Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dù phúc trạch có sâu dày đến đâu cũng chẳng còn liên quan gì tới hắn .
Ngược lại , chuỗi hành động hoang đường ấy của hắn đã hoàn toàn chọc giận hoàng đế.
Người hạ chỉ cấm túc hắn trong Đông cung.
Mấy ngày gần đây Tiêu Kỳ An luôn bôn ba bên ngoài.
Đích thân giám sát thợ thủ công, lo liệu đủ loại việc cho hôn lễ của chúng ta .
Mãi tới lúc này hắn mới biết những chuyện xảy ra trong kinh thành.
Hắn tức đến mức đi qua đi lại trong phòng:
"Ta đã biết tên Tạ Dạng ấy là đồ khắc thê mà!"
"A Nguyên phúc trạch sâu dày như vậy , thế mà trong giấc mơ của ta còn bị hắn khắc thành bộ dạng bệnh tật ấy ."
"Nàng nhất định phải mở to mắt."
"Ngàn vạn lần đừng để hắn dùng vài ba câu mà lừa gạt."
Ta bật cười :
"Được được được ."
"Ta không tin hắn ."
"Ta chỉ tin ngươi."
Lúc này Tiêu Kỳ An mới hài lòng.
Vẻ âm u trong mắt tan biến, nụ cười sáng sủa lại xuất hiện trên gương mặt hắn .
Sau đó, hôn sự của ta và Tiêu Kỳ An thuận lý thành chương được tổ chức.
Mười dặm hồng trang.
Phượng quan khăn cưới.
Hắn dùng nghi lễ long trọng nhất để nghênh đón ta vào cửa.
Ngay cả lúc bái đường cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .
Dường như sợ chỉ cần buông ra , ta sẽ bỏ chạy.
Cùng lúc ấy , Tạ Dạng bị cấm túc trong Đông cung.
Mãi đến sau khi ta thành thân , hắn mới được thả ra .
Thế cục trong kinh thành lại biến đổi như kiếp trước .
Hoàng đế đổ bệnh.
Long thể ngày một suy yếu.
Mấy vị hoàng t.ử đã trưởng thành đều không nhịn nổi nữa, lần lượt khởi binh ép cung.
Kiếp trước , tất cả những chuyện này đều do ta và Tạ Dạng cùng nhau đối mặt.
Ta vì hắn bày mưu tính kế.
Phụ thân ta giúp hắn ổn định lòng người trên triều đình.
Vì vậy hắn dễ dàng dẹp yên phản loạn, đăng cơ xưng đế.
Nhưng lần này không còn ta nữa.
Tạ Dạng lại liên tiếp làm ra những chuyện hoang đường.
Không những không thể áp chế các huynh đệ phản loạn, còn vì xử lý không thỏa đáng mà bị hoàng đế đang bệnh nặng quở trách.
Không ít người trong triều bắt đầu âm thầm quan sát thời thế.
Những thế lực từng ủng hộ hắn cũng dần d.a.o động.
Lần này .
Tạ Dạng thua dưới tay Tam hoàng t.ử.
Hoàng thành bị phá.
Đông cung thất thủ.
Hoàng hậu để lại cho hắn một mật đạo dẫn ra ngoài thành.
Đó là con đường lui cuối cùng bà chuẩn bị cho nhi t.ử của mình .
Nhưng khi Tạ Dạng tới cửa ra của mật đạo.
Hắn lại nhìn thấy ta đang xách một chiếc đèn l.ồ.ng, lặng lẽ đứng đợi bên đường.
Gió đêm thổi tung tà váy.
Ánh đèn hắt lên gương mặt ta những vệt sáng tối đan xen.
Nhìn thấy ta , đôi mắt u ám của Tạ Dạng lập tức bừng sáng.
Hắn vui mừng ra mặt.
Hắn cho rằng ta tới để đi theo hắn .
Dù sao kiếp trước chúng ta cũng là phu thê.
Nếu ta không có tình cảm với hắn , năm đó đã chẳng chủ động cầu gả.
Hắn nhìn ta , giọng nói khàn khàn vì sống sót sau tai kiếp:
"A Nguyên, ta biết trong lòng nàng vẫn có ta ."
"Nàng yên tâm.
"
"Đợi ta Đông Sơn tái khởi, nhất định sẽ không phụ nàng nữa."
Nhưng ngay giây tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phan-an/chuong-7.html.]
Nụ cười trên mặt hắn cứng lại .
Bởi vì thanh chủy thủ trong tay ta đã đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn .
Mấy tên thị vệ còn sót lại phía sau hắn vừa kinh vừa giận, định xông lên.
Nhưng lại bị cơn mưa tên b.ắ.n ra từ trong rừng chặn lại .
Từng người một ngã xuống.
Máu nóng b.ắ.n lên tay ta .
Máu tươi trào ra khỏi khóe miệng Tạ Dạng.
Hắn khó tin cúi đầu nhìn n.g.ự.c mình , rồi lại ngẩng đầu nhìn ta .
Cuối cùng bật ra một tiếng cười t.h.ả.m:
"Thì ra ..."
"Nàng thật sự hận ta đến vậy ."
Hắn lảo đảo, tựa vào vách đá phía sau , hơi thở yếu dần.
" Nhưng ..."
"Rõ ràng đã làm lại một đời rồi ."
"Vì sao nàng vẫn không thể tha thứ cho ta ?"
Nghe vậy , ta chỉ thấy nực cười vô cùng.
"Ai biết được ngài là thật lòng hay chỉ là giả ý?"
Ta rút chủy thủ ra , lạnh lùng nhìn hắn ngã xuống đất.
"Đã phụ ta ."
"Thì chỉ có thể dùng mạng để trả."
Ta ngồi xổm xuống, ghé bên tai hắn nói khẽ:
" Nhưng ngài cũng không cô đơn đâu ."
"Dù sao ta đã sớm g.i.ế.c Lạc Chiêu Nghi rồi ."
"Ta đã tiễn nàng ta xuống Hoàng tuyền chờ ngài từ trước ."
Đôi mắt Tạ Dạng bỗng mở lớn.
Trong đó tràn ngập khiếp sợ và không cam lòng.
Cuối cùng hoàn toàn mất đi ánh sáng.
Giữa nền đất đầy m.á.u tanh.
Hai tay cầm chủy thủ của ta khẽ run lên.
Đúng lúc ấy .
Một đôi tay ấm áp từ phía sau vòng lấy ta .
Tiêu Kỳ An cẩn thận ôm ta vào lòng, dùng áo choàng của mình bọc kín người ta , dịu dàng nói bên tai:
"Không sao rồi , A Nguyên."
"Mọi chuyện đều kết thúc rồi ."
…
Sau đó, Tam hoàng t.ử đăng cơ xưng đế.
Vì có công tru sát phản tặc, ta được ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Lúc này phụ thân và mẫu thân mới biết ta đã làm ra chuyện kinh thiên động địa đến nhường nào.
Hai người sợ đến mức mặt mày tái nhợt.
Liên tục hỏi han đủ điều, chỉ sợ ta bị thương ở đâu đó.
Chỉ có Tiêu Kỳ An lấy chuyện này làm vinh.
Mỗi lần có người hỏi tới, hắn đều đắc ý nói :
"Các ngươi biết không ?"
"Phu nhân của ta có công phò tá tân đế đó!"
Người khác nhìn không nổi bộ dạng hớn hở ấy , liên tục lắc đầu:
"Tiêu công t.ử, ngài vẫn nên cẩn thận một chút."
"Biết đâu có ngày phu nhân của ngài lại đ.â.m ngài một d.a.o thì sao ."
Nghe vậy , Tiêu Kỳ An chẳng những không giận mà còn nói họ ghen tị vì hắn cưới được một vị phu nhân lợi hại như vậy .
Chọc cho đám người kia tức đến mức mắng hắn là kẻ bị sắc đẹp làm cho mê muội .
Tiêu Kỳ An hoàn toàn không để tâm đến những lời ấy .
Ngược lại còn vui vẻ dẫn ta xuống Giang Nam du ngoạn.
Thuyền xuôi trên mặt nước.
Hai bờ phong cảnh đẹp như tranh vẽ.
Hắn bóc một quả vải trong suốt, đưa tới bên môi ta , mỉm cười nhìn ta .
Ta há miệng ăn lấy.
Vị ngọt thanh lan từ đầu lưỡi tới tận đáy lòng.
Kiếp này .
Cuối cùng ta cũng được như ý nguyện.
Toàn văn hoàn
Chaporia
Bình Luận (0)