Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Từ trong bóng tối, một nam nhân thân hình cao lớn, vận hắc y thêu họa tiết mãng xà bằng chỉ vàng chậm rãi bước ra . Khuôn mặt hắn góc cạnh, tuấn mỹ nhưng lại mang nét tàn nhẫn bức người . Đuôi mắt trái của hắn có một vết sẹo mờ kéo dài, càng tăng thêm vẻ hung ác. Đó chính là Cố Phương Thịnh – Tướng quân thống lĩnh Hắc Giáp Vệ, kẻ nắm quyền sinh sát trong tay.
Cố Phương Thịnh dừng bước trước mặt Bạch Ngọc Hoa. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn găm c.h.ặ.t lấy nàng, mang theo sự đ.á.n.h giá sắc bén. Hắn đã bí mật điều tra mạng lưới của Bắc Địch ở kinh thành từ lâu, và Bạch gia cũng nằm trong tầm ngắm, nhưng hắn chưa tìm được bằng chứng cốt lõi. Nay, một tiểu cô nương yếu ớt lại tự mình dâng mỡ đến miệng mèo.
"Bạch Ngọc Hoa?" Giọng hắn trầm khàn, lạnh lẽo như băng ngàn năm. "Ngươi có biết tội vu khống phản quốc sẽ bị lăng trì xử t.ử?"
Bạch Ngọc Hoa ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt vị "Diêm vương sống". Không hề e dè, không hề run sợ. Nàng rút từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy đã bị xé nát một nửa – chính là một trang xé từ Sổ Thu Chi Của Cố Hối – nâng lên bằng hai tay.
"Tướng quân minh xét. Đây là b.út tích và con dấu mật của sứ thần Bắc Địch, giao dịch ba ngàn mũi tên sắt vào tháng trước . Cuốn sổ gốc vẫn nằm trong tay dân nữ. Chỉ cần Tướng quân hứa bảo toàn tính mạng và phần tài sản cá nhân của dân nữ theo đúng luật Đại Nghĩa Diệt Thân, dân nữ sẽ hai tay dâng lên toàn bộ chứng cứ, giúp ngài nhổ tận gốc rễ mạng lưới gian tế này !"
Cố Phương Thịnh ra hiệu cho phó tướng nhận lấy tờ giấy. Hắn chỉ liếc qua một cái, đồng t.ử hơi co lại . Con dấu đó... là thật!
Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Ngọc Hoa. Một tiểu nương t.ử khuê các lại có thể thản nhiên mặc cả với Hắc Giáp Vệ, ánh mắt trong veo nhưng cất giấu sự tuyệt tình tàn nhẫn. Thú vị. Rất thú vị.
"Truyền lệnh!" Cố Phương Thịnh vung tay, chiếc áo choàng đen bay phấp phới. "Tập hợp Hắc Giáp Vệ, bao vây toàn bộ Bạch phủ! Một con ruồi cũng không được để lọt!"
Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai Bạch Ngọc Hoa, giọng nói mang theo một tia nguy hiểm: "Nếu chứng cứ của ngươi là giả, ta sẽ tự tay lột da ngươi."
"Nếu là giả, dân nữ nguyện ý chịu hình phạt tàn khốc nhất của Chiếu Ngục." Nàng mỉm cười , một nụ cười rực rỡ nhưng lạnh lẽo.
Đội kỵ binh Hắc Giáp Vệ như một cơn lốc đen quét qua đường phố kinh thành, lao thẳng tới Bạch phủ. Bạch Ngọc Hoa cưỡi chung một con ngựa với phó tướng, đi ngay sát phía sau Cố Phương Thịnh.
Khi họ đến nơi, cổng Bạch phủ đang mở hé. Xe ngựa của Trần Kiến Quốc vừa lao ra đã bị hàng chục mũi giáo sắc nhọn của Hắc Giáp Vệ chặn đứng .
"Xuống xe! Toàn bộ quỳ xuống!" Tiếng quát tháo vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-tich-thu-gia-san-dich-nu-tuyet-tinh-nam-tay-tu-la-tuong-quan/chuong-4.html.]
Trần Kiến Quốc, Hạ Hồng Mai và Trần La Kiều bị lính canh lôi xềnh xệch từ trên xe xuống, ném mạnh xuống nền đất đá. Trần Kiến Quốc mặt xám như tro, toàn thân run bần bật. Khi nhìn thấy Bạch Ngọc Hoa bình yên vô sự đứng cạnh Cố Phương Thịnh, đồng t.ử hắn giãn ra vì kinh hãi.
"Ngọc Hoa... mày... mày đã làm gì?" Hạ Hồng Mai rít lên, lao tới định tát nàng nhưng bị lính Hắc Giáp Vệ dùng báng giáo đ.á.n.h gục xuống đất. Bà ta ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, gào khóc : "Đồ nghịch t.ử! Mày dám dẫn quan binh đến nhà? Mày trộm sạch đồ đạc trong phủ rồi vu oan cho phụ thân mày sao ? Tướng quân, ngài đừng tin nó, Bạch phủ chúng ta đêm qua bị trộm sạch sẽ, ngay cả cánh cửa cũng bị tháo đi , chắc chắn là con ranh này cấu kết với giang hồ thảo khấu!"
Cố Phương Thịnh nhíu mày. Hắn ra hiệu cho binh lính xông vào lục soát. Một lát sau , tên phó tướng chạy ra , khuôn mặt lộ vẻ không thể tin nổi, bẩm báo: "Tướng quân... bên trong... trống rỗng. Không có một bóng người , cũng không có một món đồ đạc nào. Đến nền gạch cũng sạch bóng, như thể bị yêu quái dọn sạch vậy ."
Cố Phương Thịnh quay sang nhìn Bạch Ngọc Hoa bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Nàng chỉ bình thản đáp lại bằng một cái rũ mắt.
"Trần Kiến Quốc," Cố Phương Thịnh chậm rãi bước tới, rút thanh trường kiếm vỗ nhẹ lên má gã kế phụ đang run rẩy. "Bạch Ngọc Hoa tố cáo ngươi cấu kết Bắc Địch. Ngươi có gì để nói không ?"
"Oan uổng! Tướng quân, thảo dân làm ăn chân chính, là con ranh này thù hận thảo dân nên mới ngậm m.á.u phun người !" Trần Kiến Quốc đập đầu xuống đất bôm bốp.
"Thù hận sao ?" Bạch Ngọc Hoa bước lên phía trước , đứng từ trên cao nhìn xuống những kẻ từng chà đạp mình . Nàng chỉ tay thẳng mặt Hạ Hồng Mai: "Bà nói ta vu oan? Đêm qua, chính bà ép ta uống t.h.u.ố.c mê, sai Vương ma ma chuẩn bị kiệu nát định tống ta đến trang t.ử để chiếm đoạt hồi môn cho Trần La Kiều. Nếu không phải ta may mắn tỉnh lại , trốn thoát được , thì giờ này ta đã thành một cái xác khô trên đường rồi !"
"Mày... mày nói bậy!" Hạ Hồng Mai chột dạ , lắp bắp.
"Bạch Ngọc Hoa, đồ tiện nhân! Trả lại đồ cho ta !" Trần La Kiều quấn một chiếc áo choàng mỏng tang của hạ nhân, chỉ tay c.h.ử.i bới.
Bạch Ngọc Hoa không thèm để ý đến ả. Nàng quay sang Cố Phương Thịnh, dứt khoát rút từ trong n.g.ự.c ra cuốn Sổ Thu Chi Của Cố Hối, dâng lên bằng hai tay.
"Tướng quân, đây là toàn bộ sổ sách. Từ ngày tháng, số lượng bạc, loại v.ũ k.h.í, cho đến tên những kẻ trung gian ở biên cương. Tất cả đều ở đây."
Trần Kiến Quốc nhìn thấy cuốn sổ, mắt trợn trừng, hú lên một tiếng t.h.ả.m thiết rồi lao tới định cướp lại . "Trả cho ta !"
"Phập!"
Chaporia
Bình Luận (0)