Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Quả nhiên là vậy .
Vừa bước vào thiên điện, Hoàng hậu đã ôn hòa sai người ban ghế ngồi .
Chỉ là khi nhìn thấy gương mặt ta , bà thoáng sững người trong chốc lát.
Rất nhanh sau đó, bà lấy lại tinh thần, ánh mắt phức tạp nhìn ta một cái rồi muốn nói lại thôi.
“Thế t.ử phu nhân nói với bản cung rằng ngươi và bản cung có duyên, cầu xin bản cung nhất định phải gặp ngươi một lần .”
“Xem ra lời ấy quả thật không sai.”
Qua lại vài câu chuyện, Hoàng hậu liền lấy cớ yêu thích Niên Niên mà ban thưởng rất nhiều vàng bạc và ngọc như ý.
Chưa đợi bà nói thêm điều gì, bên ngoài điện đã truyền tới một chút động tĩnh.
Ta ngước mắt nhìn qua.
Chỉ thấy sau tấm bình phong thấp thoáng một góc vạt áo.
Giọng Triệu Quan Tố lạnh nhạt vang lên, dường như đang cân nhắc lời lẽ:
“Không biết mẫu hậu đang có khách, là nhi thần tới không đúng lúc.”
Hắn cách bình phong thi lễ về phía trong điện, rồi xoay người định rời đi .
Hoàng hậu lên tiếng gọi hắn lại .
“Vị Bùi phu nhân trong điện này từng có hôn ước với con.”
“… Con không gặp nàng một lần sao ?”
Bước chân Triệu Quan Tố khựng lại .
“Không cần thiết.”
Chưa đợi Hoàng hậu mở miệng lần nữa, hắn đã đi xa.
Thái độ tránh ta như tránh tà của Triệu Quan Tố, thật ra ta cũng có thể hiểu được .
Có lẽ hắn sợ sinh ra những lời đồn đãi, khiến người trong lòng tổn thương.
Cho nên mới cố ý giữ khoảng cách với ta , vị hôn thê cũ này .
Hoàng hậu trầm mặc hồi lâu.
Bà áy náy nhìn ta , cuối cùng chỉ khẽ lắc đầu thở dài.
“Những năm qua, Tố nhi vẫn không thể tìm được tung tích của cô nương ấy .”
“Năm đó nó hành sự theo cảm tính, liên lụy ngươi phải rời kinh nhiều năm, đó là lỗi của nó.”
Ta hơi sững người , có chút kinh ngạc.
Thật sao ?
Thì ra đến giờ Triệu Quan Tố vẫn chưa tìm được người trong lòng ở Giang Nam sao ?
Nếu là ta của trước kia , hẳn sẽ cười nhạo hắn có mắt không tròng, vì mắt cá mà bỏ lỡ một viên minh châu như ta .
Nhưng hiện giờ ta đã sớm nhìn thấu mọi chuyện.
Thậm chí còn có thể mỉm cười bình thản đáp lại :
“Nương nương nói quá lời rồi .”
“Chuyện cũ đều đã qua!”
…
Vừa bước ra khỏi tẩm điện, ta đã nhìn thấy đường tỷ đang sốt ruột chờ ở phía xa.
Thấy ta dắt Niên Niên đi ra , nàng lập tức bước nhanh tới.
“Thế nào rồi ?”
“Lúc nãy ta thấy Thái t.ử đi vào , hắn có nói gì với muội không ?”
Ta khó hiểu nhìn nàng một cái rồi lắc đầu.
Chỉ nói mình chưa từng gặp Thái t.ử.
Nàng thở dài ngắn than dài, đưa tay chọc lên trán ta .
“Hồi nhỏ thông minh như thế, sao lớn lên lại ngốc đi rồi ?”
Nàng hạ thấp giọng hỏi:
“… Muội và Bùi Hành không hòa thuận sao ?”
Ta hơi mất tự nhiên cúi mắt xuống.
Nghe đường tỷ tự mình nói tiếp:
“Tháng trước Bùi Hành về kinh báo cáo công vụ.”
“Muội không cùng hắn trở về thì thôi, đến giờ còn ở bản gia nhiều ngày như vậy .”
“Nghe nói hắn đã nhiều lần sai người tới phủ đón muội , nhưng muội đều không chịu về.”
“Nếu không phải tình cảm không tốt thì là gì?”
Nàng kiên nhẫn dẫn dắt, thần thần bí bí nói với ta :
“Trước đây không lâu, ta vô tình nhìn thấy bức họa người trong lòng của Thái t.ử rất giống muội .”
“Con người mà, phải biết linh hoạt một chút.”
“Chỉ cần nắm quyền thế trong tay, làm thế thân thì đã sao ?”
Thì ra đường tỷ đang tính toán chuyện này .
Bảo sao nàng luôn để tâm tới Thái t.ử như vậy .
Còn cầu xin Hoàng hậu triệu kiến ta .
Ta nhìn nàng, nhất thời khó mở lời.
Không biết nên giải thích thế nào.
Ta và Bùi Hành không phải tình cảm không tốt .
Mà là quá
tốt
.
Tốt đến mức mỗi đêm bị hắn ép trên giường, ta khóc đến nước mắt rơi lã chã, hắn vẫn mặt không đổi sắc nói những lời khiến người ta xấu hổ để trêu chọc ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-2.html.]
Ngày hôm sau mệt đến tận lúc mặt trời lên cao mới tỉnh.
Ngày nào cũng như ngày nào.
Ta thật sự có chút chịu không nổi.
Cho tới khi hắn nhận chiếu vào kinh báo cáo công vụ.
Trước lúc đi , ta cố ý kiếm cớ cãi nhau với hắn một trận, còn giả vờ ngủ, giận dỗi không chịu cùng hắn vào kinh.
Chỉ để tránh phải ở cạnh hắn một thời gian.
Mấy ngày nay không chịu về Bùi phủ cũng là vì vậy .
Bởi nếu bị hắn bắt về, ta sẽ t.h.ả.m rồi .
Không ngờ lại bị hiểu lầm như thế.
Nhưng những lời không thể bày ra ngoài sáng như vậy , hiển nhiên không thể nói thẳng.
Ta chần chừ giây lát.
Cuối cùng chỉ dịu dàng mỉm cười .
“Vâng, những gì a tỷ nói đều đúng.”
…
Khi ta trở lại yến tiệc, ánh mắt của các vị phu nhân xung quanh đều trở nên khác lạ.
Có người lục tục tới bắt chuyện với ta .
Hiển nhiên là đã nghe tin Hoàng hậu triệu kiến ta , còn ban thưởng không ít.
Ta bình thản ứng phó với từng lời dò xét và từng cành ô liu được đưa tới.
Chợt nhớ tới những lời đường tỷ vừa nói .
Bức họa người trong lòng của Triệu Quan Tố rất giống ta .
Ta âm thầm suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy vị cô nương thần bí kia có lẽ là người bên ngoại của ta .
Dù sao năm đó Triệu Quan Tố từ hôn cũng khiến ta rất mất mặt.
Nhưng hiện giờ ta cũng không ngại thành toàn cho người khác, rộng lượng giúp hắn tìm người trong lòng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Năm năm trước , các biểu tỷ của ta đều đã xuất giá từ lâu.
Vị biểu muội nhỏ tuổi nhất khi ấy mới chỉ mười tuổi.
Chắc là thân thích xa bên chi khác chăng?
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm ra ai thích hợp.
Thế là ta cũng không nghĩ nữa.
Đến khi hoàn hồn lại .
Chỉ mới bị các vị phu nhân vây quanh trò chuyện một lát.
Niên Niên đã không thấy đâu nữa.
Trong lòng ta lập tức căng thẳng.
Ta mỉm cười xã giao với các vị phu nhân, tùy tiện kiếm cớ rời đi .
Niên Niên không phải đứa trẻ ham chơi.
Ta lo con bé bị kẻ thù của Bùi Hành bắt đi .
Không kinh động bất kỳ ai.
Chỉ sai nha hoàn truyền tin cho Bùi Hành.
Nhất thời tìm đến mức cuống cuồng.
Cho tới khi vô tình bước vào một rừng trúc.
Con đường nhỏ quanh co, dẫn tới một đình trúc giữa hồ.
Ta nhìn thấy Triệu Quan Tố đang quỳ một gối trước mặt Niên Niên.
Sắc mặt hắn khó coi đến mức gần như mất hết bình tĩnh.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Niên Niên, cố gắng hạ thấp giọng nhất có thể, miễn cưỡng nở một nụ cười rồi hỏi:
“… Mẫu thân của con là ai?”
Niên Niên hiển nhiên không hiểu ý hắn .
Con bé khó hiểu đáp:
“A nương chính là a nương mà.”
Triệu Quan Tố khựng lại một lát, rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra một bức họa được gấp cẩn thận.
“Con có nhận ra người trong tranh không ?”
Niên Niên nhìn bức họa, lại nhìn Triệu Quan Tố.
Cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Tại sao ngài lại có tranh của a nương ta ?”
Triệu Quan Tố khẽ cụp mắt xuống.
Hắn đã có được đáp án mình muốn .
Mím môi một lát, hắn nhẹ giọng dò hỏi:
“Phụ mẫu con… tình cảm có tốt không ?”
Niên Niên bĩu môi, có chút không vui.
“Ta đã một tháng không gặp phụ thân rồi .”
Không biết có phải do ta nhìn nhầm hay không .
Dường như Triệu Quan Tố khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ngay cả thần sắc cũng giãn ra không ít.
Đúng lúc ta bước tới dưới mái đình.
“Niên Niên, lại đây.”
Chaporia
Bình Luận (0)