20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào gật đầu, cười nói : “Chàng không biết đâu , nếu mời bà đỡ chuyên nghiệp, có phải sinh non hay không , họ nhìn là biết ngay.”

Lâm Thiên Dược trầm mặc. Thấy cơm canh đã xong, chàng dập lửa, giúp nàng bưng lên bàn trong phòng. Hai người ngồi xuống, Lâm Thiên Dược mới hỏi:

“Lúc đó, nàng có khó chịu không ?”

Kỷ Đào nhớ lại một chút, cười nói :

“Hơi khó chịu, nhưng bây giờ thì không còn nữa rồi . Số bạc đó đã giúp chúng ta rất nhiều.”

Nói ra thì, có lẽ Phùng Uyển Phù cũng đau lòng lắm. Hôm đó nàng ta còn không muốn trả bốn mươi lượng nợ Kỷ Vận, đủ thấy ba mươi lương đối với nàng ta cũng là khoản lớn.

“Trước kia mỗi tối ta đều phải chép sách. Ở huyện Đại Viễn, một tháng còn dư được chút ít, nhưng cũng không nhiều. Giờ tới đây, giá cả cao hơn, chỉ vừa đủ cho một mình ta chi tiêu.” Giọng Lâm Thiên Dược rất khẽ, vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Kỷ Đào vừa ăn, vừa lặng lẽ nghe .

“Nói là đón nàng đến ở cùng, thật ra cũng là nhất thời bốc đồng, nhưng ta không hối hận. Trước đây ta có dành dụm chút bạc, không nhiều. Nếu không dùng bạc của nàng, e rằng chỉ thuê nổi nhà ở chỗ xa hơn.”

Nói tới đây, Lâm Thiên Dược ngẩng đầu nhìn nàng, nói : “Đào Nhi, lát nữa ta sẽ giao bạc cho nàng.”

“Biết đưa bạc rồi sao ?”

Khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên, nhưng nàng lập tức cúi đầu ăn cơm, che đi nụ cười nơi khóe miệng.

“Ban đầu ta nghĩ sẽ cố gắng thêm chút nữa, dù vất vả thế nào cũng đủ cho chúng ta sống qua ngày. Đào Nhi, ta sẽ nỗ lực hơn.” Lâm Thiên Dược gắp một miếng thịt cho nàng.

Ăn xong bữa cơm, trời đã về chiều. Lâm Thiên Dược sang gian ngoài của chính phòng, bắt đầu chép sách.

Chép sách thực sự là việc hao tâm tổn sức, không được sai sót, trang giấy phải sạch sẽ tinh tươm. Nhìn động tác của Lâm Thiên Dược trôi chảy như mây nước, gần như không cần nhìn sách, chẳng khác nào chép lại từ trí nhớ, nét chữ tròn trịa mà ẩn ẩn có vẻ sắc bén. Ban đầu Kỷ Đào còn thấy đẹp mắt, nhìn lâu lại thấy chán.

Lâm Thiên Dược tuy đang chép sách, nhưng khóe mắt vẫn luôn để ý đến Kỷ Đào. Thấy nàng ngáp một cái, chàng cười nói : “Đào Nhi, nếu thấy buồn chán thì đi nghỉ một lát đi , hôm qua nàng mệt lắm rồi phải không ?”

Kỷ Đào lắc đầu, vào trong lấy kim chỉ ra , ngồi một bên chăm chú khâu vá. Trong phòng nhất thời chỉ còn tiếng sột soạt của b.út lông trên giấy, bầu không khí ấm áp hài hòa. Lâm Thiên Dược thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào, nụ cười nơi khóe môi chưa từng tắt.

Đến tối, hai người cùng nấu cơm ăn, rửa ráy xong rồi lên giường nghỉ ngơi. Lâm Thiên Dược ôm người trong lòng, thỏa mãn thở ra một hơi : “Những ngày như thế này , ta đã nghĩ đến rất lâu rồi , nằm mơ cũng mong có thể ôm nàng ngủ.”

Trong lòng Kỷ Đào ngọt ngào, nhưng vẫn không nhịn được mắng yêu: “Hừ, ta nhớ lúc trước chàng hỏi ta có phải sắp đính hôn không , ta nói là sắp rồi , chàng còn chúc mừng ta nữa cơ mà?”

“Khi đó ta bị ngốc.

” Lâm Thiên Dược hôn lên cổ nàng, giọng mơ hồ: “ Nhưng dù nàng có đính hôn thật, e rằng ta cũng sẽ không nhịn được mà phá hỏng những mối hôn sự ấy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-103.html.]

Cổ Kỷ Đào bị chàng cọ cọ có chút ngứa, nàng né đi , ngược lại khiến người phía sau càng thêm nhiệt tình.

Sáng hôm sau , khi Kỷ Đào tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai, chăn đệm lạnh ngắt. Nàng lại nhắm mắt một lúc, rồi mới chậm rãi ngồi dậy mặc đồ.

Ra khỏi phòng, nàng đi một vòng trong sân, tiện tay dọn dẹp qua, đang định ra ngoài mua rau thì có người gõ cửa. Kỷ Đào tiến tới, nhìn qua khe cửa, thấy là Trần thị hôm qua đã chào hỏi, mới mở cửa, cười nói : “Vu đại tẩu, sao sớm thế?”

Trần thị không đến một mình , bên cạnh nàng còn có một phụ nhân ăn mặc tương tự, tuổi tác cũng xấp xỉ.

Trần thị cười nói : “Muội mới tới, ta sợ muội không biết chỗ mua đồ, nên rủ muội đi cùng.”

Người ta đã chủ động bày tỏ thiện ý, Kỷ Đào tự nhiên không từ chối, liền nói : “Đa tạ Vu tẩu.”

Kỷ Đào khóa cửa xong, Trần thị nhìn một loạt động tác của nàng, cười nói : “Hôm qua muội nói mới chuyển đến, nhìn dáng vẻ cẩn thận này , chẳng giống lần đầu ở nơi đông người chút nào.”

Kỷ Đào xách giỏ trong tay, nghe vậy thì hơi khựng lại , cười đáp: “Trước khi ta đi , nương ta vẫn luôn dặn đi dặn lại , nói trong thành người đông, ra vào nhớ khóa cửa, chú ý người lạ. Không thì ta cũng chẳng biết mấy điều này đâu .”

“Nương muội thật là để tâm đến muội .” Phụ nhân đi cùng Trần thị mỉm cười nói .

Lúc này Trần thị mới kéo nàng ấy lại , cười giới thiệu: “Nàng ấy họ Lý, phu quân họ Trương, cũng là học t.ử, ở ngay cạnh nhà ta . Tính tình dịu dàng, rất dễ ở chung.”

“Chào Trương tẩu.” Kỷ Đào cười chào hỏi.

Ba người thong thả đi về phía chợ hôm qua Lâm Thiên Dược đã dẫn nàng tới.

“Nhìn là biết muội chưa rõ rồi . Mua rau phải đi muộn một chút, lúc sớm giá sẽ đắt hơn. Đi muộn tuy không tươi bằng, nhưng rẻ hơn. Nhìn các muội ở đây, gia cảnh chắc cũng giống chúng ta , muốn sống qua ngày thì tiết kiệm được chừng nào hay chừng ấy .” Trần thị ân cần khuyên nhủ.

Trương Lý thị dường như không giỏi ăn nói , phần lớn chỉ mỉm cười , ít lên tiếng.

Kỷ Đào lặng lẽ nghe , thỉnh thoảng mới đáp vài câu.

Hai người kia quả thật chỉ mua những loại rau rẻ nhất, thịt cũng chỉ mua mỡ. Ba người mua chung nên cũng rẻ hơn chút. Hôm nay Kỷ Đào mua sườn, xương lúc này không đáng tiền, mua thịt nhiều còn có thể được cho không .

Sườn chỉ bán tám văn, Kỷ Đào mua hai cân, lại mua thêm ít rau. Lúc cùng nhau về, Trần thị lại ân cần nói :

“Kỷ muội muội , ta không có ý gi đâu nhưng bọn họ đọc sách rất hao tâm lực, cần phải bồi bổ. Muội tiêu bạc cũng ngang với mua thịt, hà tất phải mua xương?”

“Phu quân nhà ta thích ăn xương.” Kỷ Đào tỏ vẻ thẹn thùng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...