Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngoài xe, tiếng sấm cuồn cuộn vang lên.
Cơn mưa đã ấp ủ từ lâu cuối cùng cũng đổ xuống.
Bùi Ngọc nhắm mắt.
Dựa người vào thành xe.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bực bội không rõ nguyên do.
Bàn tay vô thức siết mạnh.
“Rắc” một tiếng.
Sợi cung thao trong tay bị hắn kéo đứt.
8
Khi đoàn xe trở về kinh thành, trời đã quang mây tạnh.
Việc đầu tiên Bùi Ngọc hỏi đến là tình hình của Ngụy Quốc Phu Nhân Giang Hành.
Thái y cân nhắc một lát rồi đáp:
“Hiện giờ phu nhân đã không còn đáng ngại.”
Giang Hành sắc mặt nhợt nhạt.
Hàng mi khẽ run:
“Nhát kiếm ấy chỉ sượt qua vai thần phụ. May mắn không tổn thương đến chỗ hiểm.”
“Chỉ vì cung nhân không hiểu chuyện, thấy m.á.u chảy nhiều nên tưởng thần phụ bị thương rất nặng. Không ngờ bệ hạ thật sự trở về...”
“Nếu vậy bên phía muội muội ...”
Bùi Ngọc nhìn nàng.
Nhất thời không nói gì.
Đế vương xuất hành xa giá.
Điều động vô số nhân lực.
Lại còn phải sắp xếp triều chính.
Một chuyến đi vốn chẳng hề dễ dàng.
Hắn chỉ ở hành cung hơn nửa tháng.
Lần sau muốn đi nữa.
Cũng không biết phải đợi đến bao giờ.
Trước khi đi .
Rõ ràng hắn đã tự nhắc bản thân .
Phải dỗ dành A Chỉ cho tốt .
Không thể để nàng đang bệnh lại suy nghĩ lung tung.
Nhưng cuối cùng...
Hắn vẫn không làm được .
Giang Hành bước lên một bước.
Khẽ nắm lấy ống tay áo hắn .
Lại bị hắn nhẹ nhàng gạt ra .
“Nàng ấy giờ rất hiểu chuyện. Không hề trách trẫm.”
Thần sắc Giang Hành cứng đờ trong thoáng chốc.
“Vậy... thì tốt .”
Hắn đối với nàng.
Dường như đã xa cách hơn trước rất nhiều.
Không khí đang giằng co.
Bỗng Trường Lạc ôm một chiếc rương mây lớn nhỏ vừa phải chạy vào nội điện.
Con bé hưng phấn gọi:
“Phụ hoàng.”
“Di mẫu.”
“Ma ma vừa giúp con thu dọn một ít đồ cũ. Đáng tiếc bây giờ con không dùng đến nữa.”
Nó lấy từng món đồ ra xem.
Đều là những vật dụng của trẻ nhỏ.
Túi thơm.
Khăn lau mồ hôi.
Gối đầu hình đầu hổ.
Giang Hành chỉ đáp qua loa:
“Nếu không dùng nữa thì vứt đi . Qua vài hôm, di mẫu sẽ thêu đồ mới cho con.”
Trường Lạc ôm con b.úp bê vải đã cũ.
Có chút không nỡ.
“Vâng...”
Bùi Ngọc liếc nhìn qua.
Rồi bỗng khựng lại .
“Giữ lại đi .”
Giọng nói của hắn dịu xuống:
“Đó đều là những thứ mẫu hậu con tự tay làm cho con từ mấy năm trước .”
“Nàng ấy không thể đích thân nuôi dưỡng con. Nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến con.”
Trường Lạc ôm c.h.ặ.t con b.úp bê hơn.
Lẩm bẩm:
“Là mẫu hậu làm sao ...”
Chiều hôm ấy .
Sau khi Thái t.ử tan học.
Nó ôm đống đồ cũ chạy tới khoe với huynh trưởng.
“Cung nhân đều nói sau khi sinh muội không lâu, mẫu hậu đã rời cung.”
Rùa
“Người chẳng mấy quan tâm tới muội . Nhưng người làm cho muội rất nhiều thứ.”
“Huynh có không ?”
Cảnh nhi bật cười .
Chê nó trẻ con.
“Đương nhiên là có .”
Không lâu sau .
Nó lại nghe được một chuyện khác.
Bùi Ngọc đối xử với Giang Hành
đã
không
còn
tốt
như
trước
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuan-muon-noi-gac-xuong/chuong-5.html.]
Trong lòng bỗng nhẹ nhõm đi đôi chút.
Ít nhất...
Những lời nó từng khuyên mẫu hậu đều không sai.
Chịu thiệt thòi một lúc.
Đau lòng một lúc.
Rồi cuối cùng phụ hoàng cũng sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của di mẫu.
Tình cảm phu thê trên đời này .
Nào có ai được viên mãn mọi bề.
Cảnh nhi suy đi tính lại .
Cuối cùng cầm b.út lên.
Sai cung nhân mài mực.
“Ta muốn viết cho mẫu hậu một bức thư. Ngươi lập tức cho người đưa tới hành cung. Càng nhanh càng tốt .”
Nó muốn nói với người rằng.
Trường Lạc đã dần hiểu được tấm lòng của mẫu thân .
Phụ hoàng cũng đang dần chán ghét di mẫu.
Mọi chuyện...
Đều đang chuyển biến theo chiều hướng tốt đẹp .
9
Ba ngày sau , hành cung gửi thư hồi âm.
Nghe nói người đưa thư đã ngày đêm thúc ngựa không ngừng nghỉ, chạy c.h.ế.t mấy con tuấn mã mới kịp mang thư về kinh trong đêm.
Ban đầu, trong lòng Cảnh nhi vẫn có chút bất an.
Nó sợ mẫu hậu trách mình lạnh nhạt.
Trách nó cùng Trường Lạc thân cận với di mẫu.
Nhưng nhìn tốc độ hồi thư của người , có lẽ người chưa từng trách nó.
Nghĩ vậy , nó khẽ thở phào.
Rồi đi tìm phụ hoàng để lấy thư của mình .
Nhưng vừa bước vào điện.
Nó đã nghe thấy tiếng khóc của Trường Lạc.
Con bé khóc đến khản cả giọng.
Khóc đến tê tâm liệt phế.
Hai bên tóc mai ướt đẫm mồ hôi, mắt sưng húp như quả đào.
Đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
Đám cung nhân đứng hầu bên cạnh đều cúi đầu im lặng.
Không ai dám thở mạnh.
Bùi Ngọc ngồi bên cửa sổ.
Ánh nến sáng rực chiếu lên gương mặt hắn .
Nhưng sắc mặt lại trắng bệch như giấy.
Giống như linh hồn đã bị ai rút mất.
Đến cả tiếng thỉnh an của Cảnh nhi cũng không nghe thấy.
Cảnh nhi khẽ nhíu mày.
Đánh bạo tiến lên.
Tự tay lấy bức thư.
Trên thư chỉ có tám chữ:
“Hành cung gặp hỏa hoạn, Hoàng hậu đã băng hà.”
Trong khoảnh khắc ấy .
Bên tai vang lên một tiếng nổ dữ dội.
Ánh đèn trước mắt bỗng tối sầm.
Nó cũng không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì nữa.
10
Trong cung thay đổi rồi .
Khắp nơi âm thầm bàn tán về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Hoàng hậu.
Có người nói một tia sét đ.á.n.h xuống mái điện gỗ.
Gây nên trận hỏa hoạn ngút trời.
Cũng có người đoán.
Hoàng hậu lòng đã nguội lạnh, tự thiêu mà c.h.ế.t.
Nhưng chân tướng...
Chỉ có Bùi Ngọc biết .
Bởi Giang Chỉ đã để lại cho hắn một phong thư.
Nàng sợ hắn trách phạt cung nhân.
Nên nói tất cả đều là ý nguyện của bản thân .
Nàng không còn muốn sống nữa.
Bệnh tật hành hạ quá đỗi đau đớn.
Phu quân đã thay lòng.
Con cái cũng đã có người chăm sóc.
Chi bằng c.h.ế.t đi cho xong.
Mấy tờ giấy viết kín chữ.
Sắp xếp hậu sự.
Dặn dò di nguyện.
Nhưng từ đầu đến cuối...
Không hề nhắc đến Bùi Ngọc lấy một chữ.
“Còn ta thì sao ?”
“A Chỉ...Nàng thất vọng về ta đến vậy sao ?”
“Phu thê 10 năm... Đến một chữ cũng không muốn để lại cho ta ?”
Bao chuyện cũ năm xưa.
Tựa như đèn kéo quân.
Từng cảnh từng cảnh lướt qua trước mắt hắn .
Rồi cuối cùng.
Chỉ còn lại một khoảng tối đen vô tận.
Chaporia
Bình Luận (0)