20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bùi Ngọc lên tiếng:

“Nàng không ở trong cung, những việc này đều giao cho cung nhân chuẩn bị .”

“Nếu nàng không thích, lần sau ...”

Đúng lúc ấy .

Trường Lạc vì lạ giường mà gặp ác mộng, bật khóc thành tiếng.

Ta bỏ lại Bùi Ngọc phía sau , vội vã đến bên giường.

Vừa ngồi xuống, con bé đã nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay ta :

“Di mẫu…”

Tiểu cô nương vừa khóc vừa gọi, vẫn chưa mở mắt.

Đợi hơi thở dần ổn định.

Đến khi nhìn rõ người trước mặt là ta , nó ngẩn người trong giây lát:

“Mẫu hậu...”

Ta cố nén chua xót trong lòng, nhẹ giọng dỗ dành:

“Có phải cách bài trí trong điện không hợp ý, nên con ngủ không yên không ?”

“Nếu không thích chỗ nào, hiện giờ có thể sai người thay đổi.”

Thấy ta không trách cứ, con bé dần buông bỏ đề phòng.

Nó nép vào lòng ta , ríu rít kể cho ta nghe đủ thứ chuyện.

Nhờ vậy ta cũng hiểu được .

Trưởng tỷ đối xử với nó rất tốt .

Việc gì cũng chiều theo ý nó.

Nó rất thích vị di mẫu ấy .

Chỉ cần một ngày không gặp cũng sẽ nhớ.

“Mẫu hậu cũng rất tốt ...”

Con bé dè dặt dựa sát vào ta hơn.

Đôi mắt ngái ngủ sắp khép lại .

“Nếu mẫu hậu có thể trở về cung thì tốt biết mấy.”

Ta lặng im một lúc.

Không trả lời.

Kiếp trước ...

Người không mong ta trở về nhất, chính là nó.

Ngày trưởng tỷ rời kinh.

Nàng chọn đúng một ngày mưa lớn.

Trường Lạc nhìn theo bóng lưng đã bị nước mưa làm ướt đẫm của nàng.

Xách váy chạy đuổi theo ra khỏi cung thành.

Nó khóc đến khản giọng.

Cũng mạnh mẽ hất tay ta ra .

“Vì sao người lại trở về?”

“Nếu người không trở về, di mẫu đã không rời đi .”

Nước mắt của nó rơi xuống trái tim ta .

Nặng nề đến vậy .

Còn nặng hơn cơn mưa như trút nước hôm ấy .

Lạnh hơn.

Đau hơn.

Tựa ngàn cân đập xuống.

Khiến ta ngơ ngác không biết phải làm sao .

Nhưng ta không thể trách con bé.

Ta cúi đầu nhìn gương mặt say ngủ của nó.

Rồi nhẹ nhàng kéo lại góc chăn cho ngay ngắn.

5

Bùi Ngọc ở lại hành cung nửa tháng.

Trong khoảng thời gian ấy , ta cố giữ vẻ bình yên ngoài mặt.

Ta không làm mất thể diện của hắn , nhưng cũng chẳng còn thân cận như trước .

Đến lần thứ ba ta nghiêng mặt tránh nụ hôn của hắn .

Sắc mặt Bùi Ngọc chợt lạnh xuống.

Hắn phất mạnh rèm châu rồi xoay người bỏ đi .

Tự mình sinh khí với ta .

Sau đó hắn chuyển sang ở điện khác, không còn đến gặp ta nữa.

Người đầu tiên nhận ra có điều bất thường là Cảnh nhi.

Nó ngồi trên ghế đẩu, quyển sách trải trước mặt, đôi mắt bình tĩnh nhìn ta :

“Phụ hoàng là thiên t.ử. Mà thiên t.ử thì sẽ không có sai lầm.”

“Nếu mẫu hậu cứ mãi canh cánh trong lòng vì vài chuyện nhỏ nhặt, chỉ càng tự hạ thấp mình mà thôi.”

Nó vẫn luôn hiểu rõ lợi hại được mất.

Kiếp trước , ta từng oán trách nó chỉ biết giữ vững địa vị Thái t.ử của mình , chưa từng hiểu tâm trạng của ta .

Ta gả cho Bùi Ngọc.

Không phải vì muốn mẫu nghi thiên hạ.

Chỉ vì năm ấy , sau một lần thoáng nhìn kinh diễm.

Hắn nắm lấy tay ta , từng lời chân thành tha thiết.

Đáp ứng biết bao yêu cầu vô lý của ta .

Hứa rằng cả đời này sẽ không phụ bạc ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-3.html.]

Hoa lan kết duyên, cuối cùng hóa thành quả bông liễu.

Mối tình ấy , ta vẫn mãi chẳng thể buông bỏ.

Lần này , ta nhìn Cảnh nhi rồi gật đầu.

“Được….Vì con, ta sẽ thuận theo ý người .”

Trước khi rời đi .

Ta cũng chỉ có thể làm cho nó từng ấy mà thôi.

Cảnh nhi thoáng sững người .

Nó ngẩng đầu nhìn ta , nhưng dường như cũng chẳng cảm thấy vui vẻ.

Ta mang theo bát canh do chính tay mình nấu, chủ động đi gặp Bùi Ngọc.

Hắn mừng rỡ khôn xiết.

Vừa gặp đã ép ta vào cạnh giường, cúi đầu hôn liên tiếp mấy cái.

Giọng nói vẫn dịu dàng như cũ, nhưng lại xen lẫn sự thấp thỏm và do dự:

“Nàng... không còn giận ta nữa sao ?”

“Giữa ta và nàng ấy vốn không có tư tình. Nếu thật sự có , sao phải đợi đến hôm nay?”

Ta rũ mắt xuống.

Trong lòng lạnh như băng.

Rùa

Chỉ miễn cưỡng đáp một tiếng:

“Vâng.”

“Đã là phu thê bao năm, thiếp sao có thể oán trách bệ hạ được ?”

Hắn khẽ cười .

Rồi kéo ta vào lòng.

Những ngày tháng như gia đình dân thường, chúng ta đã cùng nhau trải qua vài ngày.

Phu thê hòa thuận.

Con trẻ quấn quýt dưới gối.

Cho đến khi trong cung truyền đến cấp báo.

Thái hậu bị thích khách ám sát.

Ngụy Quốc Phu Nhân đỡ thay bà một kiếm, trọng thương nguy kịch.

Khi ấy , Bùi Ngọc đang cùng Cảnh nhi đọc sách.

Quyển sách trong tay hắn không cầm vững nổi, rơi thẳng xuống đất.

“Thái y nói thế nào?”

“Thái hậu nương nương không đáng ngại.”

“Ta hỏi không phải Thái hậu.”

Hắn day trán, bực bội hất quyển sách sang một bên.

“Là...”

Lời nói chợt ngừng lại .

Để nói những chuyện không muốn cho ta nghe thấy.

Hắn dẫn cung sai ra ngoài điện.

Ta nhặt quyển sách của Cảnh nhi lên, phủi sạch bụi bặm.

Nó thử dò xét nói :

“Chiêu này của di mẫu...”

Ta không ngẩng đầu:

“Ta biết .”

“Nếu bệ hạ muốn trở về, ta sẽ không ngăn cản.”

Cảnh nhi im lặng.

Tin trưởng tỷ bị thương nhanh ch.óng lan khắp hành cung.

Ngay cả Trường Lạc cũng biết .

Bùi Ngọc tựa lan can đứng đó.

Thần sắc thất thần.

Lặng im không nói .

Còn Trường Lạc thì vừa khóc vừa quấy.

Nhất quyết đòi quay về kinh thành.

“Di mẫu bị thương rồi . Con muốn về thăm di mẫu.”

Con bé khóc đến mức chẳng còn chút dáng vẻ công chúa nào.

Bùi Ngọc dỗ dành đôi câu.

Nhưng rất nhanh đã mất kiên nhẫn.

Giọng nói trở nên lạnh nhạt.

“Trước khi tới đây, chúng ta đã nói rõ rồi .”

“Lần này là đến thăm mẫu hậu của con. Nếu không phải chuyện hệ trọng, không được khiến nàng thất vọng.”

Trường Lạc vẫn nức nở không ngừng.

“Nếu mẫu hậu không cho con gặp di mẫu...Con cũng sẽ không thích mẫu hậu nữa.”

Bùi Ngọc nhìn ta .

Trường Lạc chờ ta lên tiếng.

Cảnh nhi khẽ nhíu mày.

Dường như cũng đang ngầm nhắc nhở điều gì.

Gió lay rặng trúc xanh.

Hơi nước ẩm lạnh lướt qua hàng mi.

Phu quân của ta .

Các con của ta .

Tất cả đều vì một người khác mà chăm chú nhìn ta , mong chờ câu trả lời.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...