Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Đào cũng thấy không có khả năng. Trừ khi nàng c.h.ế.t, nếu không Lâm Thiên Dược không thể tái giá. Mà cho dù hắn có tái giá, nàng ta cũng không phải là nguyên phối, đến ngày lễ tết còn phải hành lễ theo vai vế thiếp thất. Từ cô nương dù có để tâm đến hắn đến đâu , cũng không làm đến mức đó.
Ngày hôm sau , Kỷ Đào lại quay về sinh hoạt thường ngày. Sáng đi mua thức ăn, về nhà ăn qua loa, quét dọn viện, rồi chuẩn bị cơm trưa. Lâm Thiên Dược mỗi ngày đều về ăn cơm. Lâu dần, Kỷ Đào mới biết , phần lớn mọi người đều không về nhà buổi trưa.
Đến cuối tháng sáu, Lâm Thiên Dược bàn với Kỷ Đào rằng lần này không về quê, ở lại nghỉ ngơi. Nếu cứ đi về liên tục vừa mệt vừa tốn bạc.
Kỷ Đào cũng đồng ý. Không về nhà thì có hai ngày rảnh rỗi. Hai người ngủ nướng cả buổi sáng, buổi chiều dọn dẹp viện, Lâm Thiên Dược chép sách, thời gian trôi qua rất nhanh.
Ngày thứ hai, Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào ra phố. Mỗi khi quan học nghỉ, trên phố luôn náo nhiệt hơn.
Hai người đến t.ửu lâu lần trước , Kỷ Đào thấy hương vị ổn , giá cả cũng khá hợp lý.
Vừa mới bước vào , đã nghe thấy tiếng một nam t.ử gọi lớn: “Lâm huynh .”
Lâm Thiên Dược mỉm cười nhẹ, đáp: “Lý huynh , Vu huynh .”
Vị nam t.ử hơn hai mươi tuổi được Lâm Thiên Dược gọi là Lý huynh nhìn Kỷ Đào, cười nói : “Vị này chính là đệ muội à ?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu, quay sang Kỷ Đào, ôn hòa nói : “Đào Nhi, họ đều là đồng môn của ta . Đây là Lý Hồ, còn đây là Vu Khải Minh.”
Sắc mặt Kỷ Đào không thay đổi, mỉm cười với hai người xem như chào hỏi. Khi ánh mắt lướt qua Vu Khải Minh, nàng hơi để ý một chút, người này toát ra khí chất thư sinh rất đặc trưng, dáng vẻ nho nhã ôn hòa, thực sự khó mà tưởng tượng được hắn lại có thể làm ra chuyện phản bội thê t.ử.
“À đúng rồi .” Lâm Thiên Dược nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Hà Nhiên đâu rồi ? Sao không thấy hắn ra ngoài đi dạo? Chẳng lẽ hôm nay vẫn đang chép sách sao ?”
Lý Hồ thở dài một tiếng, giọng đầy tiếc nuối:
“Huynh vừa dọn đi rồi nên không biết . Hà huynh bị bệnh rồi , lại còn khá nặng. Đã mời đại phu xem qua, t.h.u.ố.c cũng uống rồi nhưng không thấy đỡ. Chúng ta khuyên hắn mời đại phu khác nhưng hắn lại không chịu. Giờ hình như hắn đã cạn sạch bạc, nếu bệnh thêm mấy ngày nữa, e là phải về quê thôi.”
“Sao lại đến mức này ? Vì sao không đến tìm ta ?” Lâm Thiên Dược có chút sốt ruột.
Lý Hồ dường như chẳng lấy làm lạ, đáp:
“Ta đã khuyên hắn rồi , thậm chí còn nói chỉ cần hắn đồng ý, ta sẽ đến tìm huynh mượn bạc. Nhưng hắn nhất quyết không chịu, ta cũng không tiện tự ý thay hắn quyết định.”
“Ta đi xem hắn .” Lâm Thiên Dược kéo tay Kỷ Đào, định quay người rời đi .
“Lâm
huynh
, thứ
hắn
thiếu nhất bây giờ là bạc, hơn nữa nhất định
phải
khuyên
hắn
mời đại phu.” Lý Hồ nhắc nhở.
Lâm Thiên Dược gật đầu: “Đa tạ Lý huynh đã nói cho ta biết .”
Hắn nhìn Kỷ Đào đang cúi đầu trầm mặc, nói khẽ: “Ta sẽ tìm đại phu cho hắn .”
Ra khỏi t.ửu lâu, Lâm Thiên Dược áy náy nhìn Kỷ Đào: “Đào Nhi, ta phải đi thăm Hà Nhiên. Nàng có thể xem cho hắn giúp ta được không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-111.html.]
Kỷ Đào nhìn hắn , nghiêm túc hỏi: “Các chàng thân thiết lắm à ?”
Lâm Thiên Dược gật đầu, nắm tay nàng chậm rãi bước đi , vừa đi vừa nói : “Chúng ta đều là học trò của Trương tú tài, thi đậu tú tài cùng năm, quen biết đã mấy năm rồi .”
Kỷ Đào khẽ gật đầu.
Hai người đi chừng một khắc, rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ. Lâm Thiên Dược nắm tay nàng, hạ giọng nói :
“Đây là hẻm Bình Viễn.”
Kỷ Đào liếc nhìn xung quanh, có hơi bẩn và lộn xộn, nhưng vẫn coi như sạch sẽ, không nghiêm trọng như lời Trần thị nói .
Càng đi vào trong, con hẻm càng hẹp, cuối cùng chỉ đủ cho một người đi qua. Nhìn dáng vẻ quen thuộc của Lâm Thiên Dược, trong lòng Kỷ Đào dần nảy sinh một ý nghĩ, không nhịn được hỏi:
Trước đây, chàng ở cùng hắn à ?”
Lâm Thiên Dược gật đầu:
“Ta ở gian trong, hắn ở gian ngoài. Gia cảnh hắn cũng giống nhà ta , đều không khá giả. Chúng ta còn cùng nhau chép sách kiếm sống.”
Trong lúc nói chuyện, hai người rẽ vào một tiểu viện. Viện này lớn hơn nơi Kỷ Đào đang ở, bên trong có hai gian phòng.
Lâm Thiên Dược dẫn nàng vào gian bên trái. Chưa tới gần đã nghe thấy từng tràng ho dữ dội, hắn lập tức bước nhanh hơn, Kỷ Đào cũng theo sát phía sau .
Trong phòng ánh sáng u ám, cửa sổ đóng kín. Trên giường có một người khó nhọc ngồi dậy, với tay lấy chén trà trên bàn cạnh giường. Lâm Thiên Dược bước nhanh tới, rót nước rồi đưa đến bên miệng hắn .
Người trên giường chính là Hà Nhiên. Uống nước xong, cơn ho dịu lại , hắn mới nhìn Lâm Thiên Dược, cười nói : “Lâm huynh , huynh đến rồi à ?”
Lâm Thiên Dược nhíu mày: “Huynh bệnh lâu như vậy lại còn nặng thế này , sao không cho người đến báo ta một tiếng?”
Hà Nhiên thở gấp mấy hơi , nhìn Lâm Thiên Dược, nở nụ cười yếu ớt.
Lâm Thiên Dược lạnh giọng nói : “Ta cứ tưởng chúng ta không chỉ là đồng môn đồng hương, không ngờ huynh lại nghĩ khác.”
“Nói với huynh thì có ích gì? Gia cảnh nhà huynh cũng khó khăn. Bệnh của ta đã tốn không ít bạc, ta không muốn chữa nữa.” Hà Nhiên áy náy nói .
“Đào Nhi, nàng mau lại xem cho hắn đi .” Lâm Thiên Dược quay người gọi Kỷ Đào.
Lúc này Hà Nhiên mới để ý thấy Kỷ Đào đứng ở cửa. Hắn nhìn Lâm Thiên Dược, cười nói :
“Ta đã sớm nghe Lâm huynh nói rằng vị hôn thê của hắn dung mạo xuất chúng. Ngày thành thân ta cũng có đến, chỉ tiếc không được thấy diện mạo của tẩu t.ử, còn tiếc nuối hồi lâu. Không ngờ hôm nay lại được gặp, quả nhiên tẩu t.ử rất đẹp .”
Lâm Thiên Dược vỗ vai hắn , lạnh lùng nói : “Đừng nói nhảm.”
Chaporia
Bình Luận (0)