20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bên cạnh ông ta là một phụ nhân ngoài bốn mươi, nét mặt mang ý cười dịu dàng, nhưng đuôi mắt có phần sắc sảo. Bà mặc áo tím sẫm, trên vải thêu hoa văn chìm, toát lên vẻ quý phái tinh tế.

Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên đứng phía sau bà, một trái một phải dìu lấy.

Thấy cảnh này , Dương ma ma hạ giọng nói : “Phu nhân và hai vị cô nương trong phủ đều ra đón, cô nương, đại nhân rất coi trọng mọi người .”

Kỷ Đào vô cùng tán thành.

Phía trước , Kỷ Duy đã được Lâm Thiên Dược đỡ xuống xe. Hai huynh đệ nhìn nhau một cái, rồi cùng rơi lệ.

Kỷ Đào và Liễu thị cũng xuống xe. Phụ nhân kia , tức Hồ thị, bước lên hai bước, nhìn Liễu thị một lượt rồi cười nói : “Vị này chính là đệ muội sao ?”

Liễu thị có phần lúng túng, Kỷ Đào khẽ bóp tay bà. Liễu thị liền tiến lên một bước: “Đại tẩu.”

Ánh mắt Hồ thị rơi vào Kỷ Đào đang đỡ Liễu thị, mỉm cười hỏi: “Đây là Đào Nhi phải không ?”

Kỷ Vận bước lên: “Nương, chính là Đào Nhi ạ.”

“Mọi người đi đường vất vả rồi , còn đặc biệt lặn lội đường xa tới đây, thật là… Mau vào trong nhà đi .” Hồ thị tươi cười chào hỏi.

Dương ma ma tiến lên, cúi đầu thi lễ: “Phu nhân.”

“Ma ma, mấy năm nay vất vả cho ngươi rồi .” Hồ thị liếc nhìn bà một cái, giọng hờ hững.

Khi Kỷ Đào bước vào trong phủ, Kỷ Huyên Huyên cố ý lùi lại mấy bước, đi song song với nàng, cười nói : “Đào Nhi muội muội , sau khi thành thân cuộc sống thế nào? Muội phu đối với muội có tốt không ? Nhìn hoàn cảnh nhà hắn , ngày tháng có khổ không ? Người ta nói nghèo hèn thì trăm sự buồn, hai người có hay cãi nhau không ?”

Kỷ Đào thật sự không dám tin đây lại là Kỷ Huyên Huyên. Nghe xem nàng ta hỏi những lời gì kìa.

“Huyên Huyên, muội đang nói gì với Đào Nhi muội muội thế?” Kỷ Vận quay đầu lại , thấy sắc mặt Kỷ Đào không ổn , liền quở trách.

Kỷ Đào nhìn Kỷ Vận phía trước , mỉm cười đáp: “Huyên Huyên tỷ tỷ, khiến tỷ lo lắng rồi . Bọn ta sống rất tốt .”

Bị Kỷ Vận nhìn chằm chằm, Kỷ Huyên Huyên không dám nói thêm, lè lưỡi một cái.

Kỷ Vận vì thế mà chậm bước một chút, Kỷ Đào đi lên phía trước . Nàng nắm lấy Kỷ Đào, giữa mày mang theo chút u sầu, nói : “Huyên Huyên tính tình thẳng thắn, Đào Nhi muội muội đừng để bụng. Nương ta đã răn dạy nó mấy lần rồi , mà nó vẫn chẳng chịu sửa.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, nhìn nét u buồn nơi chân mày của Kỷ Vận, nói : “Vận tỷ tỷ, muội không sao .”

Trong lúc nói chuyện, mấy người đã vào chính viện, cùng nhau ăn một bữa cơm vô cùng náo nhiệt. Kỷ Quân và Kỷ Duy thỉnh thoảng lại nhắc chuyện cũ, nói đến chỗ xúc động còn rơi nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-116.html.

]

Hồ thị từ đầu đến cuối đều giữ nụ cười trên mặt, đối với Liễu thị không hề tỏ ra khó chịu, cũng không thấy chút thần sắc khinh thường hay xem nhẹ nào.

“Đệ muội , bao nhiêu năm rồi chúng ta mới gặp lần đầu. Ta vừa gặp đã thấy rất thích, đáng lẽ muội nên sớm dọn tới ở cùng chúng ta mới phải .” Hồ thị nắm lấy bàn tay thô ráp của Liễu thị, cười nói .

Kỷ Đào quan sát suốt, vậy mà không phát hiện ra chút sơ hở nào, chỉ có thể cho rằng Hồ thị thật lòng yêu mến Liễu thị.

“Vận nhi, con dẫn Đào Nhi về viện của con ở. Hai đứa lâu rồi không gặp, chắc sẽ có nhiều chuyện để nói .” Hồ thị không quên dặn dò Kỷ Vận.

Viện của Kỷ Vận không lớn, ngoài gian chính phòng nàng ở thì chỉ có hai gian sương phòng. Kỷ Đào ở một gian. Vào trong mới thấy quần áo, trang sức đều đủ cả, không quá quý giá, nhưng thắng ở sự tinh xảo.

“Đào Nhi muội muội , hôm nay trời đã tối, lát nữa ta sẽ cho người mang chút đồ ăn tới. Ngày mai ta dẫn muội đi dạo phủ Hoài An.” Kỷ Vận nhìn nha hoàn mang nước nóng vào , ấn Kỷ Đào ngồi trước bàn trang điểm, mỉm cười nói .

Chuỗi động tác của nàng khiến người ta rất dễ chịu, hoàn toàn không có cảm giác xa cách, chỉ thấy thân thiết.

“Đa tạ Vận tỷ tỷ đã để tâm.” Kỷ Đào nói .

Nụ cười trên mặt Kỷ Vận càng đậm hơn: “Là ta phải cảm ơn muội mới đúng.”

“À phải rồi , Đào Nhi, muội giúp ta xem thử được không ?” Kỷ Vận như chợt nhớ ra điều gì, đi đến cửa rồi lại quay về, phất tay cho nha hoàn lui ra , sau đó đưa tay ra .

Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, nhìn sắc mặt hồng hào của Kỷ Vận, không hiểu hỏi: “Tỷ tỷ thấy trong người không khỏe à ?”

“Không phải , chỉ là hôn kỳ của ta sắp đến, muốn nhờ muội xem giúp, liệu có bị người khác ngầm hãm hại hay không ?” Kỷ Vận không giấu giếm, nói đến cuối, giọng mang theo sự lạnh lẽo.

Kỷ Đào đưa tay đặt lên cổ tay nàng, một lúc sau mới thu về, mỉm cười nói : “Thân thể tỷ tỷ được điều dưỡng rất tốt , không có gì bất ổn .”

“Vậy thì tốt .” Kỷ Vận thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy nói : “Đào Nhi muội muội , nghỉ sớm đi .”

Sau khi nàng rời đi , Kỷ Đào duỗi người một cái, rửa mặt rồi lên giường ngủ. Lâm Thiên Dược ở viện của Kỷ Ngọc, nàng cũng không để ý. Vốn tưởng mình sẽ mất ngủ, không ngờ vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ say.

Sáng sớm hôm sau , Kỷ Đào nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên. Nàng còn buồn ngủ, lăn người một vòng, nhưng tiếng gõ cửa ngoài kia không nhanh không chậm, dường như nhất định phải đ.á.n.h thức nàng.

“Vào đi .” Kỷ Đào mở mắt, nhìn màn giường màu hồng phấn, lúc này mới nhớ ra mình đã đến phủ Hoài An và đang ngủ trong hậu nha của phủ Hoài An.

Người bước vào lại không phải là nha hoàn . Cũng chẳng có nha hoàn nào gan lớn đến vậy . Kỷ Huyên Huyên đẩy cửa bước vào , thấy Kỷ Đào nằm trên giường, mắt hơi khép lại , trông vô cùng thư thái.

“Đào Nhi muội muội , dậy đi thỉnh an mẫu thân thôi.” Kỷ Huyên Huyên cười nói , vừa bước tới vừa nhẹ đẩy Kỷ Đào.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...