20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tuy Lâm Thiên Dược không giống những nhà khác là phải sinh càng nhiều càng tốt   nhưng hắn nói muốn hai đứa. Nói thật, Kỷ Đào chưa từng sinh con, chỉ nghe nói rất đau, nhất là dáng vẻ t.h.ả.m hại của Phùng Uyển Phù khi sinh con từng bị nàng tận mắt thấy qua. Một người chú trọng hình tượng như vậy mà còn thành ra thế, đủ thấy lúc đó đau đến mức chẳng còn để ý gì nữa.

Kỷ Đào trầm tư một hồi, lại nói : “Không biết có đau không nhỉ?”

Thật ra chắc chắn là đau. Kỷ Đào chưa sinh, nhưng sách đọc bao năm cũng không phải vô ích, đại khái tình hình nàng vẫn hiểu.

Lâm Thiên Dược ôm nàng, im lặng hồi lâu mới nói : “Thật ra ta không quá coi trọng chuyện con cái. Tốt nhất là sinh hai đứa, một đứa họ Kỷ, một đứa họ Lâm. Thực sự không được thì nàng chỉ cần sinh một đứa họ Kỷ cũng được rồi .”

Kỷ Đào nghĩ ngợi, hỏi: “Nương sẽ không nói sao ?”

“Bà ấy nói , chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được .” Lâm Thiên Dược thản nhiên nói , rồi lại áp sát Kỷ Đào, cười khẽ: “Hay là bây giờ chúng ta thử luôn?”

Tuy là hỏi, nhưng tay hắn đã không đứng đắn thò vào trong áo lót của Kỷ Đào, men theo đó mà lần mò.

Kỷ Đào còn chưa hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này , thì khi nàng hoàn hồn, Lâm Thiên Dược đã áp người lên rồi .

Cuối tháng bảy, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược về nhà. Đối với việc hai người hai tháng chưa về, cả nhà họ Lâm lẫn nhà họ Kỷ dường như đều đã quen. Đặc biệt là Điền thị, từ khi Lâm Thiên Dược mười bốn, mười lăm tuổi đã không còn ở nhà lâu dài nữa. Tính ra , chỉ khi Lâm Thiên Dược thành thân , hắn mới ở nhà gần một tháng.

Có thể thấy Kỷ Duy rất vui khi hai người trở về, đến bữa còn ăn thêm nửa bát cơm.

Kỷ Đào nhìn mà lòng hơi chua xót. Liễu thị thì lại rất vui, cười nói : “Đào Nhi, con về là tốt rồi . Đại nữ nhi nhà đại bá, Vận tỷ tỷ của con, tháng sau thành thân đấy. Đại bá đặc biệt sai người mang thư đến bảo con cũng đi đưa dâu đấy.”

Tin này đến quá đột ngột, Kỷ Đào ngẩn ra , hồi lâu mới nói : “ Nhưng con chưa từng đi xa ạ.”

Liễu thị không để tâm, cười nói : “Đại bá sẽ cho xe ngựa tới đón, con không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần người đi là được .”

“Vậy Thiên Dược thì sao ?” Kỷ Đào có chút lo lắng, “Con đi rồi , chàng ấy ăn uống ở đâu ?”

Kỷ Duy đặt chén trà trong tay xuống, thản nhiên nói : “Thiên Dược cũng đi . Đi nhiều, mở mang kiến thức một phen, là một chuyện tốt .”

Như vậy thì tốt nhất, chỉ là không biết có xin được nghỉ hay không .

Lâm Thiên Dược biết chuyện, ôm Kỷ Đào, thở dài nói : “Nếu ta mà không đi , chỉ sợ ban đêm sẽ lạnh đến mức không ngủ được mất.”

Kỷ Đào nhíu mày: “Nói bậy. Bây giờ mới là đầu thu, ‘thu lão hổ’ còn chưa qua, đang là lúc nóng nhất, sao có thể lạnh được ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-113.html.]

Lâm Thiên Dược thở dài: “Không có phu nhân bên cạnh, dù giữa mùa hè nóng bức cũng thấy lạnh. Lạnh trong lòng.”

Khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên.

Dù đã quyết định sẽ đi Hoài An phủ, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào vẫn quay về quận Phong An sinh hoạt như thường, hắn đi nghe giảng đúng lịch. Hôn kỳ của Kỷ Vận định vào ngày hai mươi tháng tám, lúc này mới cuối tháng bảy. Đi xe ngựa từ quận Phong An đến phủ Hoài An, thuận lợi thì năm ngày là tới.

Chiều hôm đó, Kỷ Đào đang nấu cơm ở nhà, mắt thấy sắp xong thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Nàng đứng dậy mở cửa, vừa nhìn đã thấy Từ cô nương nọ đang đứng trước cửa, bên cạnh là nha hoàn Tri Đông.

“Kỷ đại phu, tiểu thư nhà ta có việc muốn tìm ngài.” Tri Đông nghiêm mặt nói .

Kỷ Đào liếc thấy từ khe cửa các nhà đối diện và chéo bên kia dường như có người đang lén nhìn trộm, không khỏi cau mày. Không cần nhìn cũng biết , Trần thị ở nhà bên cạnh nhất định là đang dỏng tai quan sát.

Từ cô nương mặc một thân y phục vàng nhạt, dung mạo trang điểm tinh tế, trâm cài trên đầu nhìn là biết không phải vật tầm thường. Dáng vẻ thanh nhã mà quý khí, lại còn mang theo nha hoàn , quả thực không hợp với con hẻm này chút nào.

“Vào trong nói chuyện.” Kỷ Đào mở cửa, nghiêng người tránh sang một bên.

Từ cô nương có vẻ hài lòng, dáng đi uyển chuyển bước vào tiểu viện, vừa vào đã đưa mắt quan sát xung quanh, thản nhiên nói : “Thu dọn cũng khá gọn gàng.”

Kỷ Đào khép cửa viện lại , chặn hết những ánh mắt đầy ẩn ý bên ngoài, quay người cười nói : “Ta vốn xuất thân nông gia, biết thu xếp sân viện thì có gì lạ?”

“Ngươi không thấy thân phận mình thấp kém, lại dám nói thẳng thừng như vậy ?” Từ cô nương thong thả đi vài bước, giọng nhàn nhạt.

Kỷ Đào chẳng bận tâm: “Người khác không biết thì thôi, chứ nhà ta thế nào, chẳng phải cô nương rất rõ sao ? Ta có nói mình là khuê nữ nhà trọng thần triều đình thì cũng phải có người tin mới được .”

Sắc mặt Từ cô nương lập tức sa sầm. Lời này rõ ràng là mỉa mai việc nàng ta chủ động tìm tới cửa.

“Ngươi nói đúng, nhà ngươi thế nào ta quả thực biết đôi chút, có nói bừa cũng vô ích.” Nàng ta miễn cưỡng đè nén tức giận, cười lạnh.

Kỷ Đào đi thẳng vào bếp tiếp tục xào nấu. Từ cô nương thoáng sững sờ, rồi cũng không khách khí theo vào trong. Thấy Kỷ Đào đang bưng đĩa sườn, nàng ta cười lạnh: “Lâm đại ca ngày ngày đọc sách vất vả, vậy mà ngươi chỉ cho hắn ăn xương. Sao không hầm canh bồi bổ gì đó?”

“Chàng thích ăn.” Một câu nói hờ hững của Kỷ Đào khiến lời Từ cô nương nghẹn lại , sắc mặt khó coi hẳn.

“Ngươi đến đây, chẳng lẽ chỉ để xem ta có chăm sóc Thiên Dược chu đáo hay không ?” Kỷ Đào lại xào xong một đĩa rau xanh, đặt lên bàn, quay người nhìn kẻ đã tự ý ngồi xuống ghế.

Từ cô nương nâng chén trà trong tay, thản nhiên nói : “Ta tới chỉ muốn hỏi, vì sao Lâm đại ca lại xin nghỉ, còn nghỉ tới nửa tháng?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...