Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy sương phòng tĩnh lặng. Mùi t.h.u.ố.c đắng nghét vẫn còn vương vất nơi đầu lưỡi, xộc lên tận khoang mũi khiến người ta buồn nôn.

Bạch Ngọc Hoa khó nhọc cử động mí mắt nặng trĩu. Toàn thân nàng rã rời, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ý thức dần thanh tỉnh, nhưng cơ thể lại mềm nhũn như không còn chút sức lực nào. Nàng đang nằm trên giường lớn, rèm lụa mỏng manh rủ xuống che khuất tầm nhìn , nhưng những âm thanh lao xao bên ngoài bậu cửa lại lọt vào tai rõ mồn một.

"Phu nhân, liều t.h.u.ố.c mê này đủ để đại tiểu thư ngủ li bì ba ngày ba đêm. Sáng mai, lão nô sẽ sai người chuẩn bị một cỗ kiệu nát, đi cửa sau đưa thẳng nàng ta đến trang t.ử ở ngoại ô. Đảm bảo thần không biết quỷ không hay ." Giọng nói khàn khàn, mang theo sự nịnh nọt đặc trưng của Vương ma ma vang lên.

Tiếp đó là một tiếng thở dài êm ái, nhẹ nhàng nhưng lại tàn nhẫn đến thấu xương. Đó là giọng của Hạ Hồng Mai – mẫu thân ruột thịt của nàng.

"Làm sạch sẽ một chút. Dù sao nó cũng là m.á.u mủ của ta , nhưng lão gia đã nói , Ngọc Hoa tính tình bướng bỉnh, giữ lại trong phủ chỉ tổ làm La Kiều chịu ủy khuất. La Kiều sắp đến tuổi cập kê, hồi môn của Ngọc Hoa... đành phải để lại cho con bé làm của hồi môn vậy . Chỉ trách Ngọc Hoa mệnh bạc, không hiểu được nỗi khổ tâm của ta ."

Hạ Hồng Mai buông lời xót xa, nhưng trong giọng nói chẳng hề có lấy nửa điểm do dự. Bà ta đang bàn việc bán đứng con gái ruột, tước đoạt tài sản của con gái ruột để dâng cho con riêng của chồng, vậy mà lại làm ra vẻ vạn bất đắc dĩ.

Nằm trên giường, ngón tay Bạch Ngọc Hoa khẽ co rút, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u. Cơn đau nhói truyền đến giúp nàng hoàn toàn tỉnh táo, đ.á.n.h tan đi chút d.ư.ợ.c lực cuối cùng của bát t.h.u.ố.c mê.

Nàng sống lại rồi !

Nàng thực sự đã trở về từ cõi c.h.ế.t, trở về đúng vào cái đêm định mệnh này . Kiếp trước , cũng chính bát t.h.u.ố.c này đã tước đoạt đi nửa đời tự do của nàng. Nàng bị đưa đến một trang t.ử hẻo lánh, bị hạ nhân chà đạp, bị bỏ đói đến c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong một mùa đông khắc nghiệt. Trong khi đó, Hạ Hồng Mai và kế phụ Trần Kiến Quốc lại dùng chính số của hồi môn khổng lồ mà thân phụ nàng để lại để sống cuộc đời vinh hoa phú quý, nâng đỡ Trần La Kiều thành đệ nhất thiên kim kinh thành.

Sự hận thù cuồn cuộn dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng nàng. Bạch Ngọc Hoa c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới , không để phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nàng đưa tay lên n.g.ự.c áo, chạm vào một vật lạnh ngắt. Đó là miếng ngọc bội hình hồ điệp – kỷ vật duy nhất thân phụ để lại cho nàng trước khi qua đời. Kiếp trước , miếng ngọc này đã bị Trần La Kiều cướp đi ngay sáng hôm sau .

Nhưng kiếp này , mọi chuyện sẽ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-tich-thu-gia-san-dich-nu-tuyet-tinh-nam-tay-tu-la-tuong-quan/chuong-1.html.]

Bạch Ngọc Hoa rút cây trâm bạc cài trên tóc, không chút do dự đ.â.m mạnh vào đầu ngón tay cái. Máu tươi ứa ra , đỏ thẫm. Nàng ép ngón tay rỉ m.á.u lên mặt miếng ngọc hồ điệp.

"Ông trời đã cho ta làm lại , ta tuyệt đối sẽ không để một kẻ nào trong Bạch phủ này được sống yên ổn !" Nàng thầm thề trong bụng.

Ngay khoảnh khắc m.á.u tươi chạm vào mặt ngọc, một luồng sáng xanh nhạt, kỳ ảo và nhu hòa lóe lên rồi vụt tắt. Miếng ngọc rung lên nhè nhẹ, tỏa ra hơi ấm len lỏi vào da thịt nàng. Trong đầu Bạch Ngọc Hoa bỗng xuất hiện một hình ảnh kỳ lạ: Một không gian rộng lớn, vô biên vô tận, tĩnh lặng như tờ. Không có sự sống, chỉ có một khoảng không mờ ảo chờ đợi được lấp đầy.

"Không gian thu nạp?" Đồng t.ử Bạch Ngọc Hoa co rụt lại vì kinh ngạc, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự hưng phấn tột độ.

Thì ra đây chính là bí mật ẩn giấu trong ngọc bội của thân phụ. Một bàn tay vàng nghịch thiên! Chỉ cần nàng chạm vào bất cứ vật vô tri vô giác nào, ý niệm khẽ động, vật đó sẽ bị hút thẳng vào không gian này mà không để lại chút dấu vết hay tiếng động nào.

Bên ngoài, tiếng bước chân của Hạ Hồng Mai và Vương ma ma đã xa dần. Bạch phủ chìm vào màn đêm tĩnh mịch.

Bạch Ngọc Hoa lật chăn ngồi dậy. Đôi mắt nàng trong bóng tối sáng rực như mắt sói. Thuốc mê tuy mạnh, nhưng linh khí từ ngọc bội tràn vào cơ thể đã giúp nàng xua tan đi cảm giác mệt mỏi. Nàng thay một bộ dạ hành y màu đen, nín thở đẩy cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy ra ngoài như một bóng ma.

Mục tiêu đầu tiên không phải là khố phòng, mà là thư phòng của Trần Kiến Quốc.

Kiếp trước , mãi đến khi bị đày đi trang t.ử và vô tình nghe lén được cuộc nói chuyện của bọn hạ nhân, nàng mới biết được một bí mật động trời: Trần Kiến Quốc, gã kế phụ nho nhã đạo mạo của nàng, thực chất là một tên gian tế của Bắc Địch! Hắn mượn danh nghĩa thương nhân của Bạch phủ, dùng tiền bạc của thân phụ nàng để xây dựng mạng lưới tình báo, tuồn tin tức và lương thảo ra biên giới.

Bạch Ngọc Hoa lướt qua những hành lang quen thuộc. Lính gác ban đêm của Bạch phủ đang rệu rã ngủ gật. Nàng dễ dàng luồn lách, trèo lên mái ngói, rồi thả mình xuống trước cửa thư phòng của Trần Kiến Quốc.

Khe cửa vẫn hắt ra ánh nến le lói. Bạch Ngọc Hoa cẩn thận chọc thủng lớp giấy dán cửa, nhìn vào trong. Trần Kiến Quốc đang nằm gục trên bàn gỗ lim, bên cạnh là bầu rượu đã cạn. Hắn vừa ăn mừng vì ngày mai sẽ tống khứ được cái gai trong mắt là nàng, chính thức chiếm trọn gia sản họ Bạch.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...