PHÁN ÁN/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Ta không nhìn những món trang sức ấy , ánh mắt chỉ chăm chú dừng trên mặt hắn , hỏi thẳng:

 

"Tiêu Kỳ An, lần này ngươi tới kinh thành rốt cuộc là để làm gì?"

 

Gió thổi qua, lá cây lê xào xạc vang lên.

 

Người mới vừa rồi còn thần thái phấn chấn, vậy mà hai má bỗng đỏ bừng, nói năng cũng trở nên lắp bắp:

 

"Nàng... nàng hỏi chuyện này làm gì?"

 

Ánh mắt hắn né tránh, không dám nhìn thẳng vào ta . Bộ dạng ấy hoàn toàn khác với dáng vẻ phóng khoáng, ngang tàng thường ngày.

 

Nhưng hắn không nói , ta cũng đã biết rồi .

 

Mẫu thân sớm đã nói bóng gió với ta , bá phụ bá mẫu Tiêu gia rất vừa ý ta , có ý để Tiêu Kỳ An cưới ta làm thê t.ử.

 

Phụ thân và mẫu thân ta cũng cảm thấy hai nhà hiểu rõ gốc gác của nhau , ta lại là người họ nhìn từ nhỏ đến lớn, gả sang đó chắc chắn sẽ không chịu ấm ức, nên cũng vui lòng tác thành.

 

Lần này Tiêu Kỳ An tới đây, ngoài mặt là thăm thân , thực chất là cầu thân .

 

Thì ra là vậy .

 

Kiếp trước , số lễ kim hậu hĩnh đến mức khiến người ta líu lưỡi mà hắn đưa tới, vốn chẳng phải quà mừng, mà là sính lễ.

 

Còn cả những d.ư.ợ.c liệu quý giá ngàn vàng khó cầu hắn nhờ người đưa từ Giang Nam tới khi ta bệnh nặng.

 

Những món đồ cổ trân quý hắn không ngại đường xa ngàn dặm gửi tới vào sinh thần của ta ...

 

Từng chuyện từng chuyện, đều không phải sự khách sáo giữa họ hàng xa như ta từng nghĩ.

 

Mà là tấm lòng hắn chưa từng nói ra .

 

 

Ta nhìn gương mặt tuấn lãng của hắn , trong lòng chỉ còn một nghi vấn:

 

"Chúng ta đã nhiều năm không gặp, chẳng qua hồi nhỏ từng chơi với nhau vài ngày. Ngươi bắt đầu... có tâm tư với ta từ khi nào?"

 

Nghe ta hỏi như vậy , Tiêu Kỳ An ngược lại không còn căng thẳng nữa.

 

Hắn khẽ cười , vẻ lúng túng ban nãy biến mất, giọng nói cũng dịu xuống:

 

"Từ cái nhìn đầu tiên."

 

Ta sững người .

 

Hắn nói tiếp:

 

"Nói thật, trước khi tới đây ta đúng là không có suy nghĩ gì, chỉ coi như trưởng bối thúc giục quá gấp, nên tới xem thử. Nhưng sau khi đến nơi, vừa nhìn thấy nàng ở cổng phủ, ta đã không muốn đi nữa."

 

Thần sắc hắn thoáng trở nên xa xăm.

 

"Ta còn từng mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, ta đến muộn một bước, nàng đã gả cho Thái t.ử. Nhưng nàng sống chẳng vui vẻ chút nào, cả người bệnh tật yếu ớt, cuối cùng..."

 

"Sau khi tỉnh lại , trong lòng ta nghẹn đến khó chịu. May mà đó chỉ là một giấc mơ. Nàng không gả cho Thái t.ử, ta cũng không xem như đến muộn."

 

Ánh mắt hắn nóng rực như một đốm lửa, gần như muốn thiêu ta tan chảy.

 

Hắn không nói lời hoa mỹ nào.

 

Chỉ rõ ràng dâng cả tấm chân tình đến trước mặt ta .

 

Nhưng ta lại do dự.

 

Ta nhớ tới kiếp trước , ta c.h.ế.t trong thâm cung, đến lúc c.h.ế.t cũng không thể gặp lại phụ thân mẫu thân lần cuối.

 

Nỗi tiếc nuối và hối hận thấu xương ấy , ta không muốn trải qua thêm một lần nữa.

 

"Ta không thể gả xa."

 

Ta cụp mắt, khẽ nói .

 

"Ta muốn ở gần phụ thân mẫu thân hơn một chút."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phan-an/chuong-5.html.]

"Chuyện này có gì khó?"

 

Tiêu Kỳ An chẳng nghĩ ngợi đã mở miệng.

 

"Bây giờ ta sẽ viết thư, bảo phụ thân ta dời cả Tiêu gia đến kinh thành!"

 

Nói rồi , hắn thật sự xoay người đi ngay, bước chân nhanh như gió, như thể muốn đi tìm b.út mực.

 

Ta đứng sững tại chỗ, có hơi ngẩn ngơ.

 

Hình như ta … vẫn chưa đồng ý với hắn mà?

 

Nhưng năng lực hành động của Tiêu Kỳ An quả thật đáng kinh ngạc.

 

Không mấy ngày sau , Tiêu gia ở Giang Nam đã gửi thư hồi âm, nói trên dưới toàn tộc đã thu dọn xong hành lý.

 

Ngay ngày hôm đó lên đường, không bao lâu nữa sẽ đến kinh thành.

 

Cùng lúc ấy , trong cung cũng truyền ra một tin tức.

 

Hôn sự giữa Thái t.ử Tạ Dạng và Lâm Uyển Ngôn, nhị tiểu thư Lâm gia, đã hủy rồi .

 

Nghe nói là từ sau lần dính mưa hôm ấy , Lâm Uyển Ngôn bị phong hàn nhập thể, bệnh càng lúc càng nặng, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.

 

Thái hậu lo lắng không yên, bèn mời người của Khâm Thiên Giám đến hợp bát tự cho hai người .

 

Lời phê của Khâm Thiên Giám là: Lâm tiểu thư phúc mỏng mệnh cạn, e rằng không gánh nổi trọng trách mẫu nghi thiên hạ sau này .

 

Khi tin tức truyền tới, Tiêu Kỳ An đang ngồi bên cạnh bóc quýt cho ta .

 

Nghe xong, hắn khinh thường trợn mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

"Phúc mỏng mệnh cạn cái gì, ta thấy rõ ràng là tên Tạ Dạng kia khắc thê thì có ."

 

Ta bật cười :

 

"Lời này mà để phụ thân ngươi nghe thấy, e rằng lại phạt ngươi chép gia quy đấy."

 

Tiêu Kỳ An lại chẳng hề để tâm, đưa một múi quýt căng mọng đến bên môi ta , hừ một tiếng:

 

"Phạt thì phạt. Dù sao ta cũng thấy Tạ Dạng không phải thứ tốt lành gì."

 

Thấy ta ăn quýt, hắn lại tiếp tục bóc quả khác, hất cằm lên, dáng vẻ vô cùng đắc ý.

 

"Trong giấc mơ của ta , sau khi nàng gả cho hắn , ngày nào cũng buồn rầu ủ rũ, làm sao vui vẻ như khi ở bên ta bây giờ được ."

 

Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của hắn , lòng ta khó tránh khỏi mềm xuống.

 

Thật ra mấy ngày trước , ta đã đồng ý hôn sự với Tiêu gia.

 

Dù sao Tiêu Kỳ An quá đỗi chân thành.

 

Kiếp trước ta trải qua mưa gió thê lương, nên kiếp này cũng tham luyến một tấm chân tình như vậy .

 

Huống hồ sau khi định thân , Tiêu Kỳ An đối xử với ta thật sự rất tốt .

 

Ngày nào cũng đến tìm ta , còn tặng ta rất nhiều món quý giá, từ minh châu Đông Hải đến bảo thạch Tây Vực.

 

Cái dáng vẻ ấy , hận không thể dọn sạch cả Tiêu gia đem đến trước mặt ta .

 

Khoảng thời gian này , ta sống rất thoải mái.

 

Khi Tạ Dạng tìm tới, ta đang thử hỷ phục trong phòng.

 

Nghe thấy tiếng cửa mở khẽ, ta tưởng là nha hoàn bưng phụ kiện vào .

 

Cũng không quay đầu lại , chỉ nâng tà váy xoay một vòng trước gương, mỉm cười hỏi:

 

"Thu Nguyệt, ngươi xem phần eo này có bóp vừa khéo không ?"

 

Phía sau không có ai đáp.

 

Ta nhận ra có điều không đúng, xoay người lại , lại đối diện với một đôi mắt sững sờ.

 

Ý cười đông cứng bên môi ta .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...