20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn siết c.h.ặ.t bức thư.

Ngực đau tức.

Ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Bỗng nhiên thân thể nghiêng về phía trước .

Một ngụm m.á.u lớn phun ra .

Trường Lạc khóc đến kiệt sức.

Buổi tối cuối cùng cũng chịu ăn chút cơm.

Nhưng chỉ cần nhìn thấy những món đồ trong điện.

Cảm xúc lại lập tức mất khống chế.

“Cái cầu đá này cũng là mẫu hậu để lại cho con sao ?”

“Mẫu hậu băng hà...”

“Có phải nghĩa là con sẽ không bao giờ được gặp người nữa không ?”

“Con không muốn gặp di mẫu nữa.”

“Con muốn gặp mẫu hậu.”

Tiểu công chúa vừa khóc vừa gào.

Nói năng chẳng còn đầu đuôi.

Lúc thì đòi đến hành cung.

Lúc lại muốn đuổi di mẫu đi .

Trong cả hoàng cung.

Người duy nhất còn giữ được chút bình tĩnh.

Lại chỉ có Thái t.ử.

Cảnh nhi đi gặp Giang Hành.

Trong Phật đường.

Rùa

Nàng quỳ trước một ngọn đèn trường minh.

Một thân đồ trắng.

Cảnh nhi lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu.

Đến khi mở miệng.

Trong giọng nói đã không còn sự kính trọng như trước .

Chỉ còn lại châm biếm:

“Di mẫu đã đạt được mục đích rồi . Còn định tiếp tục giả vờ nữa sao ?”

Dưới ánh nến vàng mờ.

Giang Hành chậm rãi quay đầu lại .

Gương mặt không còn chút huyết sắc.

Mỏng manh như tờ giấy.

Đôi mắt đỏ hoe.

Dường như đã thức trắng suốt đêm.

“Nó là muội muội ruột thịt của ta . Chúng ta đã ở bên nhau 16 năm.”

“Tình cảm năm xưa... Chẳng hề kém giữa con và Trường Lạc.”

“Ta từng nhường nhịn nó đủ điều. Nó cũng từng vì bênh vực ta mà bất chấp thân thể, bệnh liền hai tháng.”

“Ta từng hận nó cướp mất sự yêu thương vốn thuộc về ta .”

“Hận nó cướp đi hôn sự của ta .”

“Khiến ta chịu đủ khổ sở.”

“Khiến đời ta chẳng còn chút hy vọng nào.”

“ Nhưng ta chưa từng nghĩ... Nó sẽ chọn cái c.h.ế.t.”

Một giọt nước mắt lăn xuống từ gò má nàng:

“Nó phải tiếp tục tranh với ta chứ...”

Giọng nói dần trở nên hỗn loạn.

“Nếu ta biết ...”

“Nếu ta biết nó sẽ c.h.ế.t...”

Tay nàng run đến mức không cầm nổi nén hương.

Tro hương rơi xuống mu bàn tay.

Thiêu bỏng một mảng đỏ thẫm.

Tóc tai tán loạn.

Thần sắc điên cuồng.

Đột nhiên.

Cảnh nhi không còn hứng thú tranh cãi với nàng nữa.

Nó xoay người bước ra khỏi Phật đường.

Cơn mưa mùa hạ thất thường lại rơi xuống.

Bất giác.

Nó nhớ tới lần cuối cùng nhìn thấy mẫu thân .

Người chỉ lặng lẽ đứng đó.

Sắc mặt tái nhợt.

Bình thản tiễn bọn họ rời đi vì một người khác.

Những ngày cuối cùng ở bên người .

Nó đã nói gì nhỉ?

Hình như là...

Trong hậu cung.

Chưa từng có ai sống mà không chịu uất ức.

Vậy vì sao mẫu hậu lại không chịu nổi những khổ sở ấy ?

Vì sao người không thể vì con cái mà tiếp tục nhẫn nhịn?

Giờ đây.

Vị Thái t.ử cao cao tại thượng ấy ...

Đã vĩnh viễn mất đi mẫu thân của mình .

Cảnh nhi bước trên con đường cung dài hun hút.

Từ chối cây dù mà cung nhân đưa tới.

Mưa rơi tí tách.

Nước mắt hòa lẫn nước mưa.

Lặng lẽ chảy dọc theo gương mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-6.html.]

Đột nhiên.

Nó hối hận rồi .

Hối hận đến tận cùng.

Giá như...

Ngày ấy không như thế.

11

Ta đã mượn thân phận của một người sắp c.h.ế.t.

Đổi tên đổi họ, đến Cô Tô sinh sống.

Nơi đây non xanh nước biếc, trời quang khí trong, rất thích hợp để dưỡng bệnh.

Thế nhưng bệnh tật đâu thể khỏi hẳn.

Đại phu bắt mạch xong, khẽ thở dài:

“Phu nhân uất kết trong lòng, tâm sự chẳng thể giãi bày.”

“Với tình trạng này , sao có thể dưỡng bệnh cho tốt được ?”

“Phải vui vẻ hơn một chút mới được .”

Ta đáp một tiếng:

“Được.”

Nhưng có những chuyện...

Không phải muốn là làm được ngay.

Quên đi một người đã khắc sâu trong tim, vốn là chuyện khó khăn.

Ta thường xuyên mơ thấy chuyện cũ.

Có lúc mơ thấy năm 15 tuổi.

Lần đầu tiên cùng trưởng tỷ vào cung.

Ta thu lại tính khí kiêu căng ở nhà, cẩn thận dè dặt từng lời từng cử chỉ.

Rồi gặp một thiếu niên dung mạo xuất chúng, khí độ cao quý.

Hắn chặn đường ta .

Tiện tay bẻ một cành đào tặng ta .

Ta ghét hắn khinh bạc.

Vừa đỏ mặt vừa tức giận, không nhịn được mà đáp trả hắn mấy câu.

Hắn chỉ cười .

Rồi hỏi tên ta .

Khi ấy ta nào biết ...

Người ấy chính là Thái t.ử Bùi Ngọc.

Ta chỉ biết sau khi trưởng tỷ xuất cung.

Vì Thái t.ử thất hẹn mà nàng ăn không ngon ngủ không yên, buồn bã mất mấy ngày.

Có lúc lại là những chuyện ở kiếp trước .

Ngày trưởng tỷ được Trường Lạc đón trở lại cung.

Nàng từng đắc ý nói với ta :

“Trường Lạc rất giống muội lúc nhỏ.”

“Đều được nuông chiều mà lớn lên, thích khóc , thích làm nũng.”

“Cũng giống như muội ...”

“Nó rất quấn quýt ta , chuyện gì cũng nghe lời ta nhất.”

Nói đến đây, giọng nàng đột ngột đổi khác.

Sự dịu dàng vô tình để lộ phút chốc cũng bị thu lại sạch sẽ.

Chỉ còn lại lạnh lùng.

“Cho nên...”

“Đừng mong nó còn thân thiết với muội nữa.”

Giống hệt ngày trước .

Người nàng ghét, ta sẽ không thân cận.

Người nàng thích, ta mới dành cho vài phần thiện cảm.

Chỉ là lần này .

Chính trưởng tỷ của ta lại dẫn theo nữ nhi của ta .

Cùng nhau cô lập ta .

Khi ấy ta xanh xao tiều tụy.

Gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương.

Chiếc áo hồ cừu dày nặng trên người như sắp đè gãy thân thể.

Ta không còn khóc nữa.

Cũng chẳng còn sức mà ầm ĩ.

Ta vén bức rèm ngăn giữa hai người lên.

Cúi mắt hỏi nàng:

“Bây giờ tỷ còn muốn gì nữa?”

Phu quân của ta yêu nàng.

Con cái của ta cũng nghiêng về phía nàng.

Cung quế trường sầu chẳng nhớ xuân.

Bốn vách vàng son phủ đầy bụi thu.

Ta nghĩ.

Có lẽ...

Ta chẳng còn gì nữa rồi .

Bụi mịn như những vì sao vụn.

Lơ lửng trong vệt nắng xuyên qua rèm cửa.

Nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật khốn khổ của ta .

Nàng như bị thứ gì đó làm bỏng.

Lập tức quay mặt đi .

Dường như kinh ngạc.

Cũng dường như không dám tin.

“Muội...”

Nhưng cuối cùng.

Nàng vẫn không trả lời câu hỏi của ta .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...