Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thanh kiếm của Cố Phương Thịnh vung lên. Một cánh tay của Trần Kiến Quốc đứt lìa, m.á.u tươi phun trào rải rác khắp mặt sân. Hắn ngã lăn ra đất, gào thét đau đớn. Hạ Hồng Mai và Trần La Kiều sợ hãi thét lên, ngất lịm đi .
Cố Phương Thịnh lật xem cuốn sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát m.á.u. "Chứng cứ vô cùng xác thực. Tốt lắm. Người đâu , áp giải toàn bộ người của Bạch gia vào Chiếu Ngục! Niêm phong Bạch phủ... à không , phong tỏa cái vỏ rỗng này lại ."
Hắn quay sang Bạch Ngọc Hoa, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng: "Ngươi đi theo ta . Vụ án này , Hắc Giáp Vệ cần ngươi phối hợp."
Bạch Ngọc Hoa cúi đầu: "Dân nữ tuân lệnh."
Nhìn bóng lưng những kẻ từng hãm hại mình bị kéo lê trên vũng m.á.u, lôi xềnh xệch như những con ch.ó c.h.ế.t, một luồng khí uất ức kìm nén từ kiếp trước trong lòng Bạch Ngọc Hoa cuối cùng cũng được giải tỏa. Vả mặt bằng miệng lưỡi chỉ là trò trẻ con. Vả mặt bằng quyền lực và luật pháp, đẩy kẻ thù vào chỗ vạn kiếp bất phục mới thực sự sảng khoái!
Chiếu Ngục Hắc Giáp Vệ nằm sâu dưới lòng đất, không thấy ánh mặt trời. Mùi ẩm mốc, mùi m.á.u tanh và mùi thịt cháy khét quyện vào nhau tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nghẹt thở.
Trần La Kiều bị ném vào một buồng giam tối tăm đầy chuột cống. Ả tỉnh dậy, thấy lũ chuột bò lổm ngổm trên đôi chân trần của mình thì phát điên, gào thét đập đầu vào song sắt đến chảy m.á.u. Hạ Hồng Mai bị giam ở phòng bên cạnh, bà ta co ro trong góc, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Lão gia sẽ cứu ta ... lão gia sẽ cứu ta ..." Bà ta đến giờ vẫn mù quáng tin vào tình yêu giả tạo của tên gian tế.
Ở phòng tra khảo trung tâm, Trần Kiến Quốc bị lột trần nửa người , trói gô trên giá chữ thập. Những vết roi v.út qua xé rách da thịt, m.á.u chảy đầm đìa, nhưng hắn vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng. Hắn biết , khai ra đồng bọn thì gia quyến ở quê nhà sẽ bị Bắc Địch g.i.ế.c sạch, không khai thì chỉ mình hắn chịu c.h.ế.t.
Cố Phương Thịnh ngồi trên chiếc ghế thái sư bọc da hổ, nhàn nhã lau thanhy đoản kiếm. Đứng bên cạnh hắn là Bạch Ngọc Hoa, khuôn mặt bình thản như mặt hồ thu, hoàn toàn không bị cảnh t.r.a t.ấ.n đẫm m.á.u làm cho sợ hãi.
"Vẫn không chịu nói tên kẻ cầm đầu mạng lưới ở kinh thành sao ?" Cố Phương Thịnh hất cằm. Một tên lính cầm thanh sắt nung đỏ tiến lại gần Trần Kiến Quốc.
Trần Kiến Quốc thoi thóp, nhổ một bãi nước bọt lẫn m.á.u: "Ta... không biết ... Có g.i.ế.c ta ... cũng thế thôi..."
Bạch Ngọc Hoa khẽ nhíu mày. Kiếp trước , mạng lưới này đã gây ra một trận t.h.ả.m bại ở ải Môn Quan, khiến hàng vạn binh sĩ Đại Uyên t.ử trận. Nàng cố lục lọi lại những ký ức rời rạc mà nàng nghe lỏm được khi bị giam ở trang t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-tich-thu-gia-san-dich-nu-tuyet-tinh-nam-tay-tu-la-tuong-quan/chuong-5.
html.]
"Tướng quân," Bạch Ngọc Hoa đột ngột lên tiếng, giọng nói trong trẻo vang lên giữa ngục tối. "Hắn là một kẻ tự phụ và tham lam. Hắn không sợ c.h.ế.t, nhưng hắn sợ những thứ hắn cất công xây dựng rơi vào tay kẻ khác. Ngài có thể hỏi hắn về... 'Tiệm cầm đồ Phúc Hưng' ở phố đông, và cái tên 'Hô Diên Mật Cốc'."
Nghe đến bốn chữ "Hô Diên Mật Cốc", thân hình Trần Kiến Quốc giật nảy lên như bị sét đ.á.n.h. Đôi mắt hắn trợn trừng nhìn Bạch Ngọc Hoa như nhìn thấy quỷ: "Mày... sao mày biết ? Mày là ai? Mày không phải Bạch Ngọc Hoa!"
Cố Phương Thịnh lập tức bắt được sơ hở. Ánh mắt hắn sắc như chim ưng. "Tiệm cầm đồ Phúc Hưng? Thì ra ổ chuột nằm ở đó. Người đâu , lập tức phái quân bao vây tiệm cầm đồ Phúc Hưng, bắt sống toàn bộ!"
Trần Kiến Quốc sụp đổ hoàn toàn . Cứ điểm quan trọng nhất, cái tên liên lạc tối mật nhất đã bị lộ. Hắn gục đầu xuống, khóc rống lên một cách tuyệt vọng. Hắn biết , lần này hắn thua thật rồi , thua trong tay một đứa con gái mà hắn luôn coi là đồ ngu ngốc.
Cố Phương Thịnh đứng dậy, vứt chiếc khăn lau kiếm đẫm m.á.u xuống đất. Hắn ra hiệu cho lính canh tiếp tục lấy khẩu cung, rồi quay sang Bạch Ngọc Hoa: "Theo ta ."
Hai người đi dọc theo hành lang tối tăm, bước vào một căn phòng nghỉ dành riêng cho Tướng quân. Cánh cửa đóng lại , ngăn cách mọi âm thanh ồn ào bên ngoài.
Cố Phương Thịnh rót một chén trà , đẩy về phía nàng. Ánh mắt hắn dò xét, mang theo cả sự đề phòng lẫn hứng thú tột độ.
"Một tiểu thư khuê các chưa từng ra khỏi cửa lớn, làm sao biết được mật danh của gián điệp Bắc Địch? Bạch Ngọc Hoa, ngươi rốt cuộc là ai? Đừng nói với ta là ngươi nghe lén được . Ngay cả Hắc Giáp Vệ của ta cài cắm bao nhiêu tai mắt cũng chưa tra ra được cái tên Hô Diên Mật Cốc."
Bạch Ngọc Hoa bình thản nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Trà đắng, nhưng hậu vị lại ngọt.
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ta có thể giúp Tướng quân lập công lớn, cứu lấy biên cương Đại Uyên." Nàng ngước mắt lên, ánh mắt kiên định đối mặt với sát khí của hắn . "Tướng quân, ta vừa c.h.ặ.t đứt một đường dây quan trọng của Bắc Địch. Những tàn dư của chúng ở kinh thành chắc chắn sẽ tìm cách ám sát ta để trả thù. Ta hiện tại thân cô thế cô, ra khỏi Chiếu Ngục này , chưa đi hết một con phố có lẽ đã đầu lìa khỏi cổ."
"Ngươi muốn ta bảo vệ ngươi?" Cố Phương Thịnh nhếch mép. "Hắc Giáp Vệ không phải là viện dưỡng lão."
"Đây là một cuộc giao dịch," Bạch Ngọc Hoa đặt chén trà xuống, giọng nói rành rọt. "Ta dùng luật Đại Nghĩa Diệt Thân để đổi lấy mạng sống và phần tài sản của thân phụ. Nhưng số tài sản đó (thực chất đang nằm an toàn trong không gian của nàng) cần một cái ô che chở để không bị đám quan lại xâu xé. Ta muốn xin tị nạn tại Tướng quân phủ. Đổi lại , ta có thể cung cấp cho ngài thêm những manh mối khác về Bắc Địch mà ngài tuyệt đối không thể tìm thấy ở bất cứ đâu ."
Chaporia
Bình Luận (0)