Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trần thị nhìn quanh một vòng, rồi ghé sát Kỷ Đào, hạ giọng nói :
“Tuy đều có công danh, nhưng đọc sách cực khổ, cả ngày chẳng có thời gian dọn dẹp, cho nên… muội hiểu rồi đấy.”
Kỷ Đào lập tức hiểu ra .
Một đám nam nhân ở chung, lại không quét dọn, nghĩ thôi cũng biết là cảnh tượng thế nào.
Thấy Kỷ Đào luôn mỉm cười lắng nghe , Trần thị càng nói càng hứng khởi, lại ghé sát thêm, thì thầm gần như không nghe thấy:
“Thật ra muội đến là đúng đó. Có không ít cô nương không biết giữ mình … cứ chạy sang bên đó. Gặp phải vị công t.ử đa tình, có khi còn tự nguyện dán vào cơ.”
Kỷ Đào hơi trợn to mắt, thật không ngờ nơi này lại có những cô nương phóng khoáng đến vậy .
Trần thị thấy phản ứng của nàng, lại cười nói : “Vừa rồi ta thấy phu quân muội rồi , tướng mạo tuấn tú lắm. Muội phải trông cho kỹ vào đấy.”
Kỷ Đào nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Vu đại tẩu, tẩu có muốn vào ngồi một lát không ?”
Trần thị thò đầu nhìn vào sân, lắc đầu nói : “Ta phải về rồi , nhi t.ử còn cần người trông. Thằng nhóc thối ấy nghịch lắm, sơ sẩy chút là chẳng thấy đâu .”
“Đa tạ Vu tẩu đã nói cho ta những chuyện này .” Kỷ Đào lên tiếng cảm ơn.
Trần thị không để ý, khoát tay, vừa quay người đi vừa nói : “Dù sao muội cũng đã chuyển tới rồi , sau này còn ở gần nhau lâu dài. Có chuyện gì không biết cứ sang hỏi ta , ta ở đây mấy năm rồi .”
Kỷ Đào đóng cửa lại . Lâm Thiên Dược đứng ở cửa phòng, mỉm cười nhìn nàng, nói : “Đào Nhi, mới tới mà đã quen được hàng xóm rồi à ?”
Kỷ Đào nghiêm mặt, nói : “Vừa rồi đại tẩu kia nói , ở hẻm Bình Viễn thường xuyên có mỹ nữ lui tới, chàng đã bị người ta để mắt tới chưa ? Khai thật đi .”
Lâm Thiên Dược khẽ lắc đầu, cười nói : “Chuyện này vốn phải là đôi bên tự nguyện. Ta không có tâm tư đó. Hơn nữa, nếu thật có cô nương nào có ý, cũng chưa chắc đã để mắt tới ta , theo ta thì được gì chứ?”
Kỷ Đào nghĩ lại cũng thấy đúng, liền gật đầu.
“Đi thôi, chúng ta đi mua ít rau, tiện thể xem thử giá cả thế nào.” Lâm Thiên Dược cười nói .
Việc này rất cần thiết. Ngày mai Lâm Thiên Dược đã phải đến quan học nghe giảng, Kỷ Đào phải ở nhà nấu cơm cho chàng . Hơn nữa còn thiếu rất nhiều đồ, không nói đâu xa, ngay cả bát đũa để ăn của hai người cũng chưa có .
Đi chừng nửa khắc, xung quanh dần náo nhiệt hơn. Hai bên đường là các cửa hàng san sát, quầy hàng bày đủ loại rau thịt. Hai người đi hết một vòng con phố, Lâm Thiên Dược luôn che chở cho nàng, vừa đi vừa dừng.
Trên đường còn có rất nhiều phụ nhân trẻ tuổi, thậm chí cả các cô nương qua lại .
“Mấy con phố
này
đều là nơi các học t.ử tới cầu học sinh sống. Chỗ
này
gần quan học, tuần tra nhiều hơn nên khá an
toàn
,
lại
mua
được
hầu hết
mọi
thứ.
” Lâm Thiên Dược
nói
khẽ.
Kỷ Đào gật đầu, nghĩ đến tiểu viện cách đây không xa, không khỏi tò mò hỏi: “Cái viện của chúng ta , một tháng thuê bao nhiêu bạc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-102.html.]
“Mười lượng một năm.” Lâm Thiên Dược trầm giọng đáp.
Sắc mặt Kỷ Đào không đổi. Lâm Thiên Dược kinh ngạc nhìn nàng một cái. Kỷ Đào cảm thấy khó hiểu, nhưng dọc đường hỏi giá cả xong, nàng mới hiểu vì sao chàng lại nhìn mình như vậy .
Mười lượng bạc, rất nhiều.
Thịt heo mười bốn, mười lăm văn một cân; gạo trắng sáu văn; loại gạo này Kỷ Đào biết , đắt hơn trấn Cổ Kỳ một văn; rau xanh các loại chừng hai ba văn, héo hơn thì còn rẻ nữa.
Ban đầu Kỷ Đào rất kinh ngạc. Trước đây mỗi lần ra chợ đều do Liễu thị trả tiền, nàng chưa từng để ý. Ngay cả t.h.u.ố.c nàng đem bán cho y quán ở trấn Cổ Kỳ, cũng chỉ biết là đáng tiền, chứ không ngờ lại đáng đến vậy .
Ngay sau đó, nàng liền vui mừng. Năm mươi lượng bạc của nàng, không , hơn bốn mươi lương, cộng thêm hai mươi lượng Kỷ Duy cho, bây giờ xem ra quả thật rất đáng giá, hẳn đủ để nàng và Lâm Thiên Dược sống tốt .
Ít nhất trong một hai năm tới vẫn đủ.
Nói cho cùng, nàng không phải người thật sự của nước Càn, trong lòng luôn thấy việc xin tiền cha nương là không ổn . Khi mới tới, nàng còn lo sẽ có ngày không sống nổi, phải mặt dày hỏi Kỷ Duy xin bạc tiêu. Dù Kỷ Duy sẽ không bạc đãi nàng, nhưng nàng sao có thể mở miệng?
Hai người mua qua loa ít thịt rau rồi về nhà. Kỷ Đào vào phòng lấy chiếc hộp đựng bạc ra , nhìn đống bạc, nàng rơi vào trầm tư.
Lâm Thiên Dược bước vào , thấy nàng đang ngẩn người , cười hỏi: “Sao vậy ? Xót bạc à ?”
Kỷ Đào hoàn hồn, nghĩ một lúc rồi nói : “Ta và Dương ma ma đỡ đẻ cho Dương đại tẩu, nàng ấy cho ta ba mươi lượng bạc. Lúc đó ta chẳng nghĩ gì, bây giờ nghĩ lại , e rằng đó là phí bịt miệng?”
Khi ấy Kỷ Đào rất tức giận, nhận bạc rồi về nhà. Sau khi về thấy là ba mươi lượng cũng không thấy có gì, dù sao trước đó loại t.h.u.ố.c trị sẹo nàng bán cho Phùng Uyển Phù đã lấy mười lượng, mà nàng ta cũng trả.
Lần này là cứu hai mạng người , ba mươi lương cũng không nhiều.
Giờ nghĩ lại , chỉ sợ Phùng Uyển Phù tự cho rằng đã đưa phí bịt miệng, còn nàng thì chẳng hề để tâm.
“Phí bịt miệng?” Lâm Thiên Dược cau mày.
Chàng trầm ngâm một lúc, sắc mặt nghiêm lại : “Đào Nhi, nàng nói rõ cho ta nghe . Ta biết đứa bé của nàng ta có vấn đề, nhưng trước giờ không rảnh hỏi nàng rốt cuộc là chuyện gì.”
“Chúng ta nấu cơm trước đã .” Kỷ Đào cười cười , “Lát nữa ta kể cho chàng .”
Lâm Thiên Dược ngồi trước bếp, thỉnh thoảng lại thêm củi.
Củi cũng phải mua.
Kỷ Đào đứng trước nồi, thuần thục xào nấu. Mắt thấy cơm canh sắp xong, Lâm Thiên Dược mới cau mày nói :
“Nghe nàng nói vậy , là vì đứa bé đó vốn không phải sinh non, tính ra còn là có trước khi thành thân , nên nàng ta mới tốn công tính kế để nàng đỡ đẻ cho?”
Chaporia
Bình Luận (0)