20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Từ đầu đến cuối.

Ta chỉ cúi mắt.

Không nhìn hắn lấy một lần :

“Ta không hận các con. Bệ hạ cũng đừng dùng chúng để ép buộc ta .”

Nhắc tới các con.

Trong lòng ta vừa mềm lại .

Lại vừa chua xót.

“Nếu Trường Lạc muốn gặp ta . Cứ để Cảnh nhi đưa con bé tới. Còn bệ hạ... không cần đến nữa.”

Bùi Ngọc sững người .

Gương mặt không còn chút huyết sắc.

Khi đứng dậy.

Suýt nữa không giữ nổi thăng bằng.

Bàn tay hắn chống lên mặt bàn.

Gân xanh nổi rõ.

Giọng nói cố nén nghẹn ngào.

“Thì ra nàng hận ta đến vậy ...”

Hắn ở lại Cô Tô một tháng.

Nhưng triều chính ở kinh thành bộn bề.

Không thể lưu lại lâu hơn.

Cuối cùng đành trở về.

Trưởng tỷ chờ mãi vẫn không nhận được hồi âm từ ta .

Biết rõ ta sẽ không tha thứ.

Nàng đem toàn bộ của hồi môn tặng cho Trường Lạc.

Rồi cắt tóc xuất gia.

Vào chùa tu hành.

Phát nguyện thanh tu suốt đời.

Cảnh nhi ngày một trưởng thành.

Thường lấy cớ xuống phía Nam xử lý công vụ.

Dẫn theo Trường Lạc đến thăm ta .

Tiểu cô nương nhớ ta vô cùng.

Vừa gặp mặt đã nhào vào lòng ta .

Khóc nức nở.

Nói rằng mình cũng biết sai rồi .

“Con không nên thiên vị di mẫu. Không nên làm mẫu thân đau lòng.”

Ta khẽ thở dài.

Nâng tay lau nước mắt nơi khóe mắt con bé.

“Con còn nhỏ. Chưa hiểu chuyện.”

“Hơn nữa nàng ấy đối xử với con rất tốt . Ta không trách con.”

Dù sao .

Đó cũng là nữ nhi ruột của ta .

Là ta không thể tự tay nuôi nấng con bé lớn lên.

Ta còn nỡ lòng nào oán trách nó đây?

Một đời này .

Bùi Ngọc mất sớm.

Ta tận mắt nhìn thấy Cảnh nhi đăng cơ.

Trường Lạc khoác tay ta .

Nhẹ nhàng nũng nịu.

Cầu xin ta ở lại kinh thành thêm vài ngày.

Cảnh nhi hỏi ta :

“Mẫu hậu có muốn làm Thái hậu không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-9.html.]

Ta mỉm cười từ chối:

“Ta không còn lưu luyến nơi này .”

“Con vẫn nên đưa ta trở về đi .”

Vị tân đế trẻ tuổi buông tay xuống.

Thất vọng đến cùng cực.

Nhưng vẫn khẽ đáp:

“Vâng.”

Ta ngồi lên xe ngựa trở về Cô Tô.

Trước khi ra khỏi cổng thành.

Dường như có người chặn đường.

Thị nữ của ta lập tức quát lớn:

“Đây là quý nhân được bệ hạ đích thân tiễn đưa.”

“Không được vô lễ.”

Ngoài xe ngựa.

Một giọng nói thê lương vang lên.

Rùa

“Ta là trưởng tỷ của nàng ấy ...”

“Xin cho ta gặp nàng một lần thôi.”

Thị nữ do dự.

Bước lên xe xin chỉ thị.

Ta nắm lấy rèm xe.

Khẽ hỏi:

“Là người thế nào?”

“Một ni cô. Dung mạo rất đẹp . Chỉ là quá gầy.”

“Người ngoài đều nói bà ấy đã hóa điên rồi .”

Ta mím môi.

Bất giác nhớ lại rất nhiều năm về trước .

Khi ấy thân thể ta yếu ớt.

Không thể ra ngoài.

Nàng đã hái cho ta một cành mai.

Đọc cho ta nghe những bài thơ mới học được .

Mùa đông năm ấy .

Phụ thân bị giáng chức.

Trong nhà túng thiếu.

Nàng từng nói :

“Hãy để than sưởi lại cho Nhị tiểu thư.Không cần mang sang chỗ ta .”

Ta vén rèm xe lên.

Đối diện với ánh mắt của nàng.

Đôi mắt vốn đã ảm đạm ấy bỗng sáng lên trong khoảnh khắc.

Nàng định chạy về phía này .

Nhưng chỉ nhìn một lần .

Ta đã buông rèm xuống.

“Đi thôi.”

Tiếng bánh xe lộc cộc vang lên.

Xe ngựa rời khỏi cổng thành.

Tiến về phía Cô Tô.

Nơi tuyết đông vừa tan.

Nếu đến được Giang Nam đúng lúc xuân sang.

Xin hãy ở lại cùng mùa xuân.

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...