Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một câu nói khiến sắc mặt Tạ Dạng xanh mét.
Hắn nhìn ta thật lâu.
Cuối cùng nghiến răng nói :
"Được! Hay cho một câu thay trẫm quản giáo! Hoàng hậu đã có tinh thần như vậy , thì ở lại Khôn Ninh cung mà suy ngẫm cho kỹ. Không có ý chỉ của trẫm, không được bước ra khỏi cung môn nửa bước!"
Hắn phất tay áo bỏ đi .
Kể từ đó, thái độ của với ta lạnh nhạt đến cực điểm.
Ta cũng chẳng còn tâm tư hàn gắn mối quan hệ vốn đã đầy rẫy vết nứt ấy nữa.
Sau khi sảy thai, tâm trạng ta ngày càng u uất.
Thân thể mỗi ngày một yếu đi .
Không bao lâu sau đã bệnh nặng qua đời.
Khi nghe tin ta c.h.ế.t, Tạ Dạng ngồi trong Ngự thư phòng sững người một lúc.
Sau đó hỏi tên thái giám tới bẩm báo:
"Hoàng hậu đã bệnh nặng đến vậy rồi sao ?"
Dù sao từ đầu tới cuối hắn vẫn cho rằng ta chỉ suy nhược sau khi sảy thai, lại thêm chút bệnh khi giao mùa.
Phải rồi .
Hắn chưa từng để tâm đến ta .
Cho nên cũng chưa từng hỏi han bệnh tình của ta .
Trái lại , khi con mèo Ba Tư mà Lạc Chiêu Nghi nuôi bị bệnh, hắn còn đích thân canh bên cạnh thái y sắc t.h.u.ố.c, lo lắng đến mức cau mày suốt ngày.
Sau khi c.h.ế.t, hồn phách ta vẫn quanh quẩn trong cung.
Ta nhìn thấy hắn tổ chức cho ta một tang lễ vô cùng long trọng.
Nhìn thấy hắn truy phong ta làm Hiếu Hiền Thuần Hoàng hậu.
Ta còn nhìn thấy vào một đêm tuyết tĩnh lặng.
Hắn ngồi một mình trong Khôn Ninh cung, nhẹ nhàng vuốt ve bài vị của ta rồi thấp giọng nói :
"Nàng cũng coi như cầu được ước thấy. Kiếp sau đừng bước chân vào hoàng thất nữa."
Cầu được ước thấy ư?
Điều ta cầu, từ trước đến nay chưa từng là vinh quang mẫu nghi thiên hạ.
Mà là một phần ôn tình phu thê.
Là thứ hắn chưa từng chịu cho ta .
Cho nên sau khi trọng sinh, ta mới thuận thế xin lấy chiếc phượng quan ấy .
Kiếp này .
Ta sẽ không vào cung nữa.
Chưa đầy ba ngày sau , ý chỉ của Thái hậu đã được ban xuống.
Lâm Uyển Ngôn, nhị tiểu thư phủ Lại bộ Thượng thư, được chỉ định làm Thái t.ử phi.
Khi tin tức truyền tới, mẫu thân ta đang chọn vải may y phục mới cho ta .
Nghe vậy , động tác trong tay bà khựng lại , giữa chân mày hiện lên vài phần tiếc nuối.
"Với phẩm hạnh và dung mạo của A Nguyên nhà chúng ta , vị trí Thái t.ử phi ấy vốn nên thuộc về con."
Bà khẽ thở dài, rồi kéo tay ta ngắm nghía thật kỹ.
"Thái t.ử điện hạ nhân phẩm như vậy , cũng coi như xứng với con."
Nghe những lời ấy , vành mắt ta hơi nóng lên.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này .
Mẫu thân chưa bao giờ cho rằng ta kém người khác.
Trong lòng bà, ta luôn là người tốt nhất.
Sau khi ta c.h.ế.t ở kiếp trước .
Phụ thân và mẫu thân mới dần ghép nối từ lời người khác để biết được những uất ức ta từng chịu trong cung.
Người phụ
thân
luôn chính trực cứng nhắc, coi trọng lễ pháp nhất
ấy
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phan-an/chuong-2.html.]
Lần đầu tiên bất chấp khác biệt quân thần.
Ngay giữa triều đình chỉ thẳng mặt Tạ Dạng mà trách mắng một trận.
Chọc hắn tức đến mức phải bãi triều ngay tại chỗ.
Từ nhỏ, họ luôn dạy ta phải hiểu quy củ, giữ lễ nghĩa, trở thành một khuê nữ danh môn đoan trang ổn trọng.
Nhưng vì ta .
Đến cả thánh ý họ cũng dám trái nghịch.
Nghĩ tới những điều ấy .
Trong lòng ta nóng hổi.
Ta chỉ khẽ nói với mẫu thân :
"Gả cho vương tôn quý tộc chưa chắc đã là chuyện tốt . Nếu muốn gả, con chỉ gả cho người thật lòng đối đãi với con, coi con là người đứng đầu trong lòng hắn ."
"Dĩ nhiên..."
"Còn phải là người dung mạo tuấn tú, phẩm hạnh xuất chúng nữa."
Mẫu thân bị câu cuối của ta chọc cười .
Bà đưa ngón tay chạm nhẹ lên trán ta :
"Con tính toán cũng thật chu toàn ."
Kể từ đó.
Bà không còn nhắc tới chuyện giữa ta và Tạ Dạng trước mặt ta nữa.
…
Những ngày sau đó, hiếm khi ta được thảnh thơi như vậy .
Hoa đào ngoài kinh thành nở đúng độ đẹp nhất, ta liền dẫn theo nha hoàn ra ngoài ngắm hoa.
Chơi đùa hơn nửa ngày, lúc trở về thì thời tiết đột nhiên đổi khác. Mây đen giăng kín bầu trời, những hạt mưa lớn bằng hạt đậu ào ào trút xuống.
Chúng ta đ.á.n.h xe gấp rút lên đường, nhưng mưa càng lúc càng dữ dội, đến cả con đường phía trước cũng dần mờ mịt không nhìn rõ.
Đúng lúc ven đường có một khách điếm trông khá thanh nhã, ta bèn bảo xa phu dừng xe, định vào trong tránh mưa.
Bên ngoài khách điếm có mấy thị vệ đeo đao đứng canh, dáng người thẳng tắp.
Nhưng mưa quá lớn là cho ta và đám tùy tùng đều không nhìn kỹ, chỉ che ô vội vã bước vào đại sảnh.
Sau khi vào trong, ta mới nhận ra bầu không khí có phần khác thường.
Đại sảnh vô cùng yên tĩnh.
Chỉ có một bàn ở góc phòng đang ngồi hai người .
Một trong số đó chính là Thái t.ử Tạ Dạng.
Người ngồi đối diện hắn là vị Thái t.ử phi vừa mới được định hôn, nhị tiểu thư phủ Lại bộ Thượng thư Lâm Uyển Ngôn.
Bước chân ta khựng lại , cả người ngẩn ra trong thoáng chốc.
Tạ Dạng cũng nhìn thấy ta .
Ánh mắt hắn dừng trên người ta một lát, thần sắc không nhìn ra vui buồn.
Ta nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, tiến lên hành lễ đúng mực:
"Thần nữ bái kiến Thái t.ử điện hạ, bái kiến Thái t.ử phi."
Tạ Dạng khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Ngược lại , Lâm Uyển Ngôn dịu dàng mỉm cười với ta .
Ta không nhìn thêm nữa, trực tiếp đi tới quầy, thuê một gian thượng phòng và gọi ít nước nóng.
Sau khi thay y phục, ta ngồi bên cửa sổ nghe tiếng mưa rơi, tâm trạng lại chẳng còn nhàn nhã như trước .
Không bao lâu sau , cửa phòng bị gõ vang.
Thu Nguyệt bước vào với vẻ mặt kỳ lạ, trên tay còn cầm một chiếc áo choàng vân gấm màu nguyệt bạch.
"Tiểu thư."
Nàng mở miệng, trong giọng nói đầy vẻ khó hiểu.
"Đây là người bên cạnh Thái t.ử điện hạ đưa tới.”
“Hắn nói điện hạ thấy người mặc ít, sợ người dính mưa rồi nhiễm phong hàn."
Chaporia
Bình Luận (0)