Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bạch Ngọc Hoa như một bóng ma lướt qua nhà bếp, thu sạch từ bao gạo, hũ muối, thịt cá, đến cả xoong nồi, d.a.o thớt, thậm chí là những bó củi xếp ở góc sân. Nàng đi qua đại sảnh, hút sạch bàn ghế tiếp khách, những bình phong thêu hoa, những chậu cây cảnh quý giá. Nàng ra vườn thượng uyển, thu luôn những tảng đá non bộ nhỏ, vơ vét sạch đàn cá chép đuôi đỏ hiếm có trong hồ.
Nàng đi qua phòng của Hạ Hồng Mai, lạnh lùng thu sạch tủ đồ, rương trang sức, và toàn bộ đồ đạc trong phòng, để lại bà ta nằm run rẩy trên sàn nhà tương tự như Trần Kiến Quốc.
Chưa dừng lại ở đó, với sự căm phẫn tột độ, Bạch Ngọc Hoa thậm chí còn lột luôn những cánh cửa gỗ chạm trổ ở đại sảnh, thu luôn vài hàng ngói lưu ly trên nóc nhà chính.
Đến khi phương đông hửng sáng, Bạch phủ bề thế, xa hoa bậc nhất kinh thành giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, hoang tàn như một ngôi miếu hoang bị bỏ hoang hàng chục năm. Gió lạnh rít gào lùa qua những khung cửa không còn cánh, thổi tung những chiếc lá khô trên mặt đất trơ trọi.
Bạch Ngọc Hoa đứng trên bức tường bao cao v.út, quay lưng nhìn lại "kiệt tác" của mình lần cuối. Nàng sờ lên n.g.ự.c áo, nơi cất giữ cuốn sổ mật, rồi phi thân vào màn sương mờ ảo của buổi sớm kinh thành. Trò hay thực sự, bây giờ mới bắt đầu.
Mặt trời ló rạng. Tiếng gà gáy phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Trong thư phòng, Trần Kiến Quốc cựa mình . Cơn đau buốt từ xương sườn truyền đến vì phải nằm trên sàn đất cứng ngắc suốt đêm khiến hắn tỉnh giấc. Hắn xoa xoa cái trán đau nhức vì rượu, lẩm bẩm: "Người đâu , mang trà giải rượu vào đây..."
Không có tiếng đáp lại . Lại có một luồng gió lạnh buốt lùa thẳng vào mặt hắn .
Trần Kiến Quốc mở bừng mắt. Đập vào mắt hắn không phải là bức bình phong quen thuộc, cũng chẳng phải chiếc bàn gỗ lim chạm trổ, mà là một căn phòng... trống không ! Không có bàn, không có ghế, không có giá sách, không có lư hương. Cánh cửa sổ cũng biến mất, để lại một lỗ hổng vuông vức nhìn thẳng ra ngoài trời.
"Cái... cái gì thế này ?" Trần Kiến Quốc hoảng hốt lảo đảo đứng dậy. Hắn dụi mắt tưởng mình bị ảo giác.
Nhưng ngay lập tức, một tia sét đ.á.n.h ngang não bộ hắn . Bức tranh "Mãnh Hổ Hạ Sơn"! Ngăn bí mật!
Hắn lao như điên về phía bức tường trống trơn. Bức tranh đã biến mất, ngăn bí mật mở toang hoác. Bên trong... không có gì cả. Sổ Thu Chi Của Cố Hối đã biến mất!
"Không! Không thể nào!" Trần Kiến Quốc gào lên t.h.ả.m thiết, âm thanh vỡ vụn mang theo nỗi sợ hãi tột cùng. Mất cuốn sổ đó, mạng của hắn , mưu đồ của Bắc Địch, tất cả đều xong đời!
Cùng lúc đó, từ khắp các viện trong Bạch phủ, những tiếng hét thất thanh liên tiếp vang lên chọc thủng bầu trời buổi sáng.
"A a a a! Quần áo của ta ! Trang sức của ta đâu rồi ? Giường của ta đâu ?" Tiếng gào khóc điên loạn của Trần La Kiều vang lên từ tây viện. Ả chạy túa ra ngoài sân, trên người chỉ mặc độc một bộ áo lót mỏng manh, tóc tai rũ rượi, nước mắt tèm lem. Ả nhìn căn phòng trống hoác như hang động của mình , hoảng loạn đến mức ngã khuỵu xuống đất.
Từ chính viện, Hạ Hồng Mai cũng lảo đảo bước
ra
, khuôn mặt xinh
đẹp
tái nhợt như x.á.c c.h.ế.t. Bà
ta
run rẩy ôm lấy hai cánh tay đang nổi da gà vì lạnh: "Lão gia! Lão gia! Xảy
ra
chuyện gì
vậy
? Đồ đạc trong phòng
ta
.
.. tất cả biến mất
rồi
! Bàn ghế, rương hòm, ngay cả cái chăn cũng
không
còn!"
Bọn hạ nhân, lính gác cũng hoảng loạn chạy đôn chạy đáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-tich-thu-gia-san-dich-nu-tuyet-tinh-nam-tay-tu-la-tuong-quan/chuong-3.html.]
"Khố phòng! Khố phòng bị trộm sạch rồi ! Không còn một cắc bạc!"
"Nhà bếp cũng trống trơn, ngay cả cái nồi đất cũng bị khiêng đi rồi !"
"Cửa đại sảnh... cửa đại sảnh cũng bị tháo mất rồi !"
Trần Kiến Quốc loạng choạng bước ra sân chính. Nhìn dinh thự xa hoa của mình nay chỉ còn là những bức tường gạch trơ trọi, hắn cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt, m.á.u tươi trào lên tận cổ họng. Đây không phải là trộm cướp bình thường! Không một băng cướp nào có thể dọn sạch một dinh thự khổng lồ không chừa lại cái gì chỉ trong một đêm mà không phát ra tiếng động.
Nhưng điều hắn sợ nhất không phải là tài sản. Là cuốn sổ!
"Đóng c.h.ặ.t cổng phủ! Không ai được phép ra ngoài! Chuẩn bị xe ngựa, nhanh lên, chúng ta phải rời khỏi kinh thành ngay lập tức!" Trần Kiến Quốc gào lên, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ sọc. Hắn biết , kẻ lấy cắp cuốn sổ chắc chắn sẽ giao nó cho triều đình. Nếu không đi ngay, hắn sẽ bị tru di cửu tộc.
Hạ Hồng Mai khóc lóc bám lấy tay hắn : "Lão gia, Ngọc Hoa... Ngọc Hoa không thấy đâu cả! Có khi nào là con ranh đó..."
"Ngậm miệng! Con ranh đó làm sao có bản lĩnh này !" Trần Kiến Quốc quát lớn, hất văng bà ta ra . "Mau gom góp chút ngân lượng giấu trong người , chạy trốn trước đã !"
Nhưng đã quá muộn.
"Thùng... thùng... thùng..."
Một âm thanh dồn dập, vang dội như sấm rền từ phía xa truyền tới, chấn động cả kinh thành. Đó là tiếng trống oan trước nha môn Hắc Giáp Vệ! Tiếng trống báo hiệu có kẻ muốn dùng mạng sống để cáo ngự trạng, một khi vang lên, chắc chắn sẽ có m.á.u chảy đầu rơi.
Trước cổng nha môn Hắc Giáp Vệ uy nghiêm, hai bức tượng kỳ lân bằng đá đen tĩnh lặng tỏa ra sát khí bức người . Nơi đây là ác mộng của toàn bộ quan lại kinh thành, là "Chiếu Ngục" vào dễ ra khó, do đích thân "Diêm vương sống" Cố Phương Thịnh cai quản.
Bạch Ngọc Hoa đứng thẳng tắp trên bậc thềm đá, hai tay nắm c.h.ặ.t dùi trống, dồn toàn bộ sức lực nện xuống mặt trống da trâu. Mái tóc đen nhánh của nàng tung bay trong gió sớm, ánh mắt sắc như d.a.o cau, không chút sợ hãi trước hàng chục lưỡi giáo của lính gác đang chĩa về phía mình .
"Kẻ nào to gan dám đ.á.n.h trống kêu oan trước Hắc Giáp Vệ?" Một tên đội trưởng quát lớn.
Bạch Ngọc Hoa buông dùi trống, quỳ một chân xuống đất, giọng nói lanh lảnh, kiên định vang vọng khắp con phố đang bắt đầu đông người qua lại : "Dân nữ Bạch Ngọc Hoa, đích nữ Bạch phủ, gõ trống kêu oan! Dân nữ muốn tố cáo kế phụ Trần Kiến Quốc, lợi dụng danh nghĩa thương nhân Bạch gia, cấu kết với Bắc Địch, tuồn binh khí và tin tức tình báo ra biên cương. Dân nữ cầu xin áp dụng luật 'Đại Nghĩa Diệt Thân', tự tay giao nộp chứng cứ phản quốc của Bạch gia!"
Cả con phố lập tức xôn xao. Tố cáo cha dượng? Cấu kết Bắc Địch? Lại còn đòi dùng luật Đại Nghĩa Diệt Thân để miễn tội cho bản thân ? Đứa con gái này quá mức tàn nhẫn, cũng quá mức can đảm!
Cánh cửa lớn màu đen của nha môn từ từ mở ra . Một cỗ sát khí lạnh lẽo, tanh mùi m.á.u tuôn ra khiến đám đông vô thức lùi lại .
Chaporia
Bình Luận (0)