Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chỉ là ta không ngờ.
Đêm hôm đó Triệu Quan Tố cũng có mặt.
Lại càng không ngờ.
Hắn vì thế mà âm sai dương thác từ hôn với ta .
Mãi tới hôm nay, nhiều năm sau , chúng ta mới biết được chân tướng năm đó.
Nhưng tất cả đã qua rồi .
Cũng không còn quan trọng nữa.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta nhìn Triệu Quan Tố nói :
“Khi nãy trong đại điện, Hoàng hậu nương nương từng hỏi ngài.”
“‘Người trong điện từng có hôn ước với con, con không gặp nàng ấy một lần sao ?’”
“Khi đó ngài trả lời, không cần thiết.”
“Đối với ta cũng vậy .”
“Chuyện cũ không thể quay đầu.”
“Dù chân tướng năm đó là gì, với ta cũng không còn cần biết nữa.”
“Đa tạ ngài vừa rồi đã bênh vực Niên Niên.”
“Năm đó khi từ hôn, ngài từng hứa nợ ta một ân tình.”
“Hôm nay ân tình ấy xem như đã trả xong.”
“Từ nay về sau , chúng ta không ai nợ ai nữa.”
Triệu Quan Tố cười đầy cay đắng.
“ Nhưng phu quân nàng đối xử với nàng không tốt .”
“Nếu nàng nguyện ý hòa ly rồi tái giá…”
Không hiểu vì sao Triệu Quan Tố lại hiểu lầm rằng Bùi Hành đối xử với ta không tốt .
Chưa kịp để ta lên tiếng.
Một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng đã trực tiếp cắt ngang.
“Bệ hạ, thần có bản tấu muốn dâng lên.”
Nghe tiếng nhìn lại .
Chỉ thấy Bùi Hành đang trừng mắt nhìn Triệu Quan Tố như thể bắt gian tại trận.
Một đám đại thần đứng cùng Thiên t.ử bên ngoài rừng trúc.
Không biết đã nghe được bao lâu.
Có người trợn mắt há mồm trước quả dưa động trời này .
Có người nhận ra ta , kích động vẫy tay.
Là những đồng môn thư viện sau này đã vào triều làm quan.
Ta bình tĩnh thu hồi ánh mắt.
Khung cảnh này khiến ta bất giác nhớ tới chuyện từ hôn năm năm trước .
Ánh mắt dõi theo.
Những tiếng bàn tán xì xào nhiều đến đáng sợ.
Nhưng chỉ cần ta không thấy mất mặt, thì kẻ mất mặt sẽ là kẻ khác.
Thiên t.ử trầm giọng cảnh cáo:
“Thái t.ử, con đi quá giới hạn rồi .”
Ta nhìn thấy sắc mặt Triệu Quan Tố trắng bệch.
Thân hình hắn khẽ lay động.
Có những lời nói theo gió bay đi , truyền tới những nơi xa hơn.
Cũng vào khoảnh khắc ấy , ta chợt nhận ra .
Số mệnh thật ra rất công bằng.
Năm đó bị từ hôn, danh tiếng của ta xuống dốc t.h.ả.m hại.
Những lời đồn đại gần như nhấn chìm ta .
Nhiều năm sau , chuyện cũ lại âm sai dương thác tái diễn.
Chỉ là lần này , người bị những lời đồn đại nhấn chìm sẽ không còn là ta nữa.
…
Thái t.ử ngã bệnh.
Sau chuyện hôm đó, cũng không biết là ai đã truyền chân tướng của vụ từ hôn năm xưa ra ngoài.
Hiện giờ, cả thiên hạ đều biết đương kim Thái t.ử đã âm sai dương thác từ hôn chính người trong lòng của mình .
Dân chúng vui vẻ xem đó như câu chuyện trà dư t.ửu hậu.
Ta vẫn dọn về sống ở Bùi phủ.
Có người nào đó tính ghen rất lớn.
Cũng không biết là cố ý hay thật lòng.
Dỗ thế nào cũng
không
dỗ nổi.
Thế là mỗi ngày ta lại ngủ không đủ giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-6.html.]
Mấy ngày sau , đường tỷ tới phủ tìm ta .
Nàng vòng vo một hồi, cuối cùng mới kín đáo hỏi:
“Vị trí Thái t.ử phi, muội thật sự không cân nhắc nữa sao ?”
Ta khó hiểu nhìn nàng.
Cuối cùng không nhịn được mà thở dài.
“Có gì thì tỷ cứ nói thẳng đi .”
Đường tỷ cũng không giấu giếm nữa.
“Ta thừa nhận, trước đây tác hợp muội với Thái t.ử, đúng là có tâm tư.”
“Ban đầu ta nghĩ đường tình duyên của muội trắc trở, muốn khuyên muội nắm lấy quyền thế trong tay, sau này cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau .”
“Ai ngờ…”
Nàng thở dài.
“Chỉ là hai người dây dưa như vậy , cuối cùng vẫn bỏ lỡ nhau .”
“Nghĩ cũng thấy tiếc.”
Ta khó hiểu hỏi ngược lại :
“Hắn có tốt đến đâu , quyền thế lớn đến đâu , với ta cũng vô dụng.”
“Có gì mà đáng tiếc?”
Năm đó từ hôn, Triệu Quan Tố từng hứa nợ ta một ân tình.
Nhưng ta cần lời hứa ấy để làm gì?
Hắn không giữ được danh tiếng cho ta , cũng chẳng thể bù đắp cho ta .
Hắn có thể vì người trong lòng mà kiêu ngạo đến mức không thèm gặp mặt vị hôn thê chưa từng quen biết , đã vội vàng từ hôn.
Vậy nếu sau này ta thật sự gả cho hắn .
Ai dám đảm bảo một ngày nào đó hắn sẽ không vì một nữ t.ử khác mà tiếp tục dùng sự kiêu ngạo ấy để đối xử với ta ?
Đường tỷ vô cùng khó hiểu.
“Sao lại không đáng tiếc?”
“Bao nhiêu năm nay, muội học đủ thứ, chẳng phải là để xứng đôi với Thái t.ử sao ?”
Ta hơi kinh ngạc.
“A tỷ, sao tỷ lại nghĩ như vậy ?”
“Ta học những thứ ấy chưa từng vì muốn xứng đôi với ai.”
“Phải là bọn họ có xứng với ta hay không mới đúng.”
Từ nhỏ ta đã hư vinh, kiêu ngạo, lại rất sĩ diện.
Cho nên việc gì cũng muốn làm tốt nhất.
Vì thế cũng chịu không ít khổ cực.
Ta muốn tìm người lang quân tốt nhất thế gian chứ chưa bao giờ là vì muốn xứng đôi với hắn .
Mà bởi vì… ta vốn đã rất tốt .
Cho nên chỉ có nam t.ử tốt nhất thế gian mới đủ tư cách xứng với ta .
Những lời ban ngày cuối cùng vẫn bị Bùi Hành biết được .
Đêm xuống, ngoài trời đổ mưa.
Bùi Hành từ Đô Sát viện trở về rất muộn.
Trên người vẫn là bộ quan phục màu đỏ thẫm, lạnh lẽo và nghiêm nghị.
Ta cầm ô đứng đợi hắn trước cổng phủ.
Đến gần mới nhận ra .
Vẻ lạnh lùng sắc bén kia đã bị sự ghen tuông âm ỉ làm cho tan biến.
Rõ ràng để ý muốn c.h.ế.t vậy mà cứ phải quanh co lòng vòng.
“Thảo nào ta luôn thấy Thái t.ử không vừa mắt.”
“Hóa ra là thù đoạt thê sao ?”
Giữa màn mưa lất phất.
Khóe môi ta khẽ cong lên.
Không trả lời hắn , chỉ hỏi một câu khác.
“Chuyện chàng muốn làm sau khi trở về kinh, đã làm được chưa ?”
Ta nghe Bùi Hành im lặng một lát.
Sau đó là một tiếng: “Ừm.”
Nhiều năm trước , phụ thân của Bùi Hành t.ử trận nơi sa trường.
Lấy ít địch nhiều đã là chiến công hiển hách.
Thế nhưng sau khi c.h.ế.t lại bị người khác đổ hết trách nhiệm vì quân lương tới chậm lên đầu.
Khi ấy Bùi Hành vẫn chưa bước vào quan trường.
Trưởng huynh thay phụ thân gánh vác gia nghiệp.
Mẫu thân vì quá đau buồn mà uất ức qua đời.
Nghe nói mấy vị đại nhân trên triều vì muốn trốn tránh trách nhiệm, còn đưa ra những lời chỉ trích hoang đường rằng Bùi phụ ra lệnh không thống nhất, làm chậm trễ quân cơ.
Chaporia
Bình Luận (0)