ.

“Bên cạnh còn một gian nhỏ nữa, thông với nhà bếp.”

“Đào Nhi, để nàng chịu thiệt rồi .” Lâm Thiên Dược đột nhiên ôm lấy nàng.

Kỷ Đào nghe vậy không nhịn được bật cười : “Chàng cũng ở đây, thiệt thòi chỗ nào chứ. Thế này chẳng phải đã coi là khá rồi sao ?”

Không ngờ Lâm Thiên Dược lại gật đầu, nói : “Nhiều người còn phải hai nhà ở chung một viện để tiết kiệm tiền thuê.”

“Vậy trước kia chàng …”

Lâm Thiên Dược cầm nến bước ra ngoài, rõ ràng là đi chuyển đồ ở trước cửa. Kỷ Đào nhận lấy cây nến giúp chàng soi sáng.

“Trước kia ta ở chung với người khác, mỗi người một gian, một trong một ngoài.”

Kỷ Đào không hỏi thêm nữa.

Một gian phòng và một tiểu viện riêng, đối với Lâm Thiên Dược mà nói , hẳn là một bước nhảy vọt lớn.

Hai người thu dọn rất nhanh. Đem đồ vào , trong bóng tối tùy tiện dọn dẹp sơ qua, rồi trải giường đi ngủ. Hôm nay tuy chỉ ngồi xe ngựa, nhưng Kỷ Đào vẫn cảm thấy toàn thân ê ẩm, vừa nằm xuống đã ngủ say.

Sáng sớm hôm sau , lúc Lâm Thiên Dược thức dậy, Kỷ Đào mơ màng mở mắt, thấy chàng đang mặc quần áo, bên ngoài trời chỉ vừa tờ mờ sáng, không nhịn được hỏi:

“Ngày nào chàng cũng dậy sớm như vậy sao ?”

Lâm Thiên Dược cúi người , ôm cả chăn lẫn cả người nàng, hôn nhẹ lên tóc nàng, khẽ cười nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-101.html.]

“Nàng ngủ thêm một lát đi , ta ra ngoài mua chút đồ ăn về.

Kỷ Đào chỉ cảm thấy như đang nằm mơ, mắt thật sự không mở nổi, lại thiếp đi .

Tiếng đóng cửa vang lên khiến nàng giật mình tỉnh lại . Nhìn trần giường xa lạ, nàng mới nhớ ra nơi này đã không còn là thôn Đào Nguyên nữa, mà là quận Phong An. Nàng ngẩn người một lát, rồi đứng dậy mặc quần áo, đi qua gian ngoài, thấy một cái sân không lớn.

Nàng đi một vòng quanh sân, sang gian nhà bên cạnh, nơi đó là nhà bếp. Bếp lò đầy đủ, chỉ là hơi bẩn. Nàng xắn tay áo, ra sân múc nước, bắt đầu dọn rửa.

Lâm Thiên Dược rất nhanh đã quay về, trong tay cầm một gói bánh bao còn bốc hơi nóng. Kỷ Đào lấy rau mang theo từ nhà ra ăn cùng, cười hỏi:

“Ở đây mua đồ có gần không ?”

Lâm Thiên Dược gật đầu:

“Gần lắm. Đợi dọn xong, ta sẽ dẫn nàng đi dạo. Chung quanh đây chủ yếu là học t.ử của quan học và người nhà của họ, khá an toàn , người cũng không quá vô lại . Ở lâu rồi nàng sẽ biết .”

Hai người ăn uống qua loa xong liền bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Kỷ Đào cầm khăn lau, lau sạch từng ngóc ngách trong ngoài. Lâm Thiên Dược cũng không hề rảnh rỗi, chỉ cần là việc Kỷ Đào bảo, như dời bàn, quét sân, chàng đều làm , còn sửa lại cả cửa sổ, rất kiên nhẫn.

Kỷ Đào rất hài lòng. Một người đàn ông biết nghe lời như Lâm Thiên Dược, ở nước Càn này e rằng không nhiều.

Nhìn trong nhà ngoài cửa đã hoàn toàn sáng sủa, Kỷ Đào chống nạnh đứng giữa sân quan sát thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Nàng khá ngạc nhiên. Đây là chỗ Lâm Thiên Dược mới thuê, trước kia chàng ở con phố khác, cũng không có quen ai ở khu này .

Mở cửa ra , liền thấy một phụ nhân mặc áo vải xanh đứng ngoài, khoảng hơn hai mươi tuổi, đầu quấn khăn vải. Thấy Kỷ Đào, nàng ta âm thầm đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới , rồi cười hỏi:

“Muội mới chuyển đến sao ?”

Kỷ Đào nghi hoặc nhìn nàng ta , không đáp.

Phụ nhân kia dường như lúc này mới nhận ra hai người vốn không quen biết , vội cười nói :

“Nhà mẹ đẻ ta họ Trần, ở ngay sát vách. Phu quân ta là học t.ử của quan học, họ Vu. Tối qua ta thấy hình như thấy có người chuyển đến, nhưng muộn quá nên không tiện ra quấy rầy. Hôm nay sang xem thử, nếu muội có việc gì cần giúp, cứ sang tìm ta .”

Nét mặt nàng ta tươi cười , ánh mắt chân thành, trông thật sự chỉ là sang chào hỏi hàng xóm mới. Kỷ Đào nghĩ thông suốt, liền cười nói :

“ Đúng vậy , bọn ta tối qua mới đến. Trước kia chỉ có mình phu quân ta ở đây, chàng nói không có người chăm sóc nên ta mới chuyển đến, tiện thể chàng cũng thuê luôn tiểu viện này .”

Trần thị lộ vẻ đã hiểu, cười nói : “Trước kia có phải ở hẻm Bình Viễn không ?”

Kỷ Đào áy náy đáp: “Ta không biết .”

Trần thị không để ý, nói :

“Bên đó toàn là học t.ử một mình lên trấn cầu học, lại đều không quá dư dả, đa phần là thuê chung, mỗi người một gian. Ai, muội nói vậy ta liền hiểu vì sao phu quân muội lại đón muội đến rồi . Bên đó thật sự là…”

Kỷ Đào tò mò hỏi: “Là thế nào?”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...