Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chuyện cũ như mộng.
Nửa đêm.
Ta bị tiếng kèn tang đ.á.n.h thức.
Cầm chân nến bước ra ngoài.
Ánh nến soi sáng gương mặt ngái ngủ của người gác đêm.
Giọng thị nữ cố ý hạ thấp:
“Là linh cữu của Hoàng hậu được đưa về kinh thành.”
“Tiếng nhạc tang không dứt. Thiên hạ đều khoác áo trắng chịu tang.”
Ta ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trước bậc thềm.
Lại tròn thêm một lần nữa.
Thì ra ...
Từ ngày Giang Chỉ c.h.ế.t đến nay.
Đã nửa tháng trôi qua.
12
Cô Tô là một nơi vô cùng phồn hoa.
Người đến người đi tấp nập.
Bởi vậy cũng thường nghe được tin tức từ kinh thành.
Nghe nói bệ hạ đau buồn đến cực điểm.
Bãi triều suốt 10 ngày.
Thi hài của ta được an táng trong hoàng lăng.
Chờ một ngày nào đó sẽ hợp táng cùng bệ hạ.
Ngụy Quốc Phu Nhân mặc đồ tang trắng.
Tự xin rời cung để trông coi lăng mộ.
Người người đều nói bệ hạ si tình.
Ngụy Quốc Phu Nhân cũng là người trọng tình trọng nghĩa.
Nghe những lời ấy .
Ta lại chỉ cảm thấy mơ hồ hoảng hốt.
Dù thế nào đi nữa.
Ta cũng không còn tin nữa rồi .
Dạo gần đây ta ít mơ hơn trước .
Có lúc đang ngủ bật khóc tỉnh dậy.
Nhưng lại quên mất trong mộng đã xảy ra chuyện gì.
Một vị tiên sinh chuyên giải mộng từng nói :
“Trong mộng khóc lớn rồi tỉnh lại . Là điềm báo uất kết trong lòng sắp được hóa giải.”
Ta rất tán thành.
Tóm lại .
Rùa
Cuộc sống dường như đang dần tốt lên từng ngày.
Ta sợ cô đơn.
Bèn thuê một nữ quản sự trong phủ.
Lại nhận nuôi mấy cô nương có hoàn cảnh đáng thương.
Ngày thường thì xem họ học chữ đọc sách.
Bản thân chăm sóc hoa cỏ cây cối.
Làm chút việc buôn bán.
Thỉnh thoảng ra bờ suối câu cá.
Cũng có người tò mò về thân phận của ta .
Ta suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Ta là góa phụ.”
“Thành thân được vài năm thì phu quân qua đời.”
“Ta không muốn ở lại nơi thương tâm ấy , nên xuôi nam đến Cô Tô.”
“Vậy còn con cái?”
Ta mím môi.
“Ta không có con.”
Bọn trẻ đều có tiền đồ riêng.
Không cần đến ta .
Mà ta ...
Cũng nên buông xuống rồi .
Người hỏi trước tiên nói một câu:
“Xin phu nhân nén đau thương.”
Rồi ngập ngừng hồi lâu mới tiếp lời:
“Không có con...Có khi cũng là chuyện tốt .”
“Bây giờ phu nhân được tự do biết bao.”
“Không cần bận tâm đến bất kỳ ai. Muốn làm gì thì làm nấy.”
Ta bật cười .
Gật đầu nói phải .
Cứ như vậy .
Một năm trôi qua.
Ta dần quen với cuộc sống ở Cô Tô.
Cầu nhỏ nước chảy.
Năm tháng an yên.
Cho đến một ngày.
Tần nương t.ử, nữ quản sự trong phủ, tìm đến nói với ta :
“Phu nhân. Có mấy vị quý nhân từ nơi khác tới.”
“Nghe khẩu âm thì là người phương Bắc.”
“Họ vẫn luôn hỏi thăm về người .”
“ Nhưng kỳ lạ lắm. Mỗi lần người ra ngoài, bọn họ lại lập tức tránh đi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-7.html.]
Ta khựng lại .
Người phương Bắc sao ?
Những
người
quen của Giang Chỉ...
Quả thực đều ở kinh thành.
13
Trong lòng ta dần sinh bất an.
Năm ấy chọn cách giả c.h.ế.t thoát thân , vốn vẫn còn rất nhiều sơ hở.
Ta ở xa tận hành cung, không thể một tay che trời.
Nhưng tin Hoàng hậu băng hà đã truyền khắp thiên hạ.
Trưởng tỷ vốn có ý hãm hại ta .
Nàng từ trước đến nay thông minh hơn người , ắt hẳn cũng sẽ tìm mọi cách ngăn cản kẻ khác tra ra chân tướng.
Bùi Ngọc từ lâu đã chán ghét ta .
Cảnh nhi giỏi xem xét thời thế, nhất định sẽ đứng về phía trưởng tỷ.
Còn Trường Lạc vốn chẳng thân thiết với ta , e rằng cũng đã sớm quên mất rồi .
Trong lòng ta rối bời.
Không biết rốt cuộc mình đang lo lắng điều gì.
Nhưng lại ăn không ngon ngủ không yên.
Ngày hôm sau , khi đến kiểm tra các cửa hàng trong thành.
Ta bất ngờ gặp được nhóm người vẫn luôn nghe ngóng tin tức của ta , nhưng mỗi lần thấy ta xuất hiện lại lặng lẽ tránh đi .
Chưởng quầy có chút ngạc nhiên:
“Các vị muốn hỏi thăm về phu nhân nhà chúng tôi sao ?”
Bà ấy chỉ nói vài chuyện ai cũng biết :
“Phu nhân là người góa phụ.”
Trong góc tối không có ánh sáng chiếu tới.
Người nam nhân mặc thường phục màu đen khựng lại .
Giọng nói khàn khàn, chất chứa nỗi mất mát không sao che giấu:
“Nàng ấy ... nói như vậy với mọi người sao ?”
Thiếu niên bên cạnh chẳng buồn để ý đến hắn .
Vội chen lên phía trước .
Kiễng chân như một đứa trẻ.
Đôi mắt sáng ngời, đầy mong đợi.
“Vậy còn con cái của vị phu nhân ấy thì sao ?”
Chưởng quầy thấy khó hiểu:
“Phu nhân vẫn luôn nói như thế.”
“Người cũng chưa từng có con.”
Thiếu niên chợt loạng choạng.
Lùi lại phía sau hai bước.
Nam nhân vội đỡ lấy vai nó.
Dường như tâm trạng không tốt nên lời nói cũng trở nên sắc lạnh.
“Đủ rồi .”
“Lẽ ra không nên đưa con tới. Lúc nào cũng hấp tấp như vậy .”
Chưởng quầy đã bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Vậy lô hàng này , rốt cuộc các vị có mua hay không ?”
“Mua.”
Ta không bước vào .
Chỉ lặng lẽ dùng khăn lau mồ hôi trong lòng bàn tay.
Rồi xoay người rời đi .
Tuy bọn họ đứng trong bóng tối.
Lại còn đội đấu lạp che mặt.
Nhưng hai bóng dáng ấy ...
Dù có c.h.ế.t ta cũng không thể nhận nhầm.
Là Bùi Ngọc.
Và Cảnh nhi.
14
Thiên t.ử vi hành đến Cô Tô.
Vậy mà không một ai hay biết .
Trong lòng ta bất ổn .
Đành căn dặn mọi người trong phủ.
Nếu lần sau gặp lại đôi phụ t.ử kỳ quái ấy , nhất định phải cung kính đối đãi, tuyệt đối không được gây chuyện.
“Rốt cuộc họ là người thế nào vậy ?”
Nghe xong lời dặn dò của ta , chưởng quầy vẫn còn sợ hãi:
“Ta thấy họ phiền phức, suýt nữa đã buột miệng nói lời vô lễ.”
“Là những vị quý nhân không thể đắc tội.”
Ta khẽ an ủi.
“Tránh xa là được .”
Nhưng ta thì...
Lại chẳng thể tránh được .
Bùi Ngọc xông vào nội viện vào một đêm khuya.
Khi ấy trong phủ vừa mới thắp đèn.
Hắn đã uống rượu.
Cảnh nhi không cản nổi.
Chỉ có thể dẫn theo thị vệ theo sát phía sau .
Dọc đường cho người đuổi hết đám thị nữ chẳng hiểu chuyện đi .
Ta còn chưa biết chuyện gì xảy ra .
Đã bị một người từ phía sau ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)