20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Vận nhắm mắt lại một chút: “Ta nghe nương ta nói , phụ thân đã sớm nói rồi , đứa trẻ trong bụng Lan di nương này , nếu là nam thai, sẽ đưa cho nhị thúc mang về.”

Kỷ Đào khẽ sững người .

Mang về? Mang về cho Kỷ Duy?

Vậy nghĩa là… đứa trẻ này vốn dĩ đã được định sẵn sẽ là con thừa tự của Kỷ Duy?

Thấy Kỷ Đào còn chưa kịp phản ứng, Kỷ Vận lại nói : “Nương ta rất coi trọng cái t.h.a.i này của Lan di nương. Sau khi phụ thân nói vậy , nương ta lại càng để tâm hơn.”

“Cha muội có biết chuyện này không ?” Kỷ Đào nghi hoặc hỏi. Bình thường Kỷ Duy không hề tỏ ra có gì khác lạ.

Kỷ Vận lắc đầu: “Ta cũng không biết nhị thúc có biết hay không .”

Hai người trở về viện. Lúc này đã là xế chiều. Kỷ Vận về phòng nghỉ trưa, còn Kỷ Đào ngồi dưới gốc cây trong viện một lúc, rồi đứng dậy, đi về phía viện của Liễu thị và Kỷ Duy.

Kỷ Duy và Liễu thị đang đứng dưới gốc đại thụ, hai người vừa nói vừa cười . Trên mặt Liễu thị tràn đầy ý cười , Kỷ Duy tuy vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Liễu thị một cái. Không khí giữa hai người vô cùng hòa hợp, đủ thấy Kỷ Duy rất để tâm đến Liễu thị.

“Đào Nhi, sao con lại tới đây?” Liễu thị quay đầu nhìn thấy Kỷ Đào đứng ở cửa, liền cười hỏi.

Kỷ Đào thong thả bước vào , ngồi xuống ghế đá bên cạnh, nhìn hai người , thực chất là nhìn Kỷ Duy, rồi nói với giọng nhàn nhạt: “Con nghe nói trong phủ đại bá, Lan di nương vì cãi vã với Tô di nương mà động thai, giờ sắp sinh rồi , bên ngoài rối loạn cả lên.”

Liễu thị cau mày, lo lắng nói : “Sao lại có thể cãi nhau thành như vậy được chứ?”

Sắc mặt Kỷ Duy lạnh nhạt, dặn dò: “Chuyện trong phủ đại bá con, bớt hỏi, bớt quản. Chúng ta chỉ là khách, mấy hôm nữa sẽ về nhà rồi .”

Nhìn thái độ lạnh nhạt ấy của Kỷ Duy, Kỷ Đào cũng hiểu, ông chắc chắn không biết ý định của Kỷ Quân. Nếu không , với một đứa trẻ sắp được làm thừa tự cho mình , ông không thể nào thờ ơ đến vậy , thậm chí nhắc cũng không buồn nhắc.

Kỷ Đào liếc nhìn xung quanh, thấy hạ nhân đã sớm bị Kỷ Duy và Liễu thị cho lui hết. Thực ra ngay từ lúc nàng bước vào , trong viện đã không còn bóng dáng gia nhân nào.

“Cha…” Kỷ Đào mở lời, giọng điềm đạm. “Vừa rồi con cùng Vận tỷ tỷ từ ngoài về, nghe nói Lan di nương sắp sinh rồi . Vận tỷ tỷ rất lo lắng, tỷ ấy nói rằng…”

Nàng nhìn thẳng vào gương mặt Kỷ Duy, nghiêm túc nói : “Tỷ ấy nói , đứa trẻ trong bụng Lan di nương, nếu là nam hài, thì dự định sẽ giao cho cha mang về.”

Kỷ Duy hơi mở lớn mắt, còn Liễu thị thì sắc mặt tái nhợt, chậm rãi bước sang ngồi xuống ghế đá bên cạnh.

Kỷ Duy cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, rồi nói : “Cả đời này của ta , chỉ có một đứa con là con.

////////////

Kỷ Đào nhìn ông trầm tư, hiển nhiên trong khoảnh khắc vừa rồi , Kỷ Duy đã từng cân nhắc đến chuyện ấy . Nghe câu nói này , hốc mắt nàng hơi cay, trong lòng nghèn nghẹn, đến mức hô hấp cũng có phần khó khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-119.html.]

Liễu thị khẽ thở phào một hơi .

“Chúng ta đều đã có tuổi.” Liễu thị chậm rãi nói , giọng mang theo lo lắng.

“Bây giờ ôm một đứa trẻ còn b.ú sữa về nuôi, vừa hao tâm vừa tổn sức. Đứa trẻ ấy vốn là con nhà quan, nếu theo chúng ta về, liền thành con nhà nông ngày ngày bán mặt cho ruộng đất. Chênh lệch ấy đâu phải chỉ một chút. Sau này nó lớn lên… liệu có oán hận không ?”

Kỷ Đào hiểu rõ tâm tư của Liễu thị. Bà cả đời không sinh được con trai, vốn đã luôn cảm thấy hổ thẹn với nhà họ Kỷ. Nếu lại mang đứa trẻ ấy về, chẳng phải ngày ngày đều như có người nhắc nhở bà hay sao ?

Kỷ Duy gật đầu: “Chưa nói đến chuyện đứa trẻ sau này có oán hay không , ta và nương con cũng không còn tâm sức để nuôi dạy con nhỏ. Bây giờ hai ta như vậy … đã rất tốt rồi .”

Ông bưng chén trà trên bàn, uống một ngụm nước trà đã nguội, rồi nói tiếp: “Chuyện này con không cần bận tâm nữa. Cứ coi như không biết . Đợi khi đại ca nhắc tới, ta sẽ từ chối.”

“Huống chi, đứa trẻ còn chưa sinh ra , là nam hay nữa vẫn còn chưa biết .”

Liễu thị lặng lẽ thở phào.

Kỷ Đào cũng không rõ bản thân mình là mong Kỷ Duy nhận đứa trẻ ấy , hay là không mong. Nhưng thấy thái độ dứt khoát của ông, nàng lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Nghĩ kỹ lại , nàng cảm thấy có lẽ mình sợ, sợ người đệ đệ tương lai ấy sẽ san sẻ mất phần yêu thương mà Kỷ Duy và Liễu thị dành cho nàng.

Nhưng trong thâm tâm nàng biết , không hẳn là vậy . Điều nàng sợ nhất vẫn là phiền phức. Đứa trẻ ấy sinh ra , bất kể ở phủ Hoài An hay ở thôn Đào Nguyên, thân phận đều vô cùng khó xử. Nếu chẳng may lại là kẻ vong ân phụ nghĩa, thì đến lúc đó, Kỷ Duy và Liễu thị tuổi đã cao mà vẫn còn phải vì nó mà phiền lòng.

Hà tất phải vậy ?

Dĩ nhiên, nếu Kỷ Duy thực sự muốn nhận đứa trẻ ấy , nàng vẫn sẽ ủng hộ.

Người xưa coi trọng con nối dõi đến gần như cố chấp. Kỷ Duy nuôi nàng bao năm, dồn hết tâm huyết cho nàng, nàng không thể ích kỷ như thế.

Đúng lúc ấy , Lâm Thiên Dược bước vào . Thấy bầu không khí giữa mấy người có phần khác lạ, hắn cười hỏi: “Đào Nhi, hôm nay ra ngoài dạo phố thế nào? Ngày mai ta dẫn nàng đi lại một chuyến nữa nhé?”

Kỷ Đào tùy ý gật đầu: “Hôm nay chàng đi đâu vậy ?”

“Đại ca dẫn ta ra ngoài.” Lâm Thiên Dược dịu giọng đáp. “Còn tình cờ gặp mấy vị đồng môn của huynh ấy nên cùng nhau ăn cơm và bàn luận chút chuyện học hành.”

“Được rồi , về đi .” Kỷ Duy nhìn hai người nói chuyện, phất tay nói .

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ra khỏi viện.

“Đào Nhi, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy ?” Lâm Thiên Dược hỏi nhỏ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...