Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nàng dùng lưỡi d.a.o găm mỏng lách vào khe cửa, gạt chốt âm. Cánh cửa mở ra không một tiếng động. Bạch Ngọc Hoa lách người vào , ánh mắt lạnh lẽo lướt qua thân hình đang ngáy khò khè của kẻ thù. Nàng không g.i.ế.c hắn ngay. G.i.ế.c hắn lúc này là quá hời cho hắn , lại biến bản thân thành kẻ sát nhân. Nàng muốn hắn phải nếm trải cảm giác mất tất cả, bị băm vằm bởi chính thứ quyền lực mà hắn tôn thờ.
Dựa theo ký ức kiếp trước , Bạch Ngọc Hoa tiến đến bức tranh "Mãnh Hổ Hạ Sơn" treo sau bàn làm việc. Nàng đưa tay sờ soạn phía sau khung tranh, chạm vào một viên gạch hơi nhô lên. Ấn mạnh.
"Cạch."
Một âm thanh rất nhỏ vang lên, hốc tường nứt ra , để lộ một ngăn bí mật. Bên trong đặt một cuốn sổ bìa đen sờn cũ. Bạch Ngọc Hoa vội vã lấy ra , lật xem dưới ánh nến. Đúng rồi ! Chính là nó! "Sổ Thu Chi Của Cố Hối" – cuốn sổ ghi chép dòng tiền Bạch phủ được ngụy trang, thực chất là danh sách những quan lại kinh thành bị mua chuộc và số lượng v.ũ k.h.í tuồn cho quân Bắc Địch. Từng dòng chữ, từng con dấu của Bắc Địch đều rõ rành rành.
Nàng nhếch mép cười lạnh, cất cuốn sổ vào trong n.g.ự.c áo. Bằng chứng định tội tru di cửu tộc đã nằm trong tay!
Nhưng thế này vẫn chưa đủ. Nhìn quanh thư phòng bài trí xa hoa, từ chiếc lư hương bằng đồng thau chạm trổ, những bức bình phong khảm xà cừ, cho đến những cuộn tranh chữ của các danh gia thư pháp trị giá liên thành, trong lòng Bạch Ngọc Hoa dâng lên một ngọn lửa tham lam đầy sảng khoái.
"Của nhà ta , ta lấy lại hết!"
Nàng bước tới, bàn tay chạm vào chiếc bình hoa cổ thời tiền triều. Ý niệm khẽ động. "Vút!" Chiếc bình biến mất không tăm tích, an vị gọn gàng trong không gian ngọc bội.
Tiếp đó, nàng chạm vào giá sách. Toàn bộ sách vở, đồ cổ, ngọc ngà trên giá bốc hơi . Nàng chạm vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim mà Trần Kiến Quốc đang gục đầu.
"Bịch!"
Chiếc bàn biến mất. Trần Kiến Quốc mất điểm tựa, đập mặt xuống sàn nhà lạnh lẽo, lầm bầm vài tiếng rồi lại ngáy tiếp vì quá say.
Bạch Ngọc Hoa không dừng lại . Nàng thu sạch ghế tựa, lư hương, t.h.ả.m trải sàn, thậm chí cả bức tranh treo tường và cánh cửa sổ bằng gỗ khắc hoa. Chỉ trong chưa đầy một nén nhang, thư phòng rộng lớn của lão gia Bạch phủ chỉ còn lại bốn bức tường trống trơn trơ trọi và một gã đàn ông say xỉn nằm co quắp trên sàn đất.
Rời khỏi thư phòng, Bạch Ngọc Hoa tiến thẳng đến khố phòng chính của gia tộc.
Nơi đây
được
canh gác nghiêm ngặt bởi hai tên hộ viện to khỏe. Nàng nấp
sau
hòn non bộ, nhặt hai viên đá nhỏ, vận chút sức lực ném mạnh
vào
huyệt ngủ
sau
gáy chúng. Hai tên lính gác mềm nhũn ngã gục. Nàng lục soát lấy chìa khóa, mở toang cánh cửa sắt kiên cố.
Ánh sáng từ viên dạ minh châu trên tay nàng chiếu rọi một kho tàng khổng lồ. Những rương lớn chứa đầy thỏi vàng, nén bạc, những khay ngọc trai sáng lấp lánh, tơ lụa thượng hạng xếp thành từng đống cao ngất. Đây đều là mồ hôi nước mắt của cha nàng, là của hồi môn mà ông ngoại để lại cho mẫu thân nàng, nhưng bà ta lại dâng hết cho một tên gian tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-tich-thu-gia-san-dich-nu-tuyet-tinh-nam-tay-tu-la-tuong-quan/chuong-2.html.]
"Thu!"
Bạch Ngọc Hoa điên cuồng vung tay. Cứ mỗi bước chân nàng đi qua, một rương vàng biến mất. Nàng lướt qua như một cơn lốc vô hình. Hàng trăm rương tài sản, từ đồ trang sức, ngọc khí, đến khế ước đất đai, sổ sách cửa hàng, tất cả đều bị hút sạch vào không gian. Ngay cả những chiếc kệ gỗ đựng đồ, những ngọn đèn cầy trên tường cũng không bị bỏ sót.
Khố phòng từng chất chứa sự tự hào của Bạch gia, nay sạch bóng không còn lấy một hạt bụi. Trống rỗng đến mức nói một câu cũng nghe tiếng vang vọng.
Giải quyết xong khố phòng, đôi mắt Bạch Ngọc Hoa hướng về phía tây viện. Đó là viện t.ử của Trần La Kiều.
Trần La Kiều, đứa em gái không cùng dòng m.á.u luôn tỏ ra thanh cao, yếu đuối nhưng bên trong lại độc ác vô cùng. Kiếp trước , ả đã lột sạch y phục của nàng giữa trời đông giá rét, ép nàng mặc bộ đồ rách rưới của hạ nhân, còn ả thì khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực của nàng mà cười nhạo.
Cửa phòng Trần La Kiều không khóa c.h.ặ.t. Bạch Ngọc Hoa lách vào .
Trần La Kiều đang say giấc nồng trên chiếc giường chạm trổ tinh xảo. Trên người ả đắp tấm chăn gấm bách điểu triều phụng – món quà sinh nhật mười lăm tuổi của Bạch Ngọc Hoa. Trên bàn trang điểm là hàng loạt trâm cài, vòng ngọc, hộp phấn son đắt tiền đều là đồ cướp từ viện của nàng.
Bạch Ngọc Hoa bước tới bàn trang điểm, đưa tay lướt qua. Toàn bộ trang sức, phấn son, gương đồng, và cả chiếc bàn gỗ sưa lập tức biến mất. Nàng tiến đến tủ quần áo, thu sạch toàn bộ y phục, lụa là, giày thêu của ả.
Cuối cùng, nàng đứng bên giường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Trần La Kiều. Bàn tay nàng vươn ra , chạm vào góc chăn gấm.
"Thu!"
Tấm chăn biến mất. Lớp đệm êm ái bên dưới cũng bốc hơi . Những tấm rèm lụa che quanh giường, gối đầu, màn trướng, tất tần tật đều bị hút vào không gian. Chỉ trong nháy mắt, Trần La Kiều chỉ còn mặc đúng một bộ áo lót mỏng manh, nằm co ro trên những thanh gỗ cứng ngắc của khung giường.
Gió đêm lùa qua khe cửa khiến ả rùng mình , khẽ co người lại lầm bầm trong giấc ngủ, hoàn toàn không biết rằng mình đã trở thành một kẻ trắng tay.
Nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi Bạch Ngọc Hoa. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để thỏa mãn nỗi hận kiếp trước ! Đã rút củi đáy nồi, thì phải rút cho triệt để!
Nửa canh giờ tiếp theo, Bạch phủ chứng kiến một màn "cướp bóc" chưa từng có trong lịch sử kinh thành Đại Uyên.
Chaporia
Bình Luận (0)