VÃN LAI PHÙNG VŨ/Chương 1C. 1
20px

 

Khi Thái t.ử ngao du ở Giang Nam, từng có một người trong lòng.

 

Không lâu sau , hắn liền từ hôn với ta .

 

Khi ấy danh tiếng của ta rất tệ, cảm thấy mất mặt nên chỉ đành vội vàng tìm một người để xuất giá.

 

Mãi đến năm năm sau , ta theo phu quân vào kinh báo cáo công vụ.

 

Trong yến tiệc, nữ nhi không may bị lạc mất.

 

Mọi người tìm đến mức cuống cuồng, rối như tơ vò.

 

Đúng lúc ấy , dưới mái hiên của một đình trúc, ta nhìn thấy Thái t.ử thất thố nắm c.h.ặ.t t.a.y con bé, miễn cưỡng nở một nụ cười rồi hỏi:

 

“… Mẫu thân của con là ai?”

 

1

 

Giấy thông hành bị thất lạc ngoài ý muốn , đoàn xe vào kinh bị chặn lại ở cửa ải ngoài thành.

 

Niên Niên bị tiếng động đ.á.n.h thức. Đường xa mệt nhọc, con bé bất an hỏi nhỏ ta khi nào mới được gặp phụ thân .

 

Ta không khỏi thở dài.

 

Có lẽ là không gặp được rồi .

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Làm lại giấy tờ cũng phải mất hơn một tháng, huống hồ phụ thân con bé ở kinh thành còn có quá nhiều kẻ thù.

 

Chuyện vào kinh lại càng trở nên xa vời.

 

Ta truyền lệnh cho đoàn xe lui về dịch trạm cách đó mười dặm nghỉ tạm, đồng thời sai người gửi thư vào kinh cho Bùi Hành.

 

Đúng lúc ấy , tiếng vó ngựa dồn dập vọng tới xuyên qua rèm xe.

 

Rồi đột ngột dừng lại trước cổng thành.

 

Ta nghe thấy có người hỏi:

 

“Xe ngựa ngoài thành là của phủ nào?”

 

Binh lính canh thành gọi một tiếng “Thái t.ử điện hạ”, rồi cung kính kể lại đầu đuôi mọi chuyện.

 

Triệu Quan Tố im lặng trong chốc lát.

 

Sau đó, giọng nói trong trẻo lạnh nhạt truyền tới:

 

“Cho họ vào kinh. Ta quen biết Bùi phu nhân, giấy tờ có thể vào kinh rồi đến Lại bộ bổ sung sau .”

 

Cách một lớp rèm xe, ta khẽ nói một câu đa tạ.

 

Triệu Quan Tầm lạnh nhạt đáp lại :

 

“Không cần khách sáo.”

 

Dứt lời, hắn lập tức thúc ngựa rời đi , không hề lưu luyến.

 

Niên Niên tò mò vén rèm xe nhìn ra ngoài.

 

Giữa màn bụi mờ tung bay, con bé chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng áo bào phấp phới của Triệu Quan Tầm.

 

Con bé ngây thơ hỏi ta :

 

“Thái t.ử là vị quan rất lớn sao ?”

 

“A nương quen biết người như vậy , thật lợi hại.”

 

Ta xoa đầu con bé, không nói gì.

 

Thật ra ta và Triệu Quan Tố không hề quen biết .

 

Nhiều năm trước , ta từng có hôn ước với hắn .

 

Đáng tiếc, hắn đến cả việc gặp mặt ta một lần cũng chẳng buồn làm cho có lệ.

 

Hôm nay hắn ra tay giúp đỡ.

 

Chỉ vì còn nợ ta một lời hứa.

 

Năm ấy , vì người trong lòng, Triệu Quan Tố đã từ hôn với vị hôn thê chưa từng gặp mặt là ta .

 

Hắn trả lại toàn bộ tín vật và hôn thư, còn sai người mang thư tới Cù Châu, hứa rằng sẽ nợ ta một ân tình.

 

Năm năm trôi qua, cảnh còn người mất.

 

Mà ta cũng đã tái giá, sinh được một nữ nhi.

 

 

Ta trở về Tống gia.

 

Phụ mẫu của Bùi Hành đều đã qua đời, ta không có cha mẹ chồng cần phụng dưỡng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-1.html.]

Vì vậy , ta dẫn theo Niên Niên về bản gia trước để bái kiến lão tổ tông.

 

Vừa bước vào cửa đã chạm mặt đường tỷ.

 

Nàng ta nhướng mày, dáng vẻ như đang chờ xem náo nhiệt.

 

“Nghe nói muội gặp Thái t.ử ở cổng thành?”

 

“Thế nào? Hối hận rồi chứ?”

 

“Năm đó nếu muội làm ầm lên một trận khi bị từ hôn, cũng không đến mức phải gả cho một vị Ngự sử nghèo túng, mãi tới hôm nay mới có cơ hội trở lại kinh thành.”

 

Không muốn để Niên Niên nghe những lời này .

 

Ta vỗ nhẹ lưng con bé, ra hiệu cho con bé chạy sang phía trước đuổi bướm.

 

Sau đó mới thản nhiên nói với đường tỷ:

 

“Kinh thành cũng chẳng có gì tốt .”

 

Thuở nhỏ ta vừa hiếu thắng vừa kiêu ngạo.

 

Làm gì cũng muốn đứng đầu.

 

Ngay cả phu quân cũng muốn chọn người tốt nhất.

 

Thứ gì cũng không tranh nổi với ta , đường tỷ tức đến mức vừa khóc vừa quậy.

 

Quan hệ giữa chúng ta rất tệ.

 

Mỗi lần gặp mặt đều như nước với lửa.

 

Về sau ta bị từ hôn rồi hạ giá gả đi .

 

Còn nàng ta lại gả cho Thế t.ử Hầu phủ.

 

Giống như cuối cùng cũng thắng được ta một lần , nàng ta chế giễu ta suốt một thời gian dài, cả trong tối lẫn ngoài sáng.

 

Bởi vậy lúc này nàng ta chỉ khẽ cười nhạt.

 

Hiển nhiên không hề tin câu trả lời của ta .

 

 

Dẫn theo Niên Niên bái kiến lão tổ tông xong, ta lại ở lại bản gia thêm ba ngày.

 

Cuối cùng dứt khoát theo lão tổ tông cùng vào cung dự yến.

 

Năm đó bị từ hôn quả thực rất mất mặt, lúc vội vàng xuất giá cũng vô cùng chật vật.

 

Nhưng thời gian trôi qua, những chuyện từng là đề tài bàn tán ấy từ lâu đã bị người ta quên lãng.

 

Có vài vị phu nhân không quen biết ta , nhìn thấy Niên Niên liền cười nói với ta rằng con bé rất giống ta .

 

Quả thực là rất giống.

 

Những năm qua, hàng xóm láng giềng đều nói như vậy .

 

Còn chưa kịp trò chuyện được vài câu.

 

Vừa nghe nói ta là phu nhân của Bùi Ngự sử, Bùi Hành, các nàng liền biến sắc, vội vàng xua tay rồi rời đi .

 

Ta chẳng hiểu ra sao .

 

Cũng không biết trong một tháng trở về kinh thành vừa qua, Bùi Hành rốt cuộc lại làm ra chuyện kinh thiên động địa gì.

 

Đường tỷ từ bên ngoài điện vội vã đi vào .

 

Nàng ghé sát bên lão tổ tông thì thầm vài câu, rồi quay người đi về phía ta .

 

Nàng nói Hoàng hậu muốn gặp ta .

 

Ta khẽ đáp một tiếng.

 

 

 

 

Trên mặt không hề lộ vẻ kinh ngạc.

 

Ta đã rất lâu không còn sống ở kinh thành.

 

Ngay cả khi bị từ hôn năm đó, ta cũng đang ở tận Cù Châu.

 

Sau khi xuất giá lại càng chưa từng trở về kinh.

 

Một lần cũng chưa .

 

Hoàng hậu muốn gặp ta , cùng lắm cũng chỉ vì một chuyện.

 

Chính là chuyện từ hôn năm năm trước .

 

Muốn bù đắp đôi chút cho ta , người đã bị hủy hoại danh tiếng vào thời điểm ấy .

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...