Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nhíu mày, khép lại bộ giá y đỏ rực trên người , giọng lạnh nhạt:
"Thái t.ử điện hạ đến đây có chuyện gì?"
Tạ Dạng lại như không nghe thấy câu hỏi của ta .
Hắn nhìn chằm chằm bộ giá y trên người ta , trong mắt cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp mà ta không hiểu được .
Một lúc lâu sau , yết hầu hắn khẽ động, nhả ra mấy chữ:
"Vốn nên là như vậy ."
Hắn bước lên một bước.
"A Nguyên, lẽ ra nàng nên gả cho ta mới đúng."
…
Tim ta bỗng hụt mất một nhịp.
Máu trong toàn thân như đông cứng lại .
Thì ra ...
Hắn cũng mang theo ký ức của kiếp trước mà trở về.
Ta ép mình bình tĩnh lại , giọng nói không gợn chút cảm xúc:
"Điện hạ, xin hãy thận trọng lời nói . Ta đã định thân , từ nay không còn bất kỳ liên hệ nào với ngài nữa."
"Thẩm Nguyên!"
Hắn cố chấp gọi tên ta .
Đúng lúc ấy , mẫu thân nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy tình cảnh trong phòng, sắc mặt bà lập tức sa sầm, quay sang chất vấn Tạ Dạng:
"Thái t.ử điện hạ vì sao tự tiện xông vào khuê phòng của tiểu nữ?"
Tiếng nói của mẫu thân khiến Tạ Dạng lấy lại vài phần tỉnh táo.
Hắn thu lại những cảm xúc đang lộ rõ trên mặt, cung kính hành lễ với mẫu thân ta rồi trầm giọng nói :
"Bá mẫu, giữa ta và A Nguyên... thật ra có một đoạn duyên phận từ kiếp trước đến kiếp này ."
Hôm nay hẳn hắn đã dụng tâm sửa soạn.
Một thân cẩm bào màu mực càng tôn lên dung mạo tuấn mỹ.
Nhưng vẻ âm u quanh người hắn vẫn không cách nào che giấu được , phá hỏng hoàn toàn vẻ chỉnh tề ấy .
Cũng chẳng trách.
Khoảng thời gian này hắn thật sự sống không dễ chịu.
Sau khi hủy hôn với Lâm Uyển Ngôn, hắn chậm chạp không chịu chọn Thái t.ử phi mới.
Hoàng hậu nóng lòng như lửa đốt.
Dù sao hoàng đế bệnh nặng, các vị hoàng t.ử khác đều đang nhìn chằm chằm vào vị trí ấy .
Thế nhưng chẳng biết Tạ Dạng trúng tà gì, lại nói với Hoàng hậu rằng hắn đã thành thân trong mộng.
Còn nói vị thê t.ử ấy dịu dàng hiền thục, quản lý hậu viện đâu vào đấy, chưa từng cãi vã với hắn .
Các quý nữ trong kinh thành nghe chuyện đều âm thầm bàn tán.
Nói rằng Thái t.ử điện hạ muốn cưới không phải một người thê t.ử bằng xương bằng thịt.
Mà là một pho tượng Phật được đặt trong điện thờ.
Ai có thể ngờ được .
Pho tượng Phật trong lời hắn nói lại chính là ta .
Nghe xong những lời ấy , sắc mặt mẫu thân thay đổi mấy lần .
Cuối cùng vẫn vì thân phận của hắn mà miễn cưỡng giữ lễ:
"Điện hạ hẳn là gần đây công vụ quá bận rộn nên thần trí không tỉnh táo, mới nói ra những lời hồ đồ như vậy ."
"Chuyện hôm nay ta sẽ không nói với ai."
"Xin điện hạ mau ch.óng hồi cung đi ."
Đó đã là lệnh đuổi khách quá rõ ràng.
Nhưng Tạ Dạng lại làm như không nghe thấy.
Hắn vượt qua mẫu thân ta , ánh mắt nóng bỏng khóa c.h.ặ.t lấy ta , từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
"Giữa chúng ta là duyên phận của hai kiếp."
"Thẩm Nguyên, nàng nói cho ta biết đi ."
"Rõ ràng kiếp
trước
nàng
đã
muốn
làm
thê t.
ử của
ta
đến thế, vì
sao
đời
này
lại
muốn
gả cho
người
khác?"
…
Ta bị hắn chọc tức đến bật cười .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phan-an/chuong-6.html.]
Tạ Dạng quả thật kiêu ngạo đến tận trong xương cốt.
Hắn từng dùng quyền thế ép ta phải nuốt hết mọi tủi nhục vào lòng.
Giờ đây lại còn bày ra dáng vẻ kẻ bị phụ bạc, chất vấn ta vì sao không chịu gả cho hắn thêm lần nữa.
"Điện hạ là thiên chi kiêu t.ử."
Ta mở miệng, giọng lạnh lẽo.
"Bất kể nữ t.ử nào gả cho ngài, cũng đều sẽ nói mình được như ý nguyện."
Ta ngừng một lát rồi tiếp tục:
"Còn những chuyện của kiếp trước trong lời điện hạ, đã qua thì cứ để nó qua đi ."
"Điện hạ vốn chưa từng yêu thích ta , giờ lại hà tất phải dây dưa như vậy ?"
"Chẳng qua chỉ khiến người khác thêm trò cười mà thôi."
"Không phải !"
Tạ Dạng lập tức phản bác.
Giọng nói đầy vẻ vội vàng.
"Ta thích nàng!"
"A Nguyên, trước kia ... trước kia ta vẫn tưởng mình không thích nàng."
" Nhưng sau này ta mới hiểu."
"Đó là động lòng mà không tự biết ."
Như để chứng minh điều gì đó, hắn vội vàng nói tiếp:
"Sau khi nàng c.h.ế.t, ta đã xử t.ử Lạc Chiêu Nghi."
"Ta đã báo thù cho nàng rồi !"
Nghe những lời ấy , ta chỉ thấy buồn nôn.
Thứ thâm tình tự cho là đúng ấy , mới là thứ khiến người ta ghê tởm nhất.
Nghĩ vậy , ta cũng nói thẳng ra :
"Thật ra người ngài yêu chỉ có bản thân mình ."
"Dù ta có gả cho ngài thêm lần nữa, kết cục cũng sẽ chẳng khác gì."
"Điều ngài nhớ nhung chẳng qua chỉ là dáng vẻ ta luôn thuận theo ngài, chưa từng gây phiền phức cho ngài mà thôi."
"Giờ ngài thấy ta khác trước , chẳng qua chỉ vì không quen."
Ta nhìn thẳng vào hắn , từng câu từng chữ bóc trần lớp ngụy trang giả dối ấy .
"Sau này sẽ không còn Lạc Chiêu Nghi."
" Nhưng sẽ có Vương Chiêu Nghi, Lý Chiêu Nghi."
"Hậu cung của ngài vĩnh viễn không thiếu nữ nhân."
Sắc mặt Tạ Dạng từng chút từng chút trắng bệch.
Môi hắn run run, lẩm bẩm:
"Không phải ..."
Nhưng hắn không còn nói được bất kỳ lời phản bác nào nữa.
Cuối cùng chỉ có thể mang theo dáng vẻ chật vật, thất hồn lạc phách rời đi .
Sau khi hắn đi , mẫu thân đầy vẻ kinh ngạc nhìn ta :
"Thái t.ử điện hạ chẳng lẽ thật sự phát điên rồi sao ?"
"Tự nhiên chạy tới nói một đống chuyện kỳ quái."
Sau đó bà lại như đùa như thật, cẩn thận dò hỏi:
"A Nguyên..."
"Con chẳng lẽ đã từng gả cho Thái t.ử ở kiếp trước ?"
Nghe giọng điệu dò xét ấy , ta chỉ cười nhẹ rồi gạt đi :
"Kiếp trước kiếp này gì chứ, chẳng qua là vài câu nói hoang đường mà thôi."
"Mẫu thân cũng tin sao ?"
Lúc này mẫu thân mới thở phào nhẹ nhõm, không hỏi thêm nữa.
…
Nhưng dường như Tạ Dạng đã hoàn toàn sa đọa vào rồi .
Hắn không chịu cưới bất kỳ nữ t.ử nào làm phi.
Thậm chí còn hoang đường đến mức tìm người của Khâm Thiên Giám tới tính bát tự.
Kết quả cho ra là phúc trạch của ta sâu dày, đủ tư cách làm Thái t.ử phi.
Nhưng ta đã định thân từ lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)