VÃN LAI PHÙNG VŨ/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Triệu Quan Tố nghe thấy giọng ta thì sững người , cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

 

Niên Niên như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng nhảy xuống khỏi ghế đá, ôm lấy chân ta .

 

“A nương!”

 

Lúc này ta mới phát hiện y phục của con bé bẩn vô cùng, trên người đầy bùn đất.

 

Trông như vừa bị ai bắt nạt.

 

Thấy ta cúi đầu nhíu mày quan sát, Triệu Quan Tố hiển nhiên nhận ra mình có lẽ đã bị hiểu lầm.

 

Hắn mở miệng giải thích:

 

“Lúc ta tới thì đã …”

 

Ta kịp thời ngắt lời hắn .

 

“Ta tin điện hạ, không cần giải thích.”

 

Triệu Quan Tố đương nhiên sẽ không đi gây khó dễ với một đứa trẻ.

 

Huống hồ thái độ vừa rồi của Niên Niên đối với hắn cũng đã nói lên tất cả.

 

Triệu Quan Tố ngẩn người .

 

Rồi khẽ bật cười .

 

Ánh mắt nhìn ta sáng rực ý cười .

 

Hắn hỏi:

 

“Những năm qua… nàng sống có tốt không ?”

 

Ta hơi kỳ lạ nhìn hắn một cái.

 

Rõ ràng lúc nãy trước mặt Hoàng hậu còn cố ý giữ khoảng cách.

 

Sao bây giờ lại không tránh nữa?

 

Nhưng rất nhanh ta đã hiểu ra .

 

Có lẽ chỉ vì hiện tại đã gặp mặt, không tránh được nữa nên mới khách sáo hỏi han vài câu cho phải phép.

 

Chỉ vậy mà thôi.

 

Thế nên ta cũng phối hợp trả lời:

 

“Mọi thứ đều rất tốt .”

 

Hắn mỉm cười , vừa định nói gì đó.

 

Thì thấy một nội thị từ hành lang hớt hải chạy tới.

 

Nội thị nói Hoàng thượng thấy hắn đi quá lâu chưa trở lại , hiện đang đợi trong điện.

 

Thấy Triệu Quan Tố nhíu mày, ta hiểu ý nói :

 

“Điện hạ mau đi đi .”

 

Có lẽ hắn vốn đã cho nội thị chờ ở gần đây, chỉ đợi lúc này tìm cớ rời đi .

 

Bảo sao vừa rồi không tiếp tục tránh hiềm nghi nữa.

 

Hắn mỉm cười với ta rồi vội vã rời đi cùng nội thị.

 

Mãi đến khi bước lên những bậc thềm dài trước điện, bước chân Triệu Quan Tố bỗng dừng lại .

 

Nội thị phía sau khó hiểu hỏi:

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Điện hạ, có chuyện gì không ổn sao ?”

 

Triệu Quan Tố trầm mặc một lúc.

 

Nhìn mặt trời ch.ói chang trên đỉnh đầu, hắn không nhịn được thở dài một hơi .

 

Đến lúc này hắn mới nhớ ra .

 

Hắn quên hỏi cô nương ấy tên gì.

 

Gả cho công t.ử nhà nào.

 

Vì sao lại xa cách phu quân, hơn một tháng không gặp mặt.

 

 

Ta dắt Niên Niên ngồi xuống.

 

Cả người con bé rất bẩn, chắc là bị ai đẩy xuống hố bùn.

 

Vừa lau mặt cho con bé, ta vừa nhẹ giọng hỏi:

 

“Lại đ.á.n.h nhau với ai rồi ?”

 

Niên Niên nghe vậy liền ngồi ngay ngắn.

 

Không giả vờ đáng thương nữa.

 

Con bé cố gắng nhớ lại tên của những người kia .

 

Vừa bẻ ngón tay vừa nghiêm túc đếm:

 

“Thứ t.ử của Hộ bộ Mạnh Thị lang.”

 

“Còn một người là con trai của Thái Thường Tự khanh.”

 

“Người còn lại không tự xưng tên, cũng không nói lời hung hăng gì, nên con không biết .”

 

Gương mặt nhỏ của con bé phồng lên vì tức giận.

 

“Bọn họ lấy danh nghĩa phụ thân để lừa con ra ngoài.”

 

“Còn nói phụ thân rất đáng ghét.”

 

“Thế là bọn con đ.á.n.h nhau .”

 

Ta lập tức hiểu ra .

 

Đây đại khái đều là danh sách những người mới bị Bùi Hành đắc tội trong một tháng vừa qua.

 

Lau mặt xong, ta lại lau tay cho Niên Niên.

 

Con bé ngoan ngoãn ngồi yên.

 

Một lúc sau , mắt bỗng sáng lên.

 

“Phụ thân !”

 

Ta quay đầu lại .

 

Nhìn thấy Bùi Hành đang từ yến tiệc tìm tới.

 

Hắn đưa hai ngón tay chặn lên trán Niên Niên, ngăn không cho con bé lao tới.

 

Tựa cười mà không cười nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-3.html.]

 

“Tiểu nha đầu dính đầy bùn đất này ở đâu ra thế này ?”

 

Ta liếc hắn một cái.

 

Cúi đầu gấp lại chiếc khăn tay bẩn, không nói gì.

 

Thấy ta không để ý đến mình , Bùi Hành đành hỏi tiếp:

 

“Đánh thắng chưa ?”

 

Niên Niên kiêu ngạo hất cằm.

 

“Đương nhiên rồi .”

 

“Con đ.á.n.h trả mà.”

 

Con bé len lén nhìn quanh.

 

Thấy không có ai mới yên tâm hạ giọng:

 

“Con lén véo bọn họ rất nhiều lần , đều cách qua lớp quần áo.”

 

“Bọn họ sĩ diện nên không dám nói ra .”

 

Bùi Hành gật đầu đầy hài lòng.

 

“Không tệ.”

 

“Phụ thân và a nương con đã một tháng không gặp rồi .”

 

“Đừng quấy rầy phụ mẫu bồi dưỡng tình cảm, ngoan.”

 

Nói xong, hắn kéo Niên Niên sang một bên, nhét luôn cho nha hoàn đứng cạnh.

 

Nha hoàn rất tinh ý, lập tức bế Niên Niên ra ngoài đình trúc chơi.

 

Bùi Hành cúi người tiến lại gần ta .

 

Tự nhiên rút chiếc khăn tay dính bùn trong tay ta , rồi nhét vào n.g.ự.c áo mình .

 

Gương mặt trẻ tuổi tuấn tú hơi cụp xuống.

 

Thành thành thật thật nhận lỗi .

 

“Ta sai rồi .”

 

“Hôm đó không nên quấy nàng ngủ.”

 

“Không nên bước chân trái ra cửa trước .”

 

“Không nên vì lòng riêng mà muốn nhét nàng vào xe ngựa mang đi cùng.”

 

“Không nên vào lúc nàng bảo dừng lại mà không chịu dừng.”

 

“Cũng không nên nói những lời linh tinh để trêu chọc nàng.”

 

“…”

 

Khoan đã .

 

Sao càng nói càng lệch thế này ?

 

Vành tai ta nóng lên.

 

Ta đưa tay bịt miệng hắn lại .

 

“Im miệng.”

 

Bùi Hành khẽ “ồ” một tiếng.

 

Một lúc sau , giọng nói ấm ức truyền ra từ kẽ tay ta .

 

“Tống Minh Chiêu.”

 

“Đã một tháng rồi .”

 

“Nàng thật sự không nhớ ta chút nào sao ?”

 

“Không muốn về nhà nhìn ta một cái sao ?”

 

Hàng mi dài rũ xuống.

 

Trông vừa đáng thương lại vừa tủi thân .

 

Ta khựng lại rồi thu tay về.

 

Khẽ co các đầu ngón tay vẫn còn hơi tê dại.

 

Không được tự nhiên mà dời mắt đi .

 

Ta cầm đôi giày dính đầy bùn của Niên Niên đập lên n.g.ự.c hắn , ngay chỗ hắn đang giấu chiếc khăn tay.

 

Liếc hắn một cái.

 

Ta lạnh nhạt trách:

 

“Chuyện chàng gây ra , tự mình đi giải quyết đi .”

 

 

Đuổi Bùi Hành đi rồi , ta lại dắt theo Niên Niên quay về yến tiệc.

 

Sắp đến nơi, nha hoàn do dự hỏi:

 

“Phu nhân, có cần thay y phục cho tiểu thư không ?”

 

Mặc bộ y phục bẩn thỉu như vậy dự tiệc quả thực không thích hợp.

 

Nhưng ta bình thản đáp:

 

“Không cần.”

 

Vừa trở lại trong điện, quả nhiên đã thấy mấy vị phu nhân hùng hổ đi về phía ta .

 

Người đi đầu là phu nhân của Mạnh Thị lang.

 

Bà ta lạnh giọng chất vấn:

 

“Bùi phu nhân, thiên kim nhà ngươi sao có thể cố ý đ.á.n.h…”

 

Giọng nói đột ngột ngừng lại .

 

Bởi bà ta nhìn thấy gương mặt khó mà nhìn nổi của Niên Niên.

 

Vừa rồi , ta đã dùng khăn tay bôi đều bùn đất trên mặt con bé.

 

Bị nghẹn lời trong chốc lát, khí thế chất vấn của bà ta cũng yếu đi không ít.

 

“… Sao có thể cố ý đ.á.n.h con trai ta ?”

 

“Vậy sao ?”

 

Ta dịu dàng mỉm cười , kéo Niên Niên tới trước mặt.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...