VÃN LAI PHÙNG VŨ/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ta mím môi, quay đầu nhìn phu nhân Mạnh thị vẫn còn dây dưa không chịu thôi.

 

“Thứ nhất, Niên Niên và ta chưa từng nói con bé không đ.á.n.h trả.”

 

“Điều Thái t.ử vừa làm chứng chỉ là sự thật rằng con gái ta bị lệnh lang nhà phu nhân bắt nạt.”

 

“Chỉ có vậy mà thôi, sao lại gọi là thiên vị?”

 

“Ngược lại là Mạnh phu nhân.”

 

“Phu nhân không chỉ thừa nhận chuyện lừa gạt, mà còn thừa nhận lệnh lang đã động thủ với Niên Niên.”

 

Không đợi bà ta phản bác, ta lạnh nhạt tiếp lời:

 

“Thứ hai, trong «Lương luật sớ nghị» có viết , phàm gặp cường đạo, bị hành hung, tính mạng nguy cấp trong khoảnh khắc, bất đắc dĩ phải g.i.ế.c người để tự vệ thì không bị luận tội.”

 

“Theo luật pháp mà nói , cho dù lúc đó Niên Niên lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t lệnh lang, cũng không gọi là đ.á.n.h nhau rồi g.i.ế.c người , mà gọi là tự vệ.”

 

“Con bé vô tội.”

 

“Vì tháng trước phu quân ta dâng tấu đàn hặc trên triều, phu thê các ngươi ghi hận trong lòng, xúi giục lệnh lang trả thù nữ nhi của ta .”

 

“Đừng nói hôm nay phu quân ta đang dâng tấu tham hặc các ngươi trước điện.”

 

“Dù hắn không làm vậy , hôm nay ta cũng sẽ đi đ.á.n.h trống Đăng Văn, tới trước mặt bệ hạ đòi một lời giải thích.”

 

“Như vậy , Mạnh phu nhân còn điều gì muốn nói với ta nữa không ?”

 

Nhìn bà ta như khúc gỗ mục ngồi sụp xuống đất, ta thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu.

 

“Xem ra là không còn gì để nói nữa rồi .”

 

Ta xoay người , dắt Niên Niên rời đi .

 

Đi chưa được mấy bước, Triệu Quan Tố đã vội vàng đuổi theo.

 

Hắn nắm lấy cổ tay ta , thần sắc cứng đờ.

 

“Ta…”

 

Niên Niên tò mò nhìn hắn .

 

“Thì ra ngài chính là Thái t.ử, ta nhớ ngài.”

 

“Hôm đó ở cổng thành, bọn họ đều gọi ngài là Thái t.ử điện hạ.”

 

“Ngài chính là vị quan lớn đã giúp a nương và ta vào kinh hôm ấy sao ?”

 

Triệu Quan Tố hiển nhiên cũng nhớ lại lần gặp gỡ đó.

 

Hắn miễn cưỡng cười nói :

 

“Ta còn có vài lời muốn nói với a nương con.”

 

“Con đi thay y phục với nữ quan tỷ tỷ trước được không ?”

 

Niên Niên không nghe hắn mà quay sang nhìn ta .

 

Ta khẽ gật đầu trấn an, ra hiệu cho con bé đi theo nữ quan.

 

Nhớ lại những lần trước Triệu Quan Tố nói chuyện đầu không khớp đuôi.

 

Ta cũng dần hiểu ra .

 

Ở dưới mái đình trúc hôm ấy , hắn vốn không nhận ra ta chính là Tống Minh Chiêu từng bị hắn từ hôn.

 

Hắn đại khái đã thật sự coi ta là thế thân của người trong lòng.

 

Cho nên khi biết ta từng có hôn ước với hắn , mới kinh ngạc và hối hận đến vậy .

 

Ta gỡ tay hắn ra , lùi lại một bước giữ khoảng cách, nhíu mày thận trọng nói :

 

“Điện hạ, ta nghe nói ta có vài phần giống với người trong lòng của ngài.”

 

“Vị cô nương ngài gặp ở Giang Nam kia , có lẽ là thân thích xa bên ngoại của ta .”

 

“Nếu ngài thật lòng thích nàng ấy , ta có thể giúp ngài tìm thử.”

 

“Không cần quay lại tìm ta làm thế thân .”

 

Lời này đã xem như rất không khách khí.

 

Nhưng Triệu Quan Tố lập tức lên tiếng ngắt lời:

 

“… Không phải thế thân .”

 

Thần sắc hắn phức tạp, khó khăn mở miệng:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Năm Sùng Đức thứ mười tám, tháng sáu, thư viện Nhạc Lộc xảy ra hỏa hoạn.

 

“Có một cô nương từng xông vào Tàng Thư các cứu sách.”

 

“Tối hôm đó… có phải là nàng không ?”

 

Đến lượt ta ngây người .

 

Ta quả thật từng tới thư viện Nhạc Lộc.

 

Cũng từng vì cứu một bộ cổ tịch mà liều mình xông vào biển lửa.

 

Ta sinh ra ở kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-5.html.]

 

Nhưng lớn lên tại nhà ngoại ở Cù Châu.

 

Năm mười tuổi, phụ thân gặp một đạo sĩ vân du.

 

Đạo sĩ nói số mệnh của ta rất tốt , chỉ là phúc bạc, trong mệnh có một kiếp t.ử nạn.

 

Phải đợi sau khi xuất giá mới được trở về kinh thành, như vậy mới có thể hóa giải.

 

Bởi vậy từ năm mười tuổi, ta tới sống ở Cù Châu cùng nhà ngoại.

 

Kể từ đó chưa từng đặt chân về kinh thêm lần nào.

 

Năm ta cập kê, biểu huynh bị ngoại tổ ép tới thư viện Nhạc Lộc học tập.

 

Huynh ấy vốn thích đao thương cung kiếm, thế là không chút do dự bỏ trốn.

 

Người ta đều nói thư viện Nhạc Lộc là thư viện nổi danh nhất thiên hạ.

 

Ta cũng muốn tới xem thử.

 

Đáng tiếc bọn họ không nhận nữ t.ử.

 

Vì vậy , ta thông minh thay thế tên của biểu huynh để nhập học.

 

Ta ở thư viện suốt hai năm.

 

Bất luận là thanh đàm hay sách luận, không ai tranh biện thắng được ta .

 

Dần dần, ta cũng có chút danh tiếng.

 

Cho đến mùa hè năm ấy .

 

Sau khi xông vào Tàng Thư các cứu hỏa, ôm cổ tịch chạy ra ngoài trong tiếng ho sặc sụa.

 

Các sư huynh đệ đều kinh ngạc nhìn ta .

 

“Ngươi là nữ t.ử?”

 

“… Sao ngươi lại là nữ t.ử?”

 

“Thư viện vốn không nhận nữ đệ t.ử mà?!”

 

Giữa những tiếng ồn ào xôn xao ấy , ta đưa tay sờ mái tóc dài vừa buông xuống vì dây buộc tóc bị cháy đứt.

 

Lại cúi đầu nhìn thân hình hiện rõ dưới lớp trường bào bị nước thấm ướt.

 

Lúc ấy mới muộn màng nhận ra mình dường như đã để lộ điều gì đó.

 

Nhưng khi đó ta rất sĩ diện.

 

Tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện mình dùng tên biểu huynh nhập học.

 

Chỉ khó hiểu hỏi ngược lại :

 

“Tại sao ta không thể là nữ t.ử?”

 

“Ngươi là người , ta cũng là người .”

 

“Thư viện là nơi truyền đạo thụ nghiệp.”

 

“Tại sao sách này ngươi đọc được , còn ta lại không đọc được ?”

 

Bốn phía lập tức im lặng.

 

Có người cứng họng.

 

Có người trầm tư suy nghĩ.

 

Sau ngày hôm đó, vị sư huynh tranh luận với ta kịch liệt nhất khi đang tranh luận thì đột nhiên đỏ mặt.

 

Vị sư đệ trước đây bất hòa với ta nhất cũng thường xuyên ngẩn người nhìn ta .

 

Thỉnh thoảng còn ngây ngô cười ngốc.

 

Người thì đỏ tai.

 

Người thì nói năng lắp bắp.

 

Ta nghi ngờ bọn họ có lẽ đã bị lửa đêm đó thiêu hỏng đầu óc.

 

Cảm thấy vô vị, ta không tới thư viện nữa.

 

Về sau sơn trưởng cũng vài lần sai người tìm ta , khuyên ta quay lại học.

 

Đều bị ta từ chối lấy lệ.

 

Cho tới năm sau , ta tình cờ nghe nói thư viện cũng bắt đầu tuyển nhận nữ học t.ử.

 

Tuy số lượng rất ít.

 

Nhưng như vậy rất tốt .

 

Ít nhất không cần mạo danh.

 

Không cần cẩn thận dè dặt.

 

Mà có thể quang minh chính đại ngồi trước mặt sơn trưởng và đồng môn.

 

Dùng chính tên thật của mình .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...