NGU ƯƠNG/Chương 1C. 1
20px

Văn án:

Vì không thể trèo cao bám lấy vị biểu ca thanh lãnh kia , nên ta đã để mắt tới thị vệ của hắn .

Mỗi lần biểu ca cùng Gia Ninh công chúa bàn chuyện trong thiên điện, ta đều kéo hắn vào mật thất hoang đường một phen.

Ta còn bắt hắn luôn nhìn chằm chằm khe cửa.

Nếu hai người kia đứng , ta cũng phải đứng .

Bọn họ ngồi xuống, ta liền đổi sang tư thế ngồi !

Gương mặt tuấn mỹ của hắn đen như đáy nồi, ánh mắt nhìn ta như muốn g.i.ế.c người .

"Nhìn cái gì mà nhìn ? Ai cho ngươi dừng lại ?"

Trong bóng tối, ta sai khiến tên thị vệ kia đủ đường, cũng giày vò hắn đủ kiểu.

Cho đến khi thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và công chúa truyền xuống, trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng c.h.ế.t hẳn.

Ta đang định thu dọn hành lý trở về Giang Nam, lại bị biểu ca nhẫn nhịn kéo lấy cổ tay.

"Mối hôn sự này do đích thân thái t.ử tiến cử, đã không thể thay đổi. Ương Ương, nàng chờ thêm chút nữa được không ? Đợi ta thành thân xong, ta nạp nàng làm thiếp , được chứ?"

Ta hơi ghét bỏ rút tay về.

"Ta mới không làm thiếp ."

"Ta phải đi rồi , huynh tặng thị vệ của huynh cho ta được không ?"

Biểu ca lại sững người .

"Ta có thị vệ khi nào?"

Ngay từ lần đầu gặp biểu ca, ta đã đem lòng yêu mến hắn .

Hắn là đích trưởng t.ử của đại tộc họ Thôi, thanh lãnh đoan chính, phong thái như tùng xanh ngọc quý.

Hoàn toàn khác đám công t.ử bột ở quê nhà chỉ biết phe phẩy quạt rồi bắt chuyện với cô nương.

Đáng tiếc thân phận giữa ta và hắn cách biệt quá xa, hắn trước sau vẫn lạnh nhạt xa cách với ta .

Cho dù ta ăn diện lộng lẫy, cố tình đ.á.n.h rơi khăn tay hay giả vờ trẹo chân, hắn vẫn mặt không cảm xúc.

Có lúc còn chau mày trách nhẹ:

"Biểu muội tự trọng."

Hay lắm.

Mưu kế không thành còn để mấy vị cô nương dòng chính trong phủ Thôi cười nhạo một trận.

Nhị cô nương Thôi Lạc vốn không hợp với ta , là có tiếng cười chế giễu lớn nhất:

"Ngu Ương, ngươi cũng không tự soi gương xem mình thế nào à ? Huynh trưởng ta là nhân vật như thần tiên giáng trần, sao có thể để mắt tới ngươi?"

Soi thì soi!

Ta thật sự tìm một chiếc gương đồng nghiêm túc ngắm nghía bản thân .

Người trong gương mắt hạnh long lanh, má đào môi phấn, thân hình đầy đặn, vòng eo nhỏ nhắn chẳng đầy một nắm tay.

Ta nghi hoặc xoay một vòng.

Ta chăng qua chỉ đẹp hơn một chút, ăn mặc diêm dúa hơn một chút, làm bộ làm tịch hơn một chút thôi mà, sao lại không lọt nổi vào mắt biểu ca chứ!

Người Giang Nam vốn chuộng phong tình, các cô nương ai nấy đều như đóa xuân hoa mềm mại.

Trước đây mỗi lần ta ra ngoài, người ta đều rải hoa kín lối, chất đầy xe ngựa nào trái cây nào hương quả để lấy lòng ta , chưa từng có ai nói ta nửa lời.

Sao tới kinh thành, trong mắt đám tiểu thư thế gia này , ta lại thành hồ ly tinh không biết trang trọng, không lên nổi mặt bàn rồi !

Ta vô tội chớp chớp mắt.

Thôi Lạc hoàn hồn, mặt tức đến đỏ bừng.

"Không biết xấu hổ! Thảo nào mẫu thân không cho ngươi vào nữ học!"

"Nói thật cho ngươi biết , huynh trưởng ta thích kiểu quý nữ tri thư đạt lễ như Gia Ninh công chúa. Sau này còn phải làm phò mã nữa! Ngươi có dụ dỗ thế nào cũng vô dụng!"

Ta sững người .

Chuyện này ... hình như đúng thật.

Mỗi lần biểu ca nói chuyện với ta đều cố tình giữ khoảng cách, vẻ mặt lạnh nhạt.

Khi ta líu ríu không ngừng, đôi lúc còn thấy yết hầu hắn khẽ động, đôi mắt trầm xuống nhìn ta , nghĩ hẳn là rất mất kiên nhẫn.

Thường thì chưa nói được mấy câu, hắn đã khàn giọng bảo có việc rồi vội vàng rời đi .

Nhưng đối với Gia Ninh công chúa thì khác.

Thôi Lạc nói Gia Ninh công chúa là tri kỷ của biểu ca, còn là thanh mai trúc mã.

Mỗi lần cùng nàng ngắm hoa bàn chuyện, biểu ca đều ôn hòa dịu dàng, chu đáo tỉ mỉ.

Huống hồ công chúa là muội muội ruột cùng mẫu thân với thái t.

ử, chính thống hoàng gia, thân phận tôn quý như vậy , ta lấy gì mà so?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngu-uong/chuong-1.html.]

Nghĩ tới đây, ta hơi nản lòng.

Lại nhớ lời mẫu thân dặn trước lúc lên đường.

"Ương Nhi, chuyến này con nhất định phải dụ được đích t.ử của Thẩm Minh Xuân!"

"Dù không thành, cũng phải tiêu sạch bạc của Thôi phủ cho ta ! Đó là thứ bà ta nợ mẫu thân !"

Thẩm Minh Xuân là di mẫu của ta .

Hai mươi năm trước , vào lúc bà và mẫu thân ta xuất giá.

Ngoại tổ phụ cho hai người hai lựa chọn.

Một người gả cao vào phủ Thôi phú quý hiển hách, sau này sẽ trở thành chủ mẫu của thế gia vọng tộc.

Một người gả thấp tới Giang Nam xa xôi, lấy một thương nhân bình thường để báo đáp ân tình năm xưa người ấy từng giúp đỡ lúc còn nghèo khó.

Ai hơn ai kém, vừa nhìn đã rõ.

Thế nhưng lựa chọn liên quan tới vận mệnh ấy lại bị tùy tiện đặt vào hai thẻ ký, để hai người tự tay rút.

Mẫu thân ta rút trúng thẻ viết chữ "Thôi", còn di mẫu rút trúng chữ "Ngu".

Ngay lập tức, di mẫu tâm cao khí ngạo ấy khóc đến đứt từng khúc ruột.

Bà vốn thích tranh giành hơn thua, nếu thật sự phải gả xa tới Giang Nam, không biết đám quý nữ kinh thành từng bị bà đè đầu ngày trước sẽ cười nhạo đến mức nào.

Bà níu lấy váy mẫu thân ta mà khóc nức nở.

Mẫu thân không nỡ nhìn tỷ tỷ đau lòng như vậy nên đồng ý đổi thẻ với bà.

Hai tỷ muội hẹn ước, sau này gả vào hai nhà phải nâng đỡ lẫn nhau .

Nếu sinh một nam một nữ thì kết thông gia.

Nếu sinh cùng giới tính thì để di mẫu nhận làm nghĩa t.ử nghĩa nữ nghĩa t.ử.

Biểu ca lớn hơn ta ba tuổi.

Lúc mẫu thân vừa sinh ta , di mẫu còn thường xuyên thư từ qua lại , mong ngóng ta lớn lên, tưởng tượng cảnh sau này ta gả vào Quốc Công phủ sẽ được bà yêu thương thế nào.

Nhưng dần dần, theo biểu ca trưởng thành, tư chất xuất chúng trời sinh ấy càng lúc càng lộ rõ, thái độ của di mẫu cũng thay đổi.

Thư từ giữa bà và mẫu thân biến thành hai năm một phong, cũng không còn nhắc tới chuyện hôn sự của hai đứa trẻ nữa.

Chỉ mập mờ qua loa rằng muốn ta tới Quốc Công phủ ở nhờ một thời gian, tiện thể ngắm phong cảnh kinh thành.

Mẫu thân tức không chịu nổi.

Bà nói :

"Ương Ương, con phải đi ! Nhất định phải đi !"

Từ nhỏ ta đã được nuông chiều lớn lên, tiêu tiền như nước.

Ra ngoài phải ngồi xe ngựa quý, y phục phải dùng loại gấm mềm đắt nhất, trâm cài phải là trân phẩm thượng hạng.

Dáng vẻ ấy tới Quốc Công phủ cũng không hề thu liễm.

Có lẽ di mẫu áy náy nên đều nhịn hết mọi khoản chi tiêu quá mức của ta .

Chỉ là… một không cho biểu ca tiếp xúc với ta , hai không cho ta vào nữ học.

Bề ngoài nói rằng sợ ta mệt mỏi không quen.

Nhưng ta lại vô tình nghe lén được bà và Thôi Lạc nói chuyện.

"Nữ nhi thương hộ, khó bước lên nơi thanh nhã. Chẳng lẽ mẫu thân còn muốn loại người không ra gì ấy làm lỡ tiền đồ của huynh trưởng con?"

Ta tức đến bật khóc .

Khổ nỗi từ nhỏ ta tính tình mềm yếu, chỉ biết c.ắ.n khăn lén khóc một mình .

Trong lòng thầm mắng.

Ngươi mới không ra gì! Cả nhà các ngươi đều không ra gì!

Trong làn nước mắt, bóng dáng biểu ca bỗng xuất hiện.

Một thân cẩm bào màu nguyệt bạch, dáng người cao thẳng như ngọc, không biết đã cụp mắt nhìn ta bao lâu.

Dường như đó là lần đầu tiên hắn lau nước mắt cho ta , đầu ngón tay nóng đến đáng sợ.

Bàn tay khớp xương rõ ràng ấy chậm rãi hạ xuống, lấy chiếc khăn từ trong miệng ta ra rồi vòng tay ra sau lưng nắm lại trong lòng bàn tay.

Giọng nói hiếm hoi mang theo vài phần dịu dàng.

"Khóc ở đây làm gì?"

"Ai khiến nàng chịu ấm ức?"

Ta thầm oán.

Là huynh , là mẫu thân huynh , là cả Quốc Công phủ các người đều khiến ta chịu ấm ức!

Trong cơn tức giận, một ý nghĩ vừa ngang bướng vừa tà ác bỗng hiện lên trong đầu.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...