20px

1

Lúc ấy đang độ cuối xuân.

Ngoài song cửa, cánh hoa tàn theo gió lặng lẽ bay qua, đúng là thời khắc dễ khiến lòng người sinh thương cảm nhất.

Thị nữ thấy sắc mặt ta tái nhợt, lập tức kinh hãi quỳ xuống:

“Là nô tỳ lắm lời.”

“Nương nương đang mang bệnh trong người , thái y đã dặn, tuyệt đối không được ưu tư nghĩ ngợi.”

Nàng ấy cho rằng ta nổi giận vì những lời đồn bên ngoài, nhất thời tức khí nên mới buột miệng nói vậy .

Dù sao đi nữa...

Ta và Bùi Ngọc là phu thê kết tóc từ thuở thiếu thời, tình nghĩa sâu nặng.

Nhưng thực ra , 10 năm trước , người được Hoàng hậu nương nương đích thân chọn làm Thái t.ử phi vốn không phải ta .

Trên đường đi gặp mặt trưởng tỷ, Bùi Ngọc lại đem lòng yêu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trưởng tỷ đã khóc rất lâu.

Sắc mặt nàng trắng bệch, tiều tụy hẳn đi . Cuối cùng, nàng nắm lấy tay ta , khẽ khàng nói :

“Vậy thì ta nhường chàng ấy cho muội . Ta trước nay chưa từng muốn khiến mọi người khó xử.”

Nàng vội vã rời kinh.

Để lại trong lòng Bùi Ngọc chỉ một ấn tượng.

Thanh cao, cứng cỏi, lại thấu tình đạt lý.

Còn ta mang theo nỗi thấp thỏm khôn nguôi, nhận lấy thánh chỉ ban hôn, gả cho vị Đông cung trữ quân trẻ tuổi thanh quý, đối đãi với ta vô cùng tốt ấy .

Vài năm sau đó, ta và Bùi Ngọc là một đôi đế hậu ân ái nổi tiếng thiên hạ.

Hậu cung bỏ trống, sáu cung không người .

Cho đến khi trưởng tỷ góa chồng trở về kinh thành.

Hắn cảm thấy có lỗi với nàng, nên phong nàng làm Ngụy Quốc Phu Nhân.

Hai đứa trẻ thiếu người chăm nom, nên hắn đón nàng vào cung.

Khi ấy , thiên hạ ai ai cũng biết .

Mỗi phần ban thưởng của thiên t.ử đều được chia làm hai.

Một phần gửi đến hành cung cách xa ngàn dặm.

Phần còn lại thuộc về Ngụy Quốc Phu Nhân.

Ta lòng nóng như lửa đốt, mang theo thân thể bệnh tật trở về cung.

Vừa hay bắt gặp trưởng t.ử dẫn theo muội muội của nó, đến vấn an vị di mẫu đoan trang thanh nhã, dung nhan vẫn chẳng hề phai nhạt kia .

Cảnh nhi thông minh lanh lợi, tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã sớm chững chạc hơn người .

Ngoài điện, nó đang dạy Trường Lạc phải biết ngoan ngoãn, kính yêu Ngụy Quốc Phu Nhân.

“Con cái nhờ mẫu thân mà được tôn quý.”

“Phụ hoàng muốn có con nối dõi dễ như trở bàn tay. Chỉ có con của nữ nhân mà phụ hoàng thật lòng yêu thương mới được coi trọng.”

Trường Lạc nghe hiểu nửa vời.

“ Nhưng chúng ta vốn là con của nữ nhân mà phụ hoàng yêu nhất mà.”

Tiểu Thái t.ử lặng đi trong thoáng chốc.

Khi mở miệng lần nữa, giọng nói non nớt đã mang theo chút khàn đục:

“Không phải .”

Nó chậm rãi nói ra chân tướng.

“Người mà phụ hoàng yêu nhất... không phải mẫu hậu.”

Mà là người từng có duyên nhưng không có phận với hắn .

Người bởi một lần động lòng nhất thời của hắn ...

Mà trở thành mối tiếc nuối bỏ lỡ cả đời.

2

Trong hành cung tĩnh mịch, mưa xuân rơi xuống những cánh hoa tàn.

Từ kinh thành gửi tới một phong thư.

Giấy thư thấm hơi nước, cầm trong tay vừa ẩm vừa lạnh.

Là b.út tích của chính Bùi Ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-1.html.]

Từng câu từng chữ đều chân thành tha thiết.

Rùa

“Lời đồn ngoài kia không đáng tin. Nàng cứ yên tâm dưỡng bệnh, đợi trẫm đón nàng trở về.”

Ta cầm b.út trong tay, ngẩn người rất lâu.

Chỉ cảm thấy cổ tay mỏi nhừ, không sao hạ b.út nổi.

Sau khi rời cung, hắn vẫn thường xuyên thư từ qua lại với ta .

Khi ấy , làm sao ta có thể ngờ được ...

Mỗi lần viết những lá thư này , trưởng tỷ đều ở bên cạnh hắn mài mực.

Áo xanh nâng nghiên, tay hồng thêm hương.

Hai đứa trẻ được nuôi dưỡng bên cạnh trưởng tỷ, ngày nào hắn cũng đến thăm.

Hắn nghe nàng gảy đàn.

Nhìn nàng dẫn Trường Lạc đi thả diều.

Tựa như một đôi phu thê thực thụ.

Nhìn thấy góc nghiêng giống hệt nàng của Trường Lạc, Bùi Ngọc cũng từng ngẩn ngơ thất thần, bật cười tự giễu:

“Người ngoài đều nói , con bé dường như càng giống nữ nhi của nàng hơn...”

Trưởng tỷ liền thẹn thùng cúi đầu, giọng đầy tiếc nuối.

“Đáng tiếc, không phải .”

Mà đứa trẻ ta đ.á.n.h đổi nửa cái mạng mới sinh ra được lại kéo lấy vạt váy nàng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười .

“Di mẫu cũng là mẫu thân mà.”

...

Chiếc b.út trong tay rơi xuống đất.

Tiếng ngọc sứ va chạm vang lên thanh lạnh.

Ta ôm n.g.ự.c ho sặc sụa một trận.

Cổ họng như bị mây đen ẩm lạnh chặn kín, khó khăn đến mức không thể cất nổi thành lời.

Tên cung sai đang đứng chờ dưới bậc thềm lập tức sợ hãi quỳ xuống:

“Xin nương nương bớt giận.”

“Trong lòng bệ hạ vẫn luôn nhớ đến nương nương. Giữa người và Ngụy Quốc Phu Nhân không hề như lời đồn bên ngoài. Chẳng qua chỉ có vài kẻ thích ngồi lê đôi mách mà thôi, bệ hạ đã xử trí hết rồi .”

Ta rất lâu không lên tiếng.

Cuối cùng mới nói :

“Bệnh của ta lại nặng thêm rồi , không còn sức để hồi thư cho bệ hạ.”

Cung sai dè dặt ngẩng đầu.

“Vậy... nương nương có lời nào muốn nô tài chuyển lại cho bệ hạ không ?”

Ta đáp:

“Không có .”

Hắn sửng sốt đến mức nhất thời quên cả lễ nghi.

“Một câu cũng không có sao ạ?”

“Ừm.”

Còn có thể nói gì đây?

Ta cũng từng hùng hổ chạy đi chất vấn.

Trưởng tỷ vận áo trắng giản dị, mái tóc đen buông xuống sau lưng, một tay ôm n.g.ự.c, lệ rơi lã chã:

“Người ngoài hiểu lầm ta thì thôi.”

“Ta giúp muội chăm sóc con cái, đến cả muội cũng nghi ngờ ta sao ?”

“Nếu ta thật sự có lòng...Nào còn chỗ cho muội tồn tại?”

Trong cung ai ai cũng biết .

Trước đây, Thái hậu vốn yêu thích trưởng tỷ hơn.

Bà từng nói với Bùi Ngọc:

“Nhị tiểu thư nhà họ Giang từ nhỏ đã thể yếu nhiều bệnh, được nuông chiều thành quen, trong lòng không chịu nổi một chút thiếu sót nào.”

“Một cô nương như vậy có thể làm thê t.ử của bậc quyền quý, nhưng không đủ tư cách làm quốc mẫu tương lai.”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...