20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi ấy , Bùi Ngọc thật lòng yêu ta .

Hắn tháo mũ miện, lên điện quỳ xin ban hôn.

Vì chuyện này mà đối đầu với mẫu hậu suốt một thời gian dài.

Cuối cùng, là trưởng tỷ lùi một bước, thay hắn thỏa hiệp.

Ngày hôm ấy , ngoài điện.

Bùi Ngọc vừa đạt được tâm nguyện.

Còn trưởng tỷ thì thất ý sa sút.

Hai người lặng lẽ lướt qua nhau .

Nhìn đôi mắt đẫm lệ của nàng, hắn bỗng chẳng còn cảm giác vui sướng khi được đính hôn với người trong lòng.

“Xin lỗi , Giang cô nương. Là ta có lỗi với nàng.”

Nỗi áy náy ấy kéo dài suốt nhiều năm.

Đến mức khi ta chất vấn trưởng tỷ, Bùi Ngọc nhận được tin báo từ cung nhân liền vội vàng chạy tới.

Đó là lần đầu tiên hắn lạnh mặt với ta .

“Không nên nghĩ về nàng ấy như vậy .”

Ánh mắt lạnh lẽo như trăng soi dòng sông giá buốt, chẳng còn chút dịu dàng ngày trước :

“Năm đó mẫu hậu cố chấp như thế, nếu không có nàng ấy thành toàn , e rằng giữa nàng và ta ...”

Ta sững sờ.

Nước mắt nhòe đi trước mắt.

“Nếu trưởng tỷ không chịu thành toàn ...Bệ hạ sẽ nghe theo lời mẫu hậu sao ?”

Hắn im lặng quay mặt đi .

Chỉ vì ta lỡ lời, làm tổn hại danh tiết của mệnh phụ, hắn liền hạ lệnh cấm túc ta trong cung.

Rèm châu buông xuống, điện vắng như tờ.

Cảnh nhi đến bầu bạn với ta , nhưng lại trách ta quá xem trọng tình yêu của Bùi Ngọc, không giữ nổi bình tĩnh.

“Lời tổ mẫu quả thật không sai.”

Nó không giấu được vẻ thất vọng:

“Mẫu hậu tâm tư quá đơn thuần, dễ dàng rơi vào cái bẫy của di mẫu như vậy , quả thật không xứng làm quốc mẫu.”

Trường Lạc còn nhỏ.

Bị trưởng tỷ dỗ dành đến mức gần như quên mất ta .

Vì chuyện của nàng mà nổi giận với ta một trận.

“Di mẫu tốt hơn nhiều. Ngày nào cũng ở bên con.”

“Mẫu hậu sao có thể nói về di mẫu như thế được ?”

Trong kiếp trước không thể ngoảnh đầu nhìn lại ấy .

Ta cô độc không nơi nương tựa.

Bệnh nặng không t.h.u.ố.c chữa.

Cuối cùng ôm hận mà c.h.ế.t.

“Ngươi lui xuống đi .”

Ta bảo thị nữ ban thưởng cho cung sai.

“Bổn cung tĩnh dưỡng nơi hành cung đã lâu, ngày tháng nhạt nhẽo vô vị.”

“Giữa ta và bệ hạ... cũng chẳng còn gì để nói nữa.”

3

Quả như lời họ nói .

Rùa

Ta không phải một hoàng hậu tốt .

Ta muốn rời đi rồi .

Những ngày này , ta không nghĩ ngợi nhiều, cũng chẳng để tâm đến những lời đồn đại trong kinh.

Chỉ chuyên tâm dưỡng bệnh, đêm đêm ngủ yên không mộng mị.

May mắn thay , thân thể cũng dần khá hơn từng ngày.

Ta từng bước nắm quyền quản thúc đám cung nhân trên dưới hành cung, đồng thời đi khắp nơi trong tòa hành cung rộng lớn này .

Ta biết nơi nào canh phòng lỏng lẻo nhất.

Biết cung điện nào cũ nát nhất, cũng là nơi dễ bén lửa nhất.

Ta không hồi thư, nhưng Bùi Ngọc vẫn đều đặn gửi thư tới.

“Trường Lạc sắp đến tuổi khai tâm rồi . Trẫm kể cho con bé nghe vài chuyện trước đây của nàng. Nó không còn nhớ rõ dung mạo nàng nữa, nhưng rất nhớ nàng.

“Cảnh nhi thông tuệ hơn người , đã có thể xử lý một số chính vụ, không cần phải lo lắng. Nó cũng rất mong được gặp nàng.”

“Thái y nói bệnh tình của nàng đã có chuyển biến tốt . Ít lâu nữa, trẫm sẽ đưa bọn trẻ đến hành cung ở một thời gian, coi như bầu bạn với nàng, được không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-2.html.]

Hắn lúc nào cũng giả vờ khéo léo như vậy .

Đến mức ta chưa từng phát hiện ra rằng, từ lâu hắn đã động lòng với trưởng tỷ.

Đầu ngón tay ta khẽ co lại .

Lý do mang bệnh nên không hồi thư đã không thể tiếp tục dùng nữa.

Vì vậy ta chỉ viết qua loa vài dòng về tình hình hiện tại của mình .

“Được.”

“Bệ hạ cứ đưa các con đến đây.”

Người duy nhất khiến ta lưu luyến, vẫn chỉ có các con.

Kiếp trước , ta sống đến ngày Trường Lạc xuất giá.

Con bé và ta luôn có chút khoảng cách, không tính là thân thiết.

Nhưng Bùi Ngọc hết mực cưng chiều nó, Cảnh nhi cũng luôn che chở cho muội muội , bởi vậy cuộc sống của nó rất tốt .

Cảnh nhi làm việc quyết đoán, thủ đoạn mạnh mẽ.

Từ triều đình đến dân gian, không một ai dị nghị về vị trí Thái t.ử của nó.

Không ai cần đến người mẫu thân như ta .

Dù sao thì ta cũng đã sắp xếp ổn thỏa người tiếp ứng trong ngoài.

Chỉ cần gặp họ lần cuối.

Sau đó có thể dùng kế giả c.h.ế.t để thoát thân .

4

Giữa tiết trọng hạ.

Nghi trượng của thiên t.ử nối dài không dứt, vượt ngàn dặm đến hành cung.

Ve kêu râm ran giữa núi rừng tĩnh lặng.

Bóng cây xanh rợp kín cả đất trời.

Đây là lần đầu tiên sau một kiếp người , ta gặp lại Bùi Ngọc.

Hắn mặc thường phục màu xanh nhạt.

Mày mắt thanh tú, phong thái tựa ngô đồng xanh biếc, trúc ngọc giữa gió.

Trường Lạc được hắn ôm trong lòng.

Con bé tựa trên vai phụ hoàng, bởi đường xa mệt mỏi nên vừa ngáp vừa lim dim buồn ngủ.

Cảnh nhi đi theo phía sau .

Rõ ràng vẫn là một đứa trẻ, lại cố tỏ ra chững chạc, khuôn mặt lạnh tanh không biểu cảm.

Ta sắp xếp ổn thỏa cho hai đứa trẻ.

Từ đầu đến cuối đều giữ vẻ xa cách lạnh nhạt.

Mấy lần tránh đi ánh mắt của Bùi Ngọc.

Đến khi đóng cửa điện, đứng dưới hành lang.

Bỗng có người từ phía sau ôm lấy ta .

Mái tóc mềm mại lướt qua cần cổ.

Bùi Ngọc khẽ nhắm mắt.

Trong giọng nói thấp trầm xen lẫn chút khàn khàn, vừa mơ hồ vừa đa tình:

“Nàng không hồi thư của ta , cũng không hỏi đến hai đứa nhỏ.”

“Bức đến mức ta phải tự mình đến tìm nàng. Rốt cuộc là vì sao ... nàng đang giận ta sao ?”

Ta khẽ giãy ra .

Nhưng hắn giữ lấy cổ tay ta , kéo trở lại lòng mình .

Những ngón tay thon dài dần siết c.h.ặ.t.

Mười ngón đan xen.

Nắm đến mức không chừa lấy một kẽ hở.

Ta khẽ hỏi:

“Bệ hạ đổi hương rồi sao ?”

Thần sắc hắn thoáng cứng lại .

Một lúc sau mới chậm rãi buông tay.

“Ừm.”

Hắn không nói là ai thay hương cho mình .

Ta cũng không hỏi thêm.

Dưới hành lang, ánh trăng như nước.

Không gian nhất thời yên lặng đến mức khó xử.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...