20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào đã tiến lên bắt mạch cho hắn . Một lúc lâu sau nàng mới thu tay lại , trước ánh mắt nghi hoặc của Hà Nhiên, thản nhiên nói :

“Phong hàn xâm nhập đã lâu, nếu không chữa nữa, e rằng thật sự phải về nhà lo hậu sự rồi .”

Hà Nhiên sững người một lát, sau đó bật cười . Hắn hiểu rõ, đây là lời “trả đũa” của Kỷ Đào vì câu khen trêu nàng vừa rồi .

Lông mày Lâm Thiên Dược nhíu c.h.ặ.t: “Đào Nhi, chữa được không ?”

Kỷ Đào gật đầu: “Trong nhà có d.ư.ợ.c liệu, mang tới sắc uống thì sẽ không có gì đáng ngại.”

“Vậy thì tốt rồi .” Thần sắc Lâm Thiên Dược thoáng vui mừng.

Lúc này Hà Nhiên mới chậm chạp hỏi: “Tẩu t.ử còn là đại phu sao ?”

Sắc mặt Lâm Thiên Dược lại trở nên lạnh nhạt: “Chẳng phải huynh không muốn nói với ta sao ? Dù sao huynh cũng không muốn chữa, t.h.u.ố.c này … không uống cũng được .”

Hà Nhiên cười khổ:

“Lâm huynh tha cho ta lần này đi mà. Có thể sống, ta cũng không muốn c.h.ế.t. Chỉ là ta ở đây, trên người đã không còn bạc, chữa tiếp cũng chỉ làm hao mòn tình nghĩa của mọi người . Nay có tẩu t.ử, t.h.u.ố.c này đương nhiên phải uống. Nếu ta sớm biết trong nhà huynh có đại phu, dù có bò, ta cũng bò qua đó rồi .”

Lúc này tinh thần hắn dường như khá hơn một chút.

“Chúng ta về thôi.” Kỷ Đào liếc nhìn căn phòng với quần áo chất đống lộn xộn, bàn đầy vết mực bừa bãi, lúc này nàng đã phần nào hiểu được lời Trần thị nói .

Lâm Thiên Dược gật đầu, nói với Hà Nhiên trên giường: “Ta về sắc t.h.u.ố.c cho huynh , chờ ta .”

Kỷ Đào đi ra trước , lúc này mới phát hiện trong viện cũng bừa bộn không kém.

“Đào Nhi, hắn chỉ là miệng lưỡi nhiều lời, chứ tâm địa vẫn tốt . Trước kia chúng ta thường xuyên chăm sóc lẫn nhau .” Lâm Thiên Dược che chở Kỷ Đào, dẫn nàng ra khỏi viện, chậm rãi đi về phía ngoài hẻm.

Kỷ Đào gật đầu: “Ta hiểu rồi .”

Về tới viện, Kỷ Đào phối sẵn t.h.u.ố.c, đang định đem đi sắc thì đã bị Lâm Thiên Dược nhận lấy, cười nói : “Đào Nhi, mấy việc nặng nhọc này cứ để ta làm .”

Ngay trong ngày hôm đó, Lâm Thiên Dược đã mang t.h.u.ố.c do Kỷ Đào kê cho Hà Nhiên.

Kỷ Đào cũng không hỏi thêm gì nữa. Vài ngày sau , Hà Nhiên cùng Lâm Thiên Dược buổi chiều cùng nhau quay về. Kỷ Đào đang ở trong bếp bày món ăn vừa xào xong ra đĩa, Hà Nhiên vừa bước vào cửa đã cúi người hành đại lễ với nàng:

“Đa tạ ân cứu mạng của tẩu t.ử.”

Kỷ Đào thấy hắn cũng không lấy làm lạ, chỉ nói : “Ân cứu mạng thì chưa đến mức, chỉ là phong hàn bình thường, là tự huynh kéo dài thành như vậy . Có bệnh thì điều tối kỵ nhất chính là kéo dài.”

Hà Nhiên mỉm cười lắng nghe . Thấy hắn thái độ thành khẩn, Kỷ Đào thản nhiên nói : “Ở lại dùng bữa đi , cũng sẽ không thiếu phần cơm của huynh đâu .”

Trong mắt Lâm Thiên Dược mang theo ý cười , giúp Kỷ Đào bưng thức ăn.

Hà Nhiên nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ, lại thấy trong phòng gọn gàng sạch sẽ, liền chua chát nói :

“Tẩu t.ử, hôm đó tẩu cũng thấy phòng ta rồi đó. Thật ra trước kia Lâm huynh cũng giống vậy , nếu không thì quan hệ của chúng ta cũng chẳng tốt được như thế. Con người ấy mà, quả nhiên là có thể được ‘thuần hóa’.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-112.html.]

Lâm Thiên Dược âm thầm liếc hắn một cái, quay sang Kỷ Đào cười nói :

“Ta không phải như vậy , nàng đừng nghe hắn nói bừa.”

Kỷ Đào thấy hai người cười nói qua lại , liền hiểu rằng tình cảm giữa họ quả thực không tệ.

“Nhìn mà ta cũng muốn thành thân rồi .” Hà Nhiên thở dài một tiếng, ánh mắt thoáng tối đi trong chốc lát.

Lâm Thiên Dược vỗ vai hắn , coi như an ủi.

Ăn xong, tiễn Hà Nhiên về, Lâm Thiên Dược vừa vào phòng đã ôm chầm lấy Kỷ Đào.

“Sao vậy ?” Kỷ Đào đang lau bàn, cười hỏi.

Lâm Thiên Dược tựa đầu vào hõm cổ nàng, trong hơi thở toàn là mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng đặc trưng của nàng: “Đào Nhi, ta rất may mắn. Nếu không có nàng, Hà Nhiên của hôm nay rất có thể sẽ chính là ta .”

Khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên: “Chàng biết là tốt rồi .”

Lâm Thiên Dược cười , đưa tay giành lấy giẻ lau trong tay nàng, vừa nói : “Thật ra vừa rồi Hà Nhiên nói cũng không sai. Trước kia ta đúng là không chăm chỉ lắm, nhưng bây giờ thấy nàng vất vả, ta liền không nỡ, chỉ hận không thể làm hết mọi việc thay nàng.”

Kỷ Đào dứt khoát buông tay, đứng sang một bên nhìn hắn lau dọn.

Lâm Thiên Dược càng lau càng hăng, như thể muốn chứng minh mình thật sự rất siêng năng.

Sau chuyện của Từ cô nương, Kỷ Đào cũng không gặp lại nàng ta nữa. Trong mấy con hẻm nơi học t.ử cư trú, dần dần ai cũng biết thê t.ử của Lâm Thiên Dược là đại phu, thỉnh thoảng lại có người tới nhờ Kỷ Đào xem bệnh. Trong đó, gia quyến của học t.ử là nhiều nhất, mà người đến xem chuyện hài t.ử lại càng nhiều.

Kỷ Đào càng lúc càng cảm thấy nước Càn đối với nữ nhân quá hà khắc. Những nữ nhân ấy dường như bị coi là càng sinh nhiều thì mới càng tốt , có người đã sinh tới ba đứa rồi , vẫn còn lo lắng thân thể có bị tổn hại, không sinh được nữa hay không , liền tìm đến Kỷ Đào.

Đêm đó, Kỷ Đào nhịn không được mà hỏi Lâm Thiên Dược: “Chàng có thích hài t.ử không ?”

Lâm Thiên Dược đầu tiên là mừng rỡ, đưa tay đặt lên bụng nàng, giọng đầy kinh hỉ: “Có rồi sao ?”

Kỷ Đào vỗ tay hắn một cái: “Không có , ta chỉ hỏi cho biết thôi.”

Lâm Thiên Dược cũng không thất vọng, cười nói : “Chỉ cần là nàng sinh, ta đều thích.”

“Chàng muốn mấy đứa con?” Kỷ Đào không để ý tới lời ngọt ngào của hắn , vẫn kiên quyết hỏi.

Lâm Thiên Dược ôm nàng, nhắm mắt lại , thở ra đầy thỏa mãn: “Hai đứa thôi. Một đứa họ Kỷ, một đứa họ Lâm.”

“Hai đứa là đủ rồi ?” Kỷ Đào lại hỏi.

Lâm Thiên Dược gật đầu.

Kỷ Đào rất hài lòng. Nếu Lâm Thiên Dược muốn nàng sinh mãi không ngừng, nàng chắc chắn sẽ từ chối.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...