Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm đó, Bùi Hành xông thẳng vào t.ửu lâu nơi các vị đại nhân đang nâng chén đối ẩm.
Từng câu từng chữ đều sắc bén chất vấn.
Động tĩnh rất lớn.
Khiến đám đại nhân mất hết mặt mũi.
Đắc tội quyền quý kinh thành, Bùi Hành gần như bị đuổi khỏi kinh thành trong cảnh chật vật.
Nhiều năm sau .
Hắn đã là Đô Ngự sử chính nhị phẩm.
Vì thế lại đường đường chính chính đứng trước mặt những người đó.
Chúng ta đều hiểu rõ.
Sở dĩ cố ý lệch nhau một tháng mới vào kinh.
Tuyệt đối không chỉ vì chút giận dỗi giữa phu thê.
Bao năm lăn lộn trong quan trường.
Hắn đã sớm hiểu rằng.
Hoặc là không làm .
Hoặc là làm cho đến cùng.
Cho tới khi xuất hiện nhược điểm.
Ngày ngày bị trói buộc tay chân.
Nhưng cũng buộc phải học cách uyển chuyển và vòng vo.
Chỉ là như vậy đối với hắn quá mức thiệt thòi.
Cho nên khoảng thời gian một tháng ấy là thời gian ta dành cho hắn .
Chỉ khi nhược điểm của hắn còn ở ngoài Biện Kinh.
Hắn mới có thể buông tay đi làm những việc mình vẫn luôn muốn làm .
Nhưng ý định chuyển chủ đề của ta vẫn bị Bùi Hành phát hiện.
Hắn cố chấp mà bình thản hỏi:
“Nàng nói nàng chỉ muốn người tốt nhất.”
“Vậy ta có phải là người tốt nhất không ?”
Ta bỗng nhớ tới lần đầu tiên gặp Bùi Hành.
Khi ấy ta vừa bị từ hôn.
Rất nhiều kẻ bình thường ta chẳng buồn nhìn tới cũng mặt dày tới cửa cầu thân .
Phụ mẫu đích thân từ kinh thành vượt đường xa tới Cù Châu gặp ta .
Nói với ta :
“Chúng ta nuôi nổi con.”
“Nếu cả đời con không muốn xuất giá, vậy thì không gả nữa.”
Các biểu tỷ lo ta bị danh tiếng liên lụy, nghĩ quẩn trong lòng.
Cho nên mỗi ngày đều mang tranh chân dung của các công t.ử chưa thành thân ở Cù Châu tới cho ta chọn.
Lúc đó, Bùi Hành vừa liên tiếp đỗ đầu ba kỳ thi.
Thế nhưng lại chỉ được phong làm một chức Giám sát Ngự sử địa phương nho nhỏ.
Lần nữa bị điều khỏi kinh thành.
Hắn tới Giang Nam.
Nghe nói phụ mẫu hắn đều đã qua đời.
Nếu ta gả vào đó, sẽ không có mẹ chồng quản thúc.
Phía trên còn có một vị huynh trưởng làm tướng quân.
Ít nhất cũng có gia tộc chống lưng.
Nhìn thế nào cũng rất tốt .
Khuyết điểm duy nhất là…miệng lưỡi Bùi Hành quá độc.
Nghe nói vừa tới Giang Nam đã đắc tội không ít người .
Đối với ta cũng rất lạnh nhạt.
Ta giả vờ tình cờ gặp hắn nhiều lần .
Cho tới một ngày.
Bùi Hành như có điều suy nghĩ nhìn ta .
“Tống cô nương.”
“Nàng không phải đang muốn ta cưới nàng đấy chứ?”
Ta thản nhiên đáp:
“ Đúng vậy .”
“Ngày mùng tám tháng sau là sinh thần của ta .”
“Trong nhà sẽ mở tiệc ở Vạn Tiên lâu, chàng có tới không ?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bùi Hành nhìn ta , khóe môi như cười như không .
Hắn không đồng ý, cũng không từ chối.
Đến ngày sinh thần ấy , ta lén trốn khỏi phủ.
Ta lừa Bùi Hành.
Trong nhà vốn không tổ chức sinh thần cho ta ở Vạn Tiên lâu.
Ta chỉ muốn kiếm một cái cớ để gặp hắn mà thôi.
Trời đã rất khuya.
Mưa rơi xuống, đập lên người ta .
Ta bị mưa xối ướt sũng.
Lại giẫm phải vũng nước, trẹo chân.
Cứ thế run cầm cập
đứng
chờ trong gió thật lâu.
Cho đến khi t.ửu lâu sắp đóng cửa.
Bùi Hành vẫn chưa tới.
Khi ấy , nhìn màn mưa xa xa trước mắt, ta bình tĩnh nghĩ rằng.
Nếu Bùi Hành cũng vì danh tiếng tệ hại sau chuyện bị từ hôn mà tránh xa ta , vậy hắn không phải người tốt nhất.
Coi như ta nhìn lầm người .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-lai-phung-vu/chuong-7.html.]
Ta không cần hắn nữa.
Nhưng ngay sau đó.
Có người đội mưa mà đến.
Chỉ vì một cuộc hẹn chưa từng chính miệng nhận lời.
Ta vốn không định khóc .
Lúc trước khi quyết định từ bỏ, ta cũng chưa từng thấy tủi thân .
Nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Hành xuất hiện.
Nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.
Y phục hắn đã bị mưa làm ướt.
Khóe môi dường như còn có vết thương.
Chỉ là trời quá tối nên ta nhìn không rõ.
Về sau ta mới biết .
Đêm đó, Bùi Hành vốn không định tới.
Chỉ là trên đường từ nha môn trở về, hắn vô tình nghe thấy có người đứng ngoài phố buông lời x.úc p.hạ.m ta .
Khi ấy hắn vốn đã đi qua mấy bước, nhưng chẳng hiểu sao lại để tâm.
Thế là cuối cùng ném luôn cây ô.
Mấy bước đã lao tới, vung quyền đ.á.n.h người .
Đến cuối cùng.
Ô cũng mất.
Thời gian cũng lỡ.
Cả người đều vô cùng chật vật.
Lúc đứng dậy, ta không nhịn được khẽ hít một hơi lạnh.
Bùi Hành dường như nhận ra điều gì đó.
Hắn quỳ một gối trước mặt ta , khẽ cụp mắt.
“Trẹo chân rồi sao ?”
Ta ôm lấy giày tất, nổi lên chút tâm tư nhỏ.
Rầu rĩ đáp:
“Phụ thân mẫu thân nói không thể tùy tiện nhìn .”
“Nhìn rồi thì phải cưới ta .”
Nhưng ta nghe thấy giọng hắn xuyên qua màn mưa.
“Ừm.”
“Ta cưới.”
Đến lượt ta luống cuống.
Nhìn hắn cúi đầu kiểm tra vết thương cho mình , ta không nhịn được nhắc nhở:
“Danh tiếng của ta rất tệ.”
Người trước mặt khẽ cong khóe mắt.
Dường như đang cười .
“Không sao .”
“Danh tiếng của ta ở kinh thành cũng rất tệ.”
Ta vừa lau nước mắt vừa sụt sịt.
“ Nhưng bây giờ ta không muốn gả cho chàng nữa.”
“Ta rất hư vinh, ta muốn tiền đồ gấm vóc.”
“Tuy dung mạo của chàng cũng được , rất hợp ý ta .”
“ Nhưng chức quan của chàng quá nhỏ, mới chỉ là thất phẩm.”
“Chàng phải đủ tốt thì mới xứng với ta .”
Ta nghe thấy Bùi Hành nói :
“Ừm.”
“Ta sẽ cố gắng để xứng với nàng.”
Con đường về nhà là do Bùi Hành cõng ta trở về.
Ta nằm trên lưng hắn .
Nhớ lại chuyện vừa rồi mình khóc , cảm thấy thật mất mặt.
Thế là cố gắng vớt vát chút thể diện cho bản thân .
“Chàng biết không ?”
“Người chàng sắp cưới là vị hôn thê của Thái t.ử.”
“Là Hoàng hậu tương lai đấy.”
“Chàng lời to rồi .”
“… Nàng mà còn nhắc tới hắn , ta sẽ ném nàng xuống.”
“Chàng thật sự muốn cưới ta sao ?”
“Ta không cần sự thương hại của chàng .”
“Ừm.”
“Thật sự muốn .”
“Muốn tới mức nào?”
“Muốn đến mức mất ngủ.”
Trong màn mưa đêm rơi lất phất ấy .
Hai con người mang tiếng xấu khắp nơi cuối cùng đã gặp được nhau .
Ta hoàn hồn lại .
Bùi Hành vẫn đang chờ câu trả lời của ta .
Chiếc ô trong tay hắn nghiêng về phía ta .
Che chắn cho ta thật chu đáo.
Ta mỉm cười , nghiêm túc nói :
“ Đúng vậy , ta chỉ muốn người tốt nhất.”
“ Nhưng người tốt nhất ấy … ta đã có được từ lâu rồi .”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)