PHÁN ÁN/Chương 1C. 1
20px

 

Văn án:

 

Đoàn đưa tang của ta kéo dài vô tận.

 

Cờ chiêu hồn phủ kín trời đất, che khuất cả nửa vầng mặt trời trên kinh thành.

 

Tạ Dạng là một vị hoàng đế tốt .

 

Nhưng lại không phải một người phu quân tốt .

 

Hắn kính trọng ta , nâng ta lên ngôi vị Hoàng hậu như cung phụng một pho tượng Bồ Tát, nhưng hắn lại chưa từng dành cho ta dù chỉ một chút ôn tình.

 

Ngay cả khi con mèo mà Chiêu Nghi nuôi bị bệnh, hắn cũng có thể cau mày lo lắng.

 

Còn ta ...

 

Cho đến lúc bệnh c.h.ế.t, hắn vẫn chỉ cho rằng đó là chút bệnh vặt khi giao mùa.

 

Thậm chí còn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bài vị của ta .

 

"Nàng cũng coi như cầu được ước thấy. Kiếp sau đừng bước chân vào hoàng thất nữa."

 

Có lẽ vì lời nguyện ấy của thiên t.ử.

 

Ta thật sự sống lại .

 

Sống lại vào ngày thọ yến của Thái hậu.

 

Thái hậu hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì.

 

Đời trước , ta cầu xin được tứ hôn.

 

Đời này , ta phụng chỉ đáp:

 

"Khởi bẩm Thái hậu, thần nữ chỉ cầu một chiếc phượng quan chín đuôi khảm trân châu điểm thúy màu hồng."

 

 

 

Lời ta vừa dứt, bầu không khí hòa hợp trong điện lập tức khựng lại trong chốc lát.

 

Ánh sáng trong mắt Thái hậu nhạt đi đôi phần, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài mang theo chút tiếc nuối khó nhận ra .

 

"Thôi cũng được ."

 

Người phất tay, ra hiệu cho cung nhân bên cạnh mang chiếc phượng quan đặt trong hộp gấm tới cho ta .

 

"Vốn tưởng đêm nay có thể chứng kiến một đoạn nhân duyên tốt đẹp , xem ra là ai gia nghĩ nhiều rồi ..."

 

Người không nói rõ nửa câu sau .

 

Nhưng những người có mặt hôm nay đều là vương công quý tộc, ai nấy đều là người tinh tường, sao có thể không nghe ra ý nghĩa trong lời của Thái hậu.

 

Thái hậu vốn có ý tác hợp ta với Thái t.ử Tạ Dạng.

 

Dù xét về gia thế hay tài mạo, ta và Tạ Dạng đều vô cùng xứng đôi.

 

Huống hồ, chuyện ta ái mộ hắn từ lâu đã không còn là bí mật.

 

Ta cụp mi mắt, cung kính nhận lấy chiếc hộp gấm nặng trĩu, dập đầu tạ ân rồi thong thả trở về chỗ ngồi .

 

Ta không nhìn Tạ Dạng.

 

Yến tiệc vẫn tiếp tục.

 

Ca múa vui vẻ, chén ngọc giao nhau .

 

Cho đến khi mọi người đã ngà ngà say, bầu không khí náo nhiệt nhất, Thái hậu lại lên tiếng.

 

Ánh mắt người đảo một vòng quanh các bàn tiệc, cuối cùng dừng lại ở chỗ ngồi của phủ Lại bộ Thượng thư.

 

"Nhị tiểu thư phủ Thượng thư, ai gia thấy cũng là một cô nương đoan trang hiểu lễ."

 

Thái hậu mỉm cười nhìn sang Tạ Dạng.

 

"Dạng Nhi, con thấy thế nào?"

 

Tạ Dạng được gọi tên liền đặt chén rượu xuống, đứng dậy hành lễ.

 

Sắc mặt hắn bình tĩnh, không vui không giận, chỉ nhàn nhạt đáp:

 

"Tất cả xin nghe theo Hoàng tổ mẫu định đoạt."

 

Hắn không hề tỏ ra bất mãn.

 

Cũng phải .

 

Trên đời này , nữ t.ử môn đăng hộ đối với hắn đâu chỉ có một mình ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phan-an/chuong-1.html.]

 

Không có ta .

 

Tự nhiên sẽ có người khác trở thành Thái t.ử phi của hắn .

 

Khi thọ yến kết thúc, trời đã về khuya.

 

Ta theo phụ thân và mẫu thân xuất cung, suốt đường không ai nói gì.

 

Trở về viện của mình , ta cho lui hết hạ nhân rồi một mình mở chiếc hộp gấm ra .

 

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên chiếc phượng quan khiến nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

 

Những cánh lông điểm thúy màu hồng rực rỡ như hoa, chín đuôi phượng được khảm những viên trân châu tròn đầy sáng bóng, tay nghề chế tác tinh xảo tuyệt luân.

 

Đầu ngón tay ta khẽ lướt qua chuỗi ngọc lạnh lẽo.

 

Trong thoáng chốc, ký ức của kiếp trước như thủy triều dâng lên.

 

Lạc Chiêu Nghi, người trong lòng của Tạ Dạng, từng nhìn trúng chiếc phượng quan này .

 

Nhưng khi ấy , trong tiệc sinh thần của mình , ta đã lấy nó làm quà đáp lễ tặng cho Chiêu Hoa công chúa tới chúc mừng.

 

Đối diện với sự đòi hỏi của Lạc Chiêu Nghi, ta chỉ có thể khéo léo từ chối.

 

Nàng ta tức giận.

 

Nhân lúc ta xoay người trên bậc thềm Ngự hoa viên, hung hăng đẩy ta xuống.

 

Cú ngã ấy khiến ta nằm liệt giường nhiều ngày.

 

Khi Tạ Dạng tới thăm, ta đang chịu đựng cơn đau quặn thắt trong bụng.

 

Thế nhưng hắn lại mở miệng biện hộ cho Lạc Chiêu Nghi:

 

"Nàng ấy còn trẻ, làm việc khó tránh khỏi thiếu chừng mực. Hoàng hậu độ lượng, cứ tha cho nàng ấy lần này đi ."

 

Ta không dám tin vào tai mình .

 

Khi đó ta đã mang thai.

 

Thái y nói t.h.a.i tượng không ổn định.

 

Cú đẩy ấy không chỉ cướp đi đứa con trong bụng ta , mà còn khiến cả đời này ta không còn cơ hội làm mẫu thân nữa.

 

"Từ đầu đến cuối ta chưa từng động tay với nàng ta . Chính nàng ta sinh lòng ác độc. Chẳng lẽ ngay cả quyền xử phạt nàng ta ta cũng không có sao ?"

 

Giọng nói của ta run rẩy vì suy nhược.

 

Tạ Dạng cau mày, buột miệng nói :

 

"Chẳng lẽ tất cả những chuyện này không phải do nàng tự chuốc lấy? Rõ ràng biết nàng ấy thích những món đồ lộng lẫy ấy , vậy mà còn cố tình tặng chiếc phượng quan cho Chiêu Hoa ngay trước mặt nàng ấy . Chẳng phải là vì nàng luôn có thành kiến với nàng ấy sao ?"

 

Ta hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

 

Chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

 

Có lẽ hắn cũng nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt thoáng mất tự nhiên.

 

Chỉ để lại một câu:

 

"Nàng nghỉ ngơi cho tốt ."

 

Rồi vội vã rời đi .

 

Những ngày sau đó, có lẽ vì muốn bù đắp, hắn ban thưởng vô số kỳ trân dị bảo tới cung của ta .

 

Nhưng chính những phần thưởng ấy lại khiến Lạc Chiêu Nghi càng thêm bất mãn.

 

Nàng ta đi khắp nơi rêu rao rằng ai biết được ta có thật sự m.a.n.g t.h.a.i hay chỉ giả vờ mang thai.

 

Lại nói những nữ t.ử xuất thân thế gia như ta tâm cơ sâu nhất, biết đâu chính là cố ý dựng nên một cái t.h.a.i không tồn tại để hãm hại nàng ta .

 

Khi những lời ấy truyền tới tai ta .

 

Ta gắng gượng chống thân thể bệnh tật bò dậy khỏi giường, sai người kéo nàng ta tới trước cung môn của mình rồi đ.á.n.h cho một trận thật nặng.

 

Khi Tạ Dạng nổi giận đùng đùng chạy tới.

 

Nửa người dưới của Lạc Chiêu Nghi đã đầy m.á.u, thoi thóp chỉ còn nửa cái mạng.

 

Hắn tức đến đỏ ngầu hai mắt.

 

Lần đầu tiên lớn tiếng trách mắng ta .

 

Còn ta chỉ dựa vào gối mềm, thần sắc lạnh nhạt:

 

"Lạc Chiêu Nghi xuất thân dân gian, thiếu người dạy dỗ, cũng không có tâm cơ thâm sâu như nữ t.ử thế gia như ta , nên không hiểu đạo lý họa từ miệng mà ra . Nếu bệ hạ không nỡ quản giáo, ta thân là Hoàng hậu, chỉ đành thay người quản giáo nàng ta ."

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...