Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghe vậy , Kỷ Đào liền nhớ tới lời Dương ma ma từng dặn, Kỷ Vận các nàng mỗi ngày đều phải đến thỉnh an Hồ thị; nếu trong nhà còn có tổ mẫu thì lại càng không được chậm trễ.
Kỷ Đào đứng dậy, rửa mặt chải đầu xong xuôi. Trong lúc nàng thu dọn, Kỷ Huyên Huyên vẫn đứng bên cạnh quan sát, đợi nàng sửa soạn xong mới cười nói : “Đào Nhi muội muội vốn lệ chất trời sinh, chỉ cần trang điểm sơ sài thôi cũng đã đẹp hơn không ít khuê nữ quyền quý trong phủ Hoài An rồi .”
Kỷ Đào chẳng mấy bận tâm đến lời khen ấy , chỉ nghe tai này rồi bỏ tai kia . Nàng đã sớm nhìn rõ tính tình của vị tỷ tỷ này , luôn lấy cớ “tính tình thẳng thắn, nói năng bộc trực” mà lời gì cũng dám buông ra . Cuối cùng chỉ cần một câu “ ta vốn thẳng như ruột ngựa” là xong chuyện, còn ai giận thì lại thành ra keo kiệt nhỏ nhen.
Trong viện của Hồ thị, Liễu thị đang cùng bà trò chuyện vui vẻ, cười nói rôm rả. Kỷ Đào cũng không rõ hai người họ làm sao lại có thể nói chuyện hợp đến thế, nhưng nàng đoán phần nhiều là do Hồ thị, người như bà, chỉ cần muốn , thì với ai cũng có thể trò chuyện thân tình.
Kỷ Đào còn biết , Hồ thị kỳ thực chỉ là thứ nữ. Thế nhưng mấy năm nay Kỷ Quân thăng quan tiến chức nhanh ch.óng, thân phận của bà cũng theo đó mà “nước lên thuyền lên”. Nghe Dương ma ma nói , hiện giờ ngay cả đích mẫu cùng các tỷ muội của bà, cũng chẳng ai dám xem thường bà nữa.
Ngẫm lại cũng phải . Năm xưa Kỷ Quân thi đỗ tiến sĩ, tuy thứ hạng không tệ, nhưng với người trong thôn Đào Nguyên mà nói thì đúng là một bước lên trời; song trong mắt quyền quý kinh thành, lại chẳng đáng kể là bao. Huống chi dù là thứ nữ của gia đình quan nhị phẩm, nếu không có bản lĩnh khiến người khác coi trọng, thì cũng khó đứng vững.
Kỷ Đào và Kỷ Huyên Huyên cùng bước vào phòng, cúi người hành lễ với Hồ thị. Những phép tắc căn bản ấy Dương ma ma đã dạy nàng cả rồi , động tác làm ra cũng chẳng kém Kỷ Huyên Huyên là bao.
Hồ thị trông thấy, vẻ mặt rất đỗi hài lòng, quay sang nha hoàn bên cạnh cười nói : “Thưởng cho Dương ma ma đi , xem ra bà ấy đúng là đã bỏ công dạy dỗ.”
Đúng lúc này Kỷ Vận cũng bước vào . Nàng nhìn Kỷ Huyên Huyên một cái, rồi mỉm cười với Kỷ Đào: “Vừa nãy ta còn định sang gọi Đào Nhi muội muội , không ngờ muội đã tới rồi .”
“Là Huyên Huyên tỷ tỷ dậy sớm sang gõ cửa phòng ta .” Kỷ Đào nói đùa, giọng điệu thản nhiên. “Muội vốn lười nhác, nếu tỷ ấy không sang gọi, e là giờ này vẫn còn ngủ nướng.”
“Huyên Huyên, sau này đừng làm phiền Đào Nhi nữa.” Hồ thị dịu giọng nói , nụ cười ôn hòa. “Các nàng đi đường xa vất vả như vậy , nên nghỉ ngơi thêm một chút mới phải .”
Kỷ Huyên Huyên thấy sắc mặt Hồ thị mềm mỏng, không để tâm lắm, bĩu môi một cái rồi ngồi sang một bên.
Kỷ Đào trông thấy, trong lòng khẽ động.
Hồ thị không trách mắng, Kỷ Huyên Huyên liền cho rằng chuyện ấy chẳng có gì to tát. Lâu dần, cái gọi là “thẳng như ruột ngựa” kia cũng từ đó mà thành thói quen.
Mấy người vừa cười nói vừa dùng xong bữa sáng. Quả nhiên sau đó, Kỷ Vận hào hứng kéo Kỷ Đào ra phố dạo chơi. Kỷ Huyên Huyên tất nhiên không chịu kém, nhất quyết đòi đi cùng. Kỷ Vận cũng chẳng từ chối, ba người cùng ngồi xe ngựa ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-117.html.]
Chưa đầy một khắc sau , xe đã tới con phố sầm uất nhất. Kỷ Đào tò mò vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ thấy người qua kẻ lại tấp nập. Kỷ Vận chỉ tay ra ngoài, cười nói : “Đây chính là đường Lưu Dương, nơi phồn hoa nhất phủ Hoài An. Những thứ tốt nhất trong phủ đều tập trung ở con phố này .”
Kỷ Đào hiểu ra , ý tứ hẳn là nơi đây vừa đắt đỏ vừa xa hoa, mà người lui tới cũng đều là phú quý bậc nhất Hoài An.
Ba người xuống xe. Kỷ Vận dẫn hai người vào một t.ửu lâu bên đường, đi thẳng lên lầu hai. Trong phòng riêng, Kỷ Huyên Huyên ghé sát cửa sổ nhìn ra ngoài, còn Kỷ Vận thì giới thiệu với Kỷ Đào mấy loại điểm tâm trên bàn.
Kỷ Đào đang nghe đầy hứng thú, bỗng thấy Kỷ Huyên Huyên quay đầu lại , kêu lên: “Tỷ tỷ, T.ử Cầm ở ngoài kia kìa!”
Kỷ Vận lập tức vui mừng, bước tới cửa sổ nhìn ra , rồi vẫy tay gọi.
Quay trở lại , nàng cười nói với Kỷ Đào: “Ta và T.ử Cầm từ nhỏ lớn lên cùng nhau , tình cảm rất tốt . Nàng ấy còn là… là muội muội của vị hôn phu ta .”
Kỷ Đào hiểu rõ trong lòng, vậy xem ra vị hôn phu của Kỷ Vận cũng là người quen biết từ thuở ấu thơ.
Tiếng gõ cửa vang lên. Kỷ Vận tự mình chạy ra mở cửa. Một cô nương mặc áo hồng bước vào , trang sức đơn giản, chỉ điểm phấn nhạt trên gương mặt. Dung mạo thanh tú, mày mắt tinh xảo, vừa nhìn đã biết là một mỹ nhân. Nàng vừa thấy Kỷ Đào liền cười hỏi: “Muội có phải là Đào Nhi muội muội không ?”
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
“Ta đã sớm nghe Vận nhi nhắc đến muội .” Tề T.ử Cầm mỉm cười , ánh mắt sáng sủa. “Nói là muội y thuật cao minh, tuy lớn lên trong nhà nông, nhưng quy củ lễ nghi lại chẳng thua kém chúng ta chút nào.”
Kỷ Đào khẽ cười đáp: “Đó cũng phải cảm tạ đại bá mẫu đã cho Dương ma ma đến chăm sóc ta . Nếu không , một nha đầu thôn dã như ta , biết học quy củ ở đâu ra ? Dù vậy , những phép tắc ấy cũng chỉ là hù người mà thôi, ta vốn chẳng học hành nghiêm chỉnh mấy.”
“Chỉ cần muội biết y thuật thôi, đã hơn chúng ta nhiều rồi .” Tề T.ử Cầm cười rạng rỡ, rồi quay sang nhìn Kỷ Vận.
“Vận nhi, hôm nay sao tỷ còn ra phố?” Tề T.ử Cầm hỏi, ánh mắt lướt qua Kỷ Đào, trong lòng đã hiểu.
“Ở nhà buồn quá.” Kỷ Vận thuận miệng đáp, rồi nhìn Kỷ Huyên Huyên nói : “Huyên Huyên, lần trước muội nói thích cây trâm ở Thúy Các, hay là bây giờ đi mua đi . Trước khi ra ngoài, nương đã đưa bạc cho ta rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)