20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Từ cô nương nhìn gương mặt mỉm cười của Kỷ Đào, ánh mắt lướt qua đôi tay hai người đang nắm c.h.ặ.t, cười nói :

“Lâm đại ca, ta quen Kỷ đại phu. Kỷ đại phu y thuật cao minh, hôm đó chỉ một thang t.h.u.ố.c, nha hoàn của ta ngủ một giấc liền khỏi hẳn.”

Trên mặt Lâm Thiên Dược hiện lên vẻ nghi hoặc.

“Chỉ là bổn phận của người làm y mà thôi. Hôm đó, Từ cô nương cũng đã trả tiền t.h.u.ố.c rất nhiều rồi .” Kỷ Đào mỉm cười nói .

“Kỷ đại phu quá khiêm tốn rồi . Chẩn phí vốn là chuyện nên làm . Nha hoàn ấy đối với ta rất quan trọng. Để tỏ lòng cảm tạ, chi bằng để ta mời hai vị dùng bữa. Vừa hay lúc này hai người cũng định ăn cơm.” Ánh mắt Từ cô nương đầy ý cười , hoàn toàn không có vẻ miễn cưỡng.

“Không cần.” Lâm Thiên Dược từ chối, giọng điệu xa cách, thậm chí còn lạnh nhạt hơn lúc ban đầu.

Ánh mắt Từ cô nương khẽ tối lại , rồi lại cười dặn dò: “Tri Đông, ngươi đi gọi vài món cho Lâm đại ca, tiện thể trả bạc luôn. Bữa cơm này , ta nhất định phải mời.”

Nàng nhìn về phía Kỷ Đào, mỉm cười nói : “Kỷ đại phu đừng trách. Từ nhỏ tới lớn, những việc ta muốn làm , chưa từng có việc nào ta không làm được .”

Nụ cười trên mặt Kỷ Đào biến mất, nàng thản nhiên nói : “Chẩn phí khi đó cô nương đã trả đủ. Hôm nay thật không dám nhận ân tình này , xin thứ lỗi .”

Nói xong, Kỷ Đào quay sang Lâm Thiên Dược, nhạt giọng nói : “Chúng ta đổi sang quán khác đi .”

Lâm Thiên Dược không đáp lời, chỉ nắm tay Kỷ Đào, xoay người bước ra ngoài.

Cả hai đều không để tâm tới sắc mặt của Từ cô nương phía sau .

Ra khỏi t.ửu lâu, Kỷ Đào thấy đối diện còn một quán khác, liền cất bước đi sang đó. Lâm Thiên Dược sớm đã nhận ra Kỷ Đào không vui, suốt dọc đường trầm mặc theo sau . Vào quán ngồi xuống, Lâm Thiên Dược gọi món xong, hạ giọng nói :

“Cô nương khi nãy là khuê nữ của lão sư ta . Đào Nhi, ta xuất thân từ vùng quê nhỏ của huyện Đại Viễn, vào được quan học quận Phong An, nhìn qua là biết dựa vào quan hệ. Rất nhiều người xem thường ta , trong đó có không ít lão sư của quan học.”

Kỷ Đào cầm chén trà trong tay, đầu ngón tay hơi trắng bệch. Nàng trầm mặc lắng nghe . Không cần Lâm Thiên Dược nói tiếp, nàng cũng đoán được câu chuyện phía sau .

Một thư sinh trẻ tuổi, tình cờ tiếp xúc với khuê nữ của lão sư, đúng lúc thiếu nữ động lòng xuân, thư sinh lại tuấn tú, đã vừa mắt thì dĩ nhiên không nỡ để người trong lòng chịu uất ức.

Quả nhiên, Lâm Thiên Dược nói tiếp:

“Từ lão gia dạy học trong quan học đã nhiều năm, ngay cả các lão sư khác cũng rất kính trọng ông, có người còn là học trò của ông. Ông không xem trọng xuất thân của học t.ử, chỉ nhìn vào tư chất và nỗ lực. Có lẽ thấy ta đủ chăm chỉ nên khá coi trọng ta .

Ta đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội này , chỉ cần ông nói giúp vài câu, tình cảnh của ta sẽ không đến nỗi khó xử. Vì thế, ta thường xuyên đến phủ họ Từ. Sau đó, ta mơ hồ nhận ra tâm tư của Từ cô nương, lại mấy lần vô tình gặp nàng ở Từ phủ, từ đó ta không đến nữa.”

“Đào Nhi, những lời ta nói , câu nào cũng là sự thật, tuyệt không có một lời dối trá.” Lâm Thiên Dược nắm lấy tay nàng đang cầm chén, ánh mắt đầy mong chờ.

“Ta không biết vì sao nàng ta lại gặp được nàng. Khi ta vô tình gặp nàng ta hai lần đầu, ta đã cố ý nói rõ với Từ lão gia rằng ta đã định hôn, và ta rất yêu vị hôn thê của mình . Ta vốn nghĩ, bất kể là lão gia hay nàng ta , nghe ta đã có vị hôn thê thì đều nên lui bước mới phải .”

Thấy Kỷ Đào cúi đầu không nói gì, từ góc độ của hắn chỉ nhìn thấy hàng mi nàng khẽ lay động, vô cớ khiến lòng hắn hoảng hốt: “Đào Nhi, nàng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-110.html.]

“Ta tin chàng .” Kỷ Đào ngẩng đầu nhìn hắn , nghiêm túc nói .

“Thật sao ?” Ánh mắt Lâm Thiên Dược sáng lên.

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Nếu Lâm Thiên Dược cưới vị Từ cô nương kia , lợi ích nhìn thấy ngay trước mắt.

“Cuối năm ngoái, nàng ta từng dẫn nha hoàn đến nhà họ Kỷ cầu y, nói là đi nhầm đường.” Kỷ Đào nói nhẹ như mây gió.

Lúc này tiểu nhị bưng thức ăn lên. Kỷ Đào đưa bát đũa cho Lâm Thiên Dược, động tác tự nhiên.

Lâm Thiên Dược nhận lấy, đợi tiểu nhị rời đi mới hạ giọng nói : “Chỉ e là nàng ta cố ý đến. Từ đây đến thôn Đào Nguyên, dù đi xe ngựa cũng mất cả ngày, sao có thể lạc đường đến đó được ?”

Kỷ Đào hoàn toàn đồng ý.

“Xem ra tính tình nàng ta rất dịu dàng.” Kỷ Đào nhớ lại dáng vẻ mềm mại của Từ cô nương khi đến nhà họ Kỷ ngày trước .

Lâm Thiên Dược không đáp.

“Đừng nhắc đến nàng ta nữa. Ăn cơm đi , lát nữa lại dạo tiếp.” Lâm Thiên Dược gắp thức ăn cho Kỷ Đào, mỉm cười .

Kỷ Đào khá hài lòng với sự lạnh nhạt của Lâm Thiên Dược khi nhắc đến Từ cô nương.

Buổi chiều, hai người lại tiếp tục dạo phố, lần này vô tình hay cố ý đều hướng về phía tiểu viện.

Trời sắp tối họ mới về đến nhà.

Vào phòng thắp đèn, Kỷ Đào duỗi lưng, Lâm Thiên Dược nhìn thấy liền bật cười : “Đào Nhi, mệt lắm à ?”

Kỷ Đào lắc đầu: “Chúng ta nấu cơm ăn nhé?”

Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu.

Đêm đến, hai người nằm trên giường, Kỷ Đào nép vào lòng Lâm Thiên Dược, cười nói :

“Ta nghĩ, vị Từ cô nương kia cũng thật để tâm đến chàng . Biết chàng sắp thành thân , còn chạy đến thôn Đào Nguyên xem ta .”

Kỷ Đào thậm chí còn nghi ngờ, việc nha hoàn bị cảm lạnh hôm đó có khi cũng là cố ý. Nếu thật sự như vậy , Từ cô nương ấy đúng là quá tàn nhẫn.

“Không đâu . Thấy ta đã thành thân , nàng ta sẽ không chờ nữa. Nghe nói , nàng ta đã định thân rồi .” Lâm Thiên Dược hôn nhẹ lên mái tóc nàng, thấp giọng nói .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...