20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào lựa lời kể lại cho hắn nghe . Nghe xong, Lâm Thiên Dược trầm mặc hồi lâu rồi nói : “Cha nương đều đã có tuổi, sau này đứa trẻ ấy …”

Sớm muộn gì, cũng sẽ rơi vào tay Kỷ Đào.

Kỷ Đào dĩ nhiên hiểu rõ điều đó. Kỷ Duy năm nay đã ngoài năm mươi, vì sống ở thôn Đào Nguyên khá tốt nên nhìn trẻ hơn người trong làng đôi chút, nhưng so với Kỷ Quân, ông lại là người trông già hơn hẳn.

Nói đến đây, thân thể Kỷ Quân quả thực không tệ, hơn năm mươi tuổi mà vẫn có thể khiến thiếp thất mang thai.

Cuối cùng, Lan di nương sinh con mẹ tròn con vuông, đứa trẻ đúng là con trai.

Phủ nha hậu viện của tri phủ không hề truyền ra tin tức này . Đến lễ tắm ba ngày cũng không tổ chức. Tựa như đứa trẻ ấy … chưa từng tồn tại.

Rất nhanh, ngày thành hôn của Kỷ Vận cũng tới. Sáng sớm, Kỷ Đào đã thức dậy sang phòng nàng. Toàn phúc ma ma đã ở đó, đang giúp Kỷ Vận trang điểm. Nhìn dung mạo Kỷ Vận dần trở nên kiều diễm, nơi chân mày khóe mắt đều là chờ mong và ngọt ngào, Kỷ Đào mỉm cười nói : “Vận tỷ tỷ hôm nay thật đẹp .”

Gương mặt Kỷ Vận càng đỏ hơn, nàng giả vờ giận: “Muội nói bậy.”

“Muội xin thề, những lời vừa rồi từng câu từng chữ đều là thật lòng.” Kỷ Đào cười nói .

Kỷ Vận trừng nàng một cái. Đúng lúc này Xuân Hỉ mang đồ ăn vào , vẻ mặt đầy hỷ sắc, còn mang theo vài phần mong đợi, cười nói : “Cô nương, dùng chút đồ ăn đi . Phu nhân đặc biệt dặn dò. Phu nhân còn nói , lát nữa sẽ qua đây.”

Không hiểu vì sao , Kỷ Đào lại cảm thấy sắc mặt Xuân Hỉ có chút khác thường. Đột nhiên, nàng nhớ tới Tô di nương, sinh mẫu của Kỷ Huyên Huyên.

Sợ làm hỏng lớp trang điểm, Kỷ Vận chỉ ăn qua loa vài miếng. Ma ma mang tới bộ giá y. Chỉ liếc mắt một cái thôi đã thấy vô cùng hoa lệ, gấm lụa đỏ thẫm ánh lên ánh sáng lấp lánh, đai lưng còn khảm ngọc.

Đợi Kỷ Vận thay xong, một thân đỏ rực càng tôn lên vẻ kiều diễm. Viền áo tay áo thêu thùa tinh xảo, nhìn là biết giá trị không nhỏ.

Nàng đứng trước gương, Kỷ Đào bước lên, cười nói : “Vận tỷ tỷ thật sự rất đẹp .”

Kỷ Vận nhìn người trong gương, hơi ngẩn ra , rồi khẽ thở dài: “Thế là được rồi .”

Cửa phòng bị đẩy ra , giọng Kỷ Huyên Huyên theo đó vang lên. Kỷ Vận bất đắc dĩ quay đầu: “Huyên Huyên, muội sắp gả đi rồi , cứ thế này không được đâu .”

Kỷ Huyên Huyên chẳng mấy để tâm, đưa chiếc hộp trong tay ra , cười nói : “Tỷ tỷ, quà muội tặng tỷ.”

Nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều, nơi má còn có một lúm đồng tiền nhỏ. Kỷ Vận nhìn nụ cười ấy , đưa tay nhận lấy, cuối cùng vẫn thở dài nói : “Huyên Huyên, sau này muội nên để tâm nhiều hơn, đừng hấp tấp bộp chộp như vậy nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-120.html.]

Kỷ Huyên Huyên gật đầu, cũng không rõ là có nghe lọt tai hay không .

Tiếng nhạc hỷ từ xa vọng lại . Hồ thị đẩy cửa bước vào , nhìn Kỷ Vận từ trên xuống dưới một lượt, hài lòng nói : “Sắp tới giờ rồi . Ta đậy khăn voan cho con. Sau này … phải sống cho thật tốt đấy.”

Kỷ Đào đứng nhìn Hồ thị chậm rãi đậy khăn voan lên đầu Kỷ Vận. Hốc mắt bà dường như có chút đỏ, nhưng khi nhìn kỹ lại … thì chẳng còn thấy gì nữa.

Kỷ Vận ngồi kiệu hoa xuất giá, dọc đường tiếng nhạc hỷ vang trời. Đoàn rước dâu kéo dài, phía sau là cả một hàng dài của hồi môn, cảnh tượng trông vô cùng rầm rộ. Xét về thân phận của Kỷ Vận ở phủ Hoài An, quả thực có thể coi là một quý nữ.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đứng ở trước cửa hậu nha, nhìn tân lang cưỡi ngựa, dung mạo anh tuấn, khí thế bừng bừng, gương mặt tràn đầy ý cười , chắp tay chào hỏi mọi người xung quanh.

Đợi đoàn người đi xa dần, Lâm Thiên Dược khẽ thở dài, Kỷ Đào khó hiểu nhìn hắn .

Chỉ nghe hắn nói : “Nếu ta thi đỗ tiến sĩ rồi mới cưới nàng, có lẽ cảnh tượng cũng chẳng kém thế này .”

Kỷ Đào liếc hắn một cái, cười nói :

“Đến lúc đó chàng có còn cưới một cô thôn nữ như ta hay không thì ta không biết . Nhưng ta biết chắc một điều, khi ấy ta đã sớm thành thân rồi , có khi còn là chiêu tế, mà nói không chừng… con cũng đã có hai đứa.”

Nụ cười trên mặt Lâm Thiên Dược cứng lại trong chớp mắt, rồi hắn nói : “Vậy thì ta cưới nàng sớm là đúng rồi . Dù có nghèo túng một chút, ít ra người cũng đã là của ta .”

Kỷ Đào khẽ hừ một tiếng.

Kỷ Vận thành thân , Kỷ Quân uống hơi quá chén. Kỷ Đào cùng Liễu thị và Hồ thị đến Tề phủ.

Hồ thị này không phải là đại bá mẫu của Kỷ Đào, mà là di mẫu của Kỷ Vận, đặc biệt từ kinh thành tới để đưa tiễn nàng xuất giá. Phải đến sát ngày cưới bà mới kịp tới nơi. Bà còn dẫn theo nữ nhi của mình , Đỗ Nguyệt Nguyệt mười bốn tuổi, tức biểu muội của Kỷ Vận.

Kỷ Đào và Liễu thị vốn không quen thân với họ nên Hồ thị bèn sắp xếp hai cỗ xe ngựa đưa các nàng tới Tề phủ.

Trưởng t.ử Tề gia thành thân , lại cưới đích trưởng nữ của tri phủ Hoài An, những người có danh có phận trong phủ Hoài An đều tới chúc mừng. Chỉ cần xoay xở được thiệp mời, ai cũng mong hôm nay có một chỗ ngồi trong Tề phủ.

Kỷ Đào và mọi người là người nhà bên ngoại của Kỷ Vận, dĩ nhiên không giống khách thường, Tề phủ đặc biệt giữ lại một sảnh cho họ.

Vừa ngồi xuống, Kỷ Đào đã thấy Đỗ Nguyệt Nguyệt ngồi rất đoan trang, hai tay chồng lên nhau đặt trên đầu gối, khóe môi khẽ cong, cười mà không lộ răng. Nhìn kỹ mới nhận ra , nụ cười ấy chỉ mang tính xã giao, không hề xuất phát từ tâm. Kỷ Đào quan sát một lúc, rút ra kết luận, cô nương này đã đem lễ nghi khắc sâu vào tận xương cốt, cũng chẳng biết giữ dáng như vậy có mệt hay không .

[Còn tiếp...]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...