Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Niên Niên, những lời vừa rồi con nói với a nương, giờ kể lại cho các phu nhân nghe đi .”
Niên Niên lập tức ủ rũ cúi đầu.
Buồn bã nói :
“Có người lấy danh nghĩa phụ thân để lừa con ra ngoài.”
“Nói phụ thân con rất xấu , rất đáng ghét, còn muốn dạy dỗ con thật nặng.”
“Bọn họ đông người quá, cứ đẩy con mãi.”
“Đẩy con đau lắm.”
“Còn đẩy con xuống hố bùn.”
Nói tới đây, con bé còn đưa tay lau nước mắt.
Phía sau phu nhân Mạnh thị truyền tới một giọng trẻ con đầy tức giận.
“Ngươi nói dối!”
Một bé trai trạc tuổi Niên Niên lao ra .
Đầu tóc rối bù, trên người còn đang nhỏ nước bùn xuống đất.
Nếu Niên Niên chỉ giống như ngã một cái xuống hố bùn.
Thì mấy đứa trẻ này chẳng khác nào vừa bị vớt lên từ đầm lầy.
Ta nhìn mấy con khỉ bùn trước mặt, kín đáo liếc Niên Niên một cái.
… Đây là cái gọi là bọn họ sĩ diện nên không dám nói ra sao ?
Niên Niên chột dạ dời mắt đi .
Đúng lúc ấy , bên ngoài điện vang lên tiếng xướng báo phượng giá của Hoàng hậu.
Mấy vị phu nhân như tìm được chứng cứ và chỗ dựa, lập tức tiến lên đón.
“Thiên kim nhà Bùi phu nhân đ.á.n.h con trai thần phụ đến mức này .”
“Nương nương, người nhất định phải làm chủ cho thần phụ!”
Qua tầng tầng lớp lớp người .
Ánh mắt của Triệu Quan Tố phía sau Hoàng hậu lại xuyên qua đám đông, đối diện với ta .
Hắn bỗng lên tiếng:
“… Vừa rồi các ngươi nói Bùi phu nhân nào?”
Còn có thể là Bùi phu nhân nào nữa?
Rõ ràng vừa rồi ở đình trúc không phải đã gặp rồi sao ?
Ta dắt Niên Niên bước lên trước .
“Là ta .”
Hôm nay vốn là sinh thần của Hoàng hậu, nên mới mở gia yến trong cung.
Nhưng chuyện đã ầm ĩ đến mức này , hiển nhiên không thể dễ dàng kết thúc.
Trước mặt Hoàng hậu, ta bình tĩnh nói :
“Ta có vài lời muốn hỏi các vị phu nhân.”
“Các vị nói Niên Niên đ.á.n.h công t.ử nhà mình , vậy có chứng cứ không ?”
Các phu nhân đẩy mấy đứa trẻ lên phía trước , hung hăng trừng mắt nhìn ta .
“Ba đứa trẻ đều thành ra thế này rồi .”
“Không phải bị đ.á.n.h thì là gì?”
Ta khẽ “ồ” một tiếng.
Tựa cười mà không cười hỏi:
“Ý của các vị là…”
“Ba người vây một tiểu cô nương.”
“Vậy mà vẫn không đ.á.n.h thắng?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Xung quanh lập tức có người không nhịn được bật cười .
Phu nhân Mạnh thị mất sạch thể diện, liền đẩy con trai mình một cái.
“Con không phải nói trên người đau lắm sao ?”
“Mau cho Hoàng hậu nương nương xem vết thương con bé kia đ.á.n.h con đi .”
Trong điện còn có nhiều vị phu nhân khác dẫn theo con cái tới dự tiệc.
Người vừa bật cười cũng là bọn họ.
Tiểu công t.ử nhà họ Mạnh liếc nhìn đám người xung quanh, mất tự nhiên đáp:
“Không có .”
“Con không đau.”
Hai đứa trẻ còn lại cũng vội vàng phụ họa:
“ Đúng vậy , chỉ là không đứng vững nên ngã xuống bùn thôi.”
“Thôi được rồi , bọn con tha thứ cho nàng ta .”
“Bọn con không chấp nhặt với một nha đầu hôi hám.”
Ta dịu dàng cười cười .
“Vậy sao ?”
“Các ngươi
không
chấp nhặt.
”
“ Nhưng ta thì có .”
“Tiểu cô nương xinh đẹp nhà ta bị các ngươi lừa ra ngoài.”
“Bị đẩy xuống hố bùn, cả người toàn bùn đất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-4.html.]
“Chuyện này chẳng lẽ không nên cho ta một lời giải thích sao ?”
Phu nhân Mạnh thị tức giận nói :
“Ai nói là con trai ta đẩy nó?”
“Ngươi có chứng cứ không ?”
“Biết đâu chính nha đầu nhà ngươi tự ngã rồi cố ý bịa chuyện để vu oan.”
Niên Niên bĩu môi.
Bỗng nhiên lên tiếng:
“Có người nhìn thấy.”
Phu nhân Mạnh thị cười lạnh.
“Ai biết có phải đồng bọn thông đồng với nhau hay không …”
Niên Niên đưa tay chỉ về phía Triệu Quan Tố.
“Ngài ấy nhìn thấy.”
Phu nhân Mạnh thị nhìn theo hướng ngón tay con bé.
Lập tức ngây người .
Triệu Quan Tố khẽ cụp mắt xuống.
Bình thản phối hợp nói dối cùng con bé.
“Ừm.”
“Ta nhìn thấy.”
Thấy mấy vị phu nhân ấp úng không nói nên lời, Hoàng hậu lắc đầu cười khẽ.
“Thật ra bản cung tới đây cũng là vì chuyện này .”
“Bùi Ngự sử đã ngay trước triều đình tố cáo Mạnh Thị lang, Lý Tự khanh cùng mấy vị đại nhân khác.”
“Hiện giờ bệ hạ đang nổi giận ở tiền điện, nên mới bảo Thái t.ử theo bản cung tới đây làm rõ tình hình trước .”
“Theo lời các ngươi vừa nói , là mấy vị công t.ử lừa gạt tiểu cô nương nhà họ Bùi trước .”
“Sau đó lại đẩy con bé xuống hố bùn.”
“Có đúng như vậy không ?”
Nghe nhắc tới chuyện triều chính, sắc mặt của mấy vị phu nhân lập tức trắng bệch, không còn gì để biện giải.
Hoàng hậu dịu giọng nói với ta :
“Bùi phu nhân, để nữ quan đưa Niên Niên tới thiên điện thay y phục trước , được chứ?”
Ta cảm tạ ý tốt của Hoàng hậu, cúi đầu đáp lời.
Lúc chuẩn bị rời điện, Triệu Quan Tố lại vội vàng đuổi theo.
Hắn thấp giọng nói với Hoàng hậu:
“Nhi thần đi cùng.”
Hắn bước nhanh tới bên cạnh ta .
Sau đó lại cố tình thả chậm bước chân.
Khóe môi không nhịn được nhếch lên.
Hắn có rất nhiều điều muốn hỏi.
Ví dụ như tên nàng là gì?
Phu quân nàng có phải đối xử với nàng không tốt ?
Nàng có biết ta đã tìm nàng suốt bao nhiêu năm không ?
Nàng có nguyện ý hòa ly… rồi tái giá hay không ?
Nhưng phía sau bỗng truyền tới tiếng nghẹn ngào không cam lòng của phu nhân Mạnh thị.
“Con trai thần phụ lừa tiểu cô nương nhà họ Bùi là thật.”
“ Nhưng sự thật cũng tuyệt đối không trong sạch như lời nha đầu ấy nói .”
“Trên người con trai thần phụ có rất nhiều vết bầm tím do bị đ.á.n.h.”
“Nếu đã đ.á.n.h trả thì phải tính là hai bên đ.á.n.h nhau .”
“Dù Thái t.ử từng có hôn ước với Bùi phu nhân, lại vì chuyện từ hôn mà mang lòng áy náy, cũng không thể thiên vị trắng trợn như vậy được chứ?”
Bước chân Triệu Quan Tố đột ngột dừng lại .
Hắn bắt được trọng điểm trong câu nói ấy .
Trên mặt hiện lên vẻ ngỡ ngàng.
“… Hôn ước gì?”
Ta không nhịn được nhíu mày.
Triệu Quan Tố rốt cuộc là giả vờ ngốc hay thật sự quên mất?
Chuyện từ hôn… là chuyện dễ quên đến vậy sao ?
Thế nên ta nhíu mày, chậm rãi nói từng chữ:
“Điện hạ.”
“Ta là Tống Minh Chiêu.”
“Tống Minh Chiêu từng bị ngài từ hôn.”
Bên tai như có tiếng ong ong vang lên.
Thần sắc Triệu Quan Tố trống rỗng.
Cả người hắn cứng đờ tại chỗ.
Thấy Triệu Quan Tố đứng ngây người không nói nên lời, ta cũng không đoán nổi hắn đang nghĩ gì, dứt khoát mặc kệ.
Chaporia
Bình Luận (0)