Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trên người hắn mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
Thân hình gầy đi rất nhiều.
Xương cốt cấn vào người ta đến đau nhói.
Đêm tối dày đặc.
Ta không nhìn rõ mặt.
Cứ ngỡ gặp phải kẻ gian.
Liền giật cây trâm vàng trên b.úi tóc xuống.
Định đ.â.m tới.
Nhưng cổ tay đột nhiên bị người giữ c.h.ặ.t.
Hắn xoay người ta lại .
Ánh đèn l.ồ.ng dưới hành lang leo lét hắt xuống.
Soi rõ một gương mặt quen thuộc đến tái nhợt.
“Bùi Ngọc, bệ hạ….”
“Ta biết mình sai rồi .”
Hắn cắt ngang lời ta :
“Giang Hành đã xuất cung.”
“Các con rất nhớ nàng.”
“Vì sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy ? Không nói một lời đã bỏ đi ?”
Ta vẫn còn chưa hoàn hồn.
Cảnh nhi phía sau thở hổn hển chạy tới.
Nhưng khi đứng trước mặt ta .
Nó lại chẳng nói nên lời.
Hốc mắt đỏ hoe.
Giọng nghẹn ngào:
“Mẫu hậu...”
Ta im lặng một lúc.
Đẩy Bùi Ngọc ra .
Dựa vào cây cột bên hành lang.
Toàn thân vô lực.
Suýt nữa trượt xuống.
Cảnh nhi vội vàng đưa tay đỡ lấy ta .
“Bởi vì ta không muốn gặp lại các người nữa.”
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay:
“Mẫu thân như ta không thích hợp làm Hoàng hậu.”
“Cũng không thích hợp làm mẫu thân của Thái t.ử và Công chúa.”
“Ta hay ghen tuông, thích suy nghĩ lung tung.”
“Ta không chấp nhận được việc trưởng tỷ phản bội mình .”
“Không chấp nhận được việc phu quân nuốt lời thề.”
“Cũng không chấp nhận được việc con cái lạnh nhạt với ta .”
Bùi Ngọc đứng nguyên tại chỗ.
Khép mắt lại .
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống.
Hắn cuống quýt giải thích:
“Ta chưa từng phụ lời hứa. Ta chưa từng chạm vào nàng ấy .”
“Trường Lạc rất nhớ nàng. Con bé thường xuyên gặp ác mộng. Khóc gọi mẫu thân . Ngày nào cũng cầu xin ta đưa nàng trở về cung.”
Sắc mặt Cảnh nhi trắng bệch.
Đôi môi run rẩy.
“Mẫu hậu, không phải như vậy .”
“Nhi thần chỉ nghĩ rằng... người có thể làm tốt hơn.”
“Sau này nhi thần sẽ không khuyên người nhẫn nhịn nữa.”
“Chỉ cần người vui vẻ là được . Người muốn thế nào cũng được .”
Ta cố nén cơn đau nơi đáy lòng.
Nhẹ nhàng gạt tay nó ra .
“Ta chỉ thật sự vui vẻ khi ở ngoài cung.”
Cảnh nhi c.ắ.n môi đến bật m.á.u.
“Di mẫu đã đi rồi .”
Trong mắt nó đầy vẻ cầu khẩn:
“Không còn ai cản trở người nữa.”
Lúc ấy ta mới biết .
Bùi Ngọc và trưởng tỷ đã hoàn toàn trở mặt.
Hắn muốn tìm nàng tính sổ.
Mà nàng lại cho rằng chính Bùi Ngọc đã ép c.h.ế.t ta .
Hai người tranh cãi dữ dội.
Đập nát cả một điện.
Cuối cùng tan rã trong không vui.
Sau đó.
Chính trưởng tỷ đang giữ lăng mới cầu xin hắn đến tìm ta .
“Nó chưa c.h.ế.t.”
“Nó không nên c.h.ế.t vào lúc đó.”
“Nó chỉ thất vọng về ta thôi.”
“Người mau đi tìm nó.”
Nhắc đến chuyện này , Bùi Ngọc vẫn còn thấy phiền lòng.
Hắn lấy một phong thư đưa cho ta :
“Nàng ấy ép ta phải đưa bức thư này cho nàng.”
“Nếu không sẽ treo cổ trước cổng cung.”
“Ta lười để ý tới nàng ấy .”
“Nay nàng ấy lại nói ...”
“Nàng
ấy
là tỷ tỷ ruột của nàng.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-8.html.]
Thì ra ...
Trưởng tỷ cũng đã nhớ lại kiếp trước .
Lòng ta rối như tơ vò.
Nhận lấy bức thư.
Nhưng không mở ra ngay.
“Dù thế nào đi nữa…Ta sẽ không trở về cung.”
15
Bức thư ấy chẳng có gì đáng đọc .
Đại ý chỉ là...
Nàng cũng hối hận rồi .
Hối hận vì từng tìm cách trả thù ta .
Hối hận vì đã ép ta đến bước đường này .
Chỉ cầu xin ta chịu gặp nàng một lần .
Nhưng ta không muốn .
Ta chỉ lặng lẽ ném bức thư vào lò lửa.
Ngọn lửa nhanh ch.óng nuốt chửng chút tro tàn còn sót lại .
Cũng thiêu luôn đoạn tình nghĩa cuối cùng giữa chúng ta .
Bùi Ngọc và Cảnh nhi ở lại Cô Tô.
Mỗi khi trời mưa.
Hắn đều đứng ngoài hành lang, mặc cho nước mưa làm ướt đẫm y phục mỏng manh.
Sau đó tự khiến mình đổ bệnh mấy ngày.
Nếm đủ khổ sở.
Chưởng quầy thấy vậy thì vô cùng kinh ngạc.
Thỉnh thoảng đi ngang qua còn nhắc ta đôi câu.
“Phu nhân.”
“Vị quý nhân không thể đắc tội kia lại đứng ngoài mưa rồi . Chúng ta thật sự không cần để tâm sao ?”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Mặc hắn đi .”
Cảnh nhi thì khác.
Nó thường mang đồ tới cho ta .
Giúp ta chuyển những chậu hoa nặng trĩu.
Mệt đến mức hai bên tóc mai đều thấm đẫm mồ hôi.
Chưởng quầy lại cảm khái:
“Vị tiểu quý nhân này có vẻ là người rất tốt bụng, dễ gần.”
Ta khẽ cười :
“Vậy thì chưa chắc.”
Sau này nó sẽ là người nắm quyền khuynh đảo thiên hạ.
Mà ngay cả hiện tại.
Trong cung cũng chẳng ai cho rằng Thái t.ử là người hiền lành dễ nói chuyện.
Bị ta bác bỏ liên tiếp hai lần .
Chưởng quầy lập tức mất hứng bàn luận về bọn họ.
Chỉ ngẩng đầu nhìn trời.
“Cơn mưa này thật dai dẳng.”
Nhưng trong những ngày mưa nối tiếp ấy .
Bùi Ngọc và Cảnh nhi vẫn ngày ngày đến đây.
Bùi Ngọc rất thích viết thư cho ta .
Từ thuở thiếu thời.
Khi ta còn chưa biết thân phận Thái t.ử của hắn .
Hắn đã gửi cho ta hết lá thư này đến lá thư khác.
Nhưng bây giờ.
Ta không còn đọc nữa.
Ta bảo hắn đừng viết nữa.
“Dạo này trời ẩm. Loại giấy ấy khi đốt lên khói rất nhiều, dễ khiến người ta khó chịu.”
Sắc mặt Bùi Ngọc lập tức trắng bệch.
Vành mắt đỏ lên.
Giọng nói đầy vẻ không thể tin nổi.
“Nàng còn chưa xem... đã đốt rồi sao ?”
Ta ngồi trong đình nấu trà .
Rót cho Cảnh nhi một chén trà nóng sau khi nó làm việc xong.
Rùa
Nhưng không trả lời hắn .
Bùi Ngọc không nhịn được .
Bước tới ngồi đối diện ta .
Từ lần gặp gỡ đầu tiên năm xưa.
Đến những chuyện hiểu lầm sau này .
Hắn nói rất nhiều.
Vừa hối hận.
Vừa tự trách.
Nói rằng tất cả chỉ vì bị trưởng tỷ lừa gạt.
Hắn cúi đầu.
Đôi mắt phủ một tầng hơi nước.
“Ta khiến nàng đau lòng.”
“Nàng hận ta , không muốn hồi cung, ta chấp nhận.”
“ Nhưng Trường Lạc còn nhỏ. Con bé chẳng biết gì cả.”
“Nàng cũng muốn đối xử với nó như vậy sao ?”
“Sau khi biết nàng còn sống, nó vui đến mức cả đêm không ngủ được .”
“Trước khi tới đây, ta đã hứa với nó. Nhất định sẽ đưa nàng trở về.”
Nhưng đối với hắn .
Ta vẫn chẳng còn gì để nói .
Chaporia
Bình Luận (0)