Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Huyên Huyên đang hào hứng nghe hai người nói chuyện, nghe vậy liền vui mừng ra mặt: “Vậy muội đi ngay đây!”
Kỷ Đào cũng đứng dậy. Nàng biết Kỷ Vận cố ý dụ Kỷ Huyên Huyên đi chỗ khác, hẳn là có chuyện riêng muốn nói với Tề T.ử Cầm. Xét ra , nàng còn là người ngoài hơn cả Kỷ Huyên Huyên.
“Đào Nhi, muội không được đi .” Kỷ Vận thấy nàng đứng lên, vội nói . “Huyên Huyên tính tình cẩu thả, lỡ làm muội lạc mất thì ta biết ăn nói với nhị thẩm thế nào?”
Kỷ Đào mỉm cười , bước đến bên cửa sổ: “Muội đứng đây xem sự náo nhiệt của phố Lưu Dương là được rồi .”
Tề T.ử Cầm thấy nàng không ra ngoài, cũng không khách sáo, nghiến răng nói đầy oán giận: “Mấy ngày nay trong nhà bận rộn chuẩn bị hôn sự, vậy mà nữ nhân kia lại nói muốn ra ngoài thành, đến chùa Cổ Lan cầu phúc. Đã thế phụ thân còn cho người hộ tống nàng ta đi nữa.”
“Chuyện nàng ta làm đâu phải một ngày hai ngày.” Kỷ Vận nhíu mày khuyên nhủ. “Muội đừng tức giận nữa.”
“Muội tức không phải vì chuyện đó!” Tề T.ử Cầm lập tức cắt lời, nói nhanh: “Nàng ta còn đưa cho đại ca hai nha hoàn nữa! Thật không biết thân biết phận của mình !”
Kỷ Vận khẽ “a” một tiếng, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
“Vận nhi, tỷ đừng lo.” Tề T.ử Cầm vội vàng nói tiếp: “Lúc đó đại ca ta đã lập tức cho người đưa hai nha hoàn ấy trở về rồi .”
Câu này Kỷ Vận không biết phải đáp thế nào, nhưng khóe môi nàng lại lặng lẽ cong lên một chút.
Kỷ Đào tựa người bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại bên dưới , đồng thời nghe cuộc đối thoại phía sau , trong lòng đã mơ hồ đoán ra thân phận của nữ nhân đưa nha hoàn cho vị hôn phu của Kỷ Vận.
Người đủ tư cách tặng nha hoàn cho đại ca của Tề T.ử Cầm, hẳn chỉ có thể là bà mẫu tương lai của Kỷ Vận. Mà Kỷ Vận gần hai mươi mới xuất giá là vì để tang, vậy người kia tám chín phần chính là bà mẫu kế của nàng.
Kỷ Đào khẽ thở dài. Còn chưa gả đi , mà đã thấy trước cả đống phiền toái.
Hai người trò chuyện hồi lâu, Tề T.ử Cầm là người đứng dậy trước : “Vận nhi, ta ra ngoài để mua sắm đồ đạc, phải về trước đây. Nữ nhân kia phủi tay bỏ đi , trong nhà còn bao nhiêu chuyện đang chờ ta xử lý.”
Trước khi rời đi , nàng lại nhìn sang Kỷ Đào: “Đào Nhi muội muội , sau này nếu rảnh, cứ tới phủ ta chơi, ta sẽ trò chuyện cùng muội .”
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
Đợi nàng đi rồi , Kỷ Vận xoay người khẽ thở dài: “Đào Nhi, có lúc ta thật sự rất ngưỡng mộ muội .”
Kỷ Đào quay lại bên bàn ngồi xuống, cười nói : “Ta mới là người ngưỡng mộ cuộc sống của tỷ đó. Ra vào có nha hoàn hầu hạ, ăn mặc chẳng thiếu thốn, vị hôn phu lại tiền đồ rộng mở.”
Kỷ Vận cười nhẹ, không nói tiếp chuyện ấy , rồi đột ngột đổi đề tài: “Muội phu đối với muội thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-118.html.]
Kỷ Đào mỉm cười : “Qua ngày đoạn tháng, chẳng phải đều như vậy sao ?”
Kỷ Vận lại dẫn nàng tới Thúy Các. Kỷ Huyên Huyên đang ở bên trong lựa chọn, vừa xem vừa chê, liên tục bắt bẻ những món đồ mà tiểu nhị bưng tới. Thấy Kỷ Vận bước vào , nàng vội đứng dậy, cười nói : “Tỷ tỷ, muội muốn chuẩn bị đồ thêm vào đồ hồi môn cho tỷ, chỉ là mấy thứ này đều không thích hợp.”
“Không cần đâu .” Kỷ Vận nhàn nhạt liếc nhìn mấy khay đồ trên bàn, rồi quay sang Kỷ Đào: “Đào Nhi muội muội , nếu muội thích thì cứ chọn vài món. Trước khi ra ngoài, nương đã đưa ta bạc và bảo ta chọn ít đồ tặng muội đấy.”
Kỷ Đào lắc đầu: “Không cần đâu . Muội quanh năm ở trong nhà, cũng chẳng có dịp gì để đeo những thứ này cả.”
Kỷ Vận không nghe , tự tay chọn vài món, cười nói : “Coi như là quà ta tặng muội , để bên người phòng thân cũng tốt .”
Kỷ Huyên Huyên đứng bên cạnh nhìn mà mắt đầy ngưỡng mộ, Kỷ Vận giả vờ không thấy.
Ba người trở về phủ. Vừa tới cổng, đã cảm thấy bầu không khí không ổn , gia nhân trong viện đi lại vội vã. Sắc mặt Kỷ Vận nghiêm lại , Xuân Hỉ tiến lên chặn một bà t.ử: “Có chuyện gì vậy ?”
Bà t.ử kia vội cúi người hành lễ: “Tô di nương và Lan di nương không biết vì sao lại xảy ra xung đột, Lan di nương sắp sinh rồi .”
Sắc mặt Kỷ Huyên Huyên lập tức biến đổi, bước chân tăng nhanh, lao thẳng về hậu viện. Sắc mặt Kỷ Vận lạnh xuống, quay sang nhìn Kỷ Đào: “Đào Nhi muội muội , chúng ta cũng qua xem thử đi .”
Viện của Lan di nương ở rất xa viện của Kỷ Vận, khá hẻo lánh. Khi Kỷ Đào bọn họ tới nơi, trước cửa viện có một phụ nhân hơn ba mươi tuổi, dung mạo nhu mì đang quỳ ở đó, hẳn chính là Tô di nương, cũng chính là sinh mẫu của Kỷ Huyên Huyên.
Kỷ Vận không dừng lại , trực tiếp đi vào trong. Hồ thị đã tới trước , ngồi trên ghế, sắc mặt vô cùng khó coi. Thấy hai người đến, bà cau mày nói : “Vận nhi, quay về đi . Đây không phải nơi con nên tới.”
“Nương, con chỉ qua xem một chút.” Kỷ Vận nhìn về phía gian phòng, nơi vọng ra tiếng rên đau đớn của nữ nhân. “Nghe nói Tô di nương và Lan di nương cãi vã nên mới thành ra như vậy ?”
“Con đừng xen vào chuyện này nữa.” Hồ thị nói giọng nhàn nhạt. “Dẫn Đào Nhi về đi .”
Kỷ Vận còn chưa cam tâm, nhưng thấy sắc mặt Hồ thị khó coi, đành kéo Kỷ Đào lui ra ngoài.
“Đào Nhi, nếu đứa trẻ của Lan di nương bình an thì thôi.” Kỷ Vận lo lắng nói . “Nếu có chuyện gì, phụ thân e rằng sẽ trách nương không chăm sóc tốt cho con cái.”
Vừa rồi mọi người rối ren bận rộn, Kỷ Đào tiện mắt nhìn qua, thấy có rất nhiều bà đỡ và ma ma hầu hạ, liền khuyên: “Nhiều ma ma như vậy , hẳn sẽ không có chuyện gì đâu .”
“Mong là vậy .” Kỷ Vận thở dài. Thấy Kỷ Đào thong thả theo nàng trở về viện, nàng bỗng gọi: “Đào Nhi.”
Kỷ Đào nghi hoặc nhìn nàng, lúc này mới phát hiện thần sắc Kỷ Vận vô cùng nghiêm trọng.
“Có chuyện gì sao ?” Kỷ Đào hỏi.
Chaporia
Bình Luận (0)