Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Sau này thành thân với Gia Ninh xong, đợi thêm vài tháng nửa năm rồi nạp nàng làm thiếp , hẳn bọn họ cũng sẽ không nói gì..."
Nghe tới hai chữ "dưỡng thương", trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm cực kỳ không ổn ...
Ta run giọng hỏi:
"Hắn ở đâu ? Dưỡng thương ở đâu ?"
"Trong thiên điện phía đông của ta , có xây một mật thất..."
Ầm!
Ta chỉ cảm thấy như bị sét đ.á.n.h ngang đầu, đầu óc ong ong.
Vậy người trong mật thất đó...
Là thái t.ử?
Người mấy ngày nay bị ta bắt nạt giày vò...
Là đương kim trữ quân?!
Hai chân ta mềm nhũn, suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
"Biểu muội ? Biểu muội nàng sao vậy ?"
"Không... không có gì."
"Ta... ta phải lập tức lên đường thôi, mẫu thân gọi ta về nhà ăn cơm."
Ta mặt mày như đưa đám, lăn lê bò toài trèo lên xe ngựa, thúc giục phu xe mau ch.óng rời khỏi kinh thành.
Chỉ cầu càng rời xa kinh thành càng tốt .
Coi như tất cả những chuyện mấy ngày qua chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Xe ngựa xóc nảy, ta ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.
Trong cơn mơ màng, ta thấy A Kỳ mặc huyền kim mãng bào, dẫn theo hắc giáp vệ tầng tầng vây kín xe ngựa của ta .
Hắn tuyên bố ta phạm tội đại bất kính, muốn đưa ta về kinh xử t.ử...
Ta bị dọa tỉnh khỏi cơn mộng, cả người ngã phịch xuống...
Đùi ai vậy ?
Cảm giác cơ bắp rắn chắc dưới thân cùng nhiệt độ nóng bỏng chân thật tới đáng sợ.
Ta run rẩy ngẩng đầu lên.
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm lạnh như băng kia , cả người lập tức cứng đờ không dám động.
"Chẳng phải nàng muốn đưa ta về ở rể sao ?"
"Sao tiểu thư lại tự mình chạy mất rồi ?"
Ta hé miệng nhưng sợ tới mức chẳng nói nổi câu nào.
Một cảm giác nóng bỏng khác lập tức quấn lấy, chậm rãi mút c.ắ.n.
"Trước đây nàng đều đang lừa ta ?"
"Hay là... đã có người mới rồi ?"
Ta điên cuồng lắc đầu, đôi mắt phủ một tầng sương mỏng.
Trong mắt hắn lập tức phủ đầy vẻ tối tăm nguy hiểm.
Thấy dáng vẻ đáng thương của ta , hắn nói có thể không trị tội ta .
Nhưng tội c.h.ế.t có thể miễn.
Tội sống khó tha...
Vì thế xe ngựa quay đầu trở lại .
Suốt quãng đường trở về kinh thành, ta bị hắn giày vò đến sống không bằng c.h.ế.t...
Đường quan đạo thỉnh thoảng xóc nảy.
Mỗi lần bánh xe nghiền qua đá gồ ghề, sống lưng ta lại run lên dữ dội như sắp mất hết sức lực.
Huyền kim mãng bào bị ta c.ắ.n ra từng mảng ướt đẫm.
A Kỳ hôn mái tóc ta , thấp giọng dỗ dành:
"Ngoan, nhịn thêm chút nữa."
Hắn nói chuộc tội phải thành tâm.
Nhưng màn đêm quá sâu.
Sâu đến đáng sợ.
Trước lúc ngất đi , ta vẫn còn thành tâm sám hối…
Nếu được làm lại lần nữa, tín nữ nguyện ăn chay niệm Phật, tu tâm dưỡng tính, tránh xa nam sắc...
…
Sau khi Thôi Thế An thành thân với Gia Ninh công chúa.
Cả người hắn trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Chỉ thường thấy hắn đứng một mình nhìn chằm chằm vào một viện t.ử bỏ trống trong phủ Thôi, thần sắc cô quạnh.
Quốc Công phu nhân không khỏi thúc giục hắn .
Đã cưới công chúa thì phải sớm sinh hạ huyết mạch hoàng thất, nhà họ Thôi mới có cơ hội tiến thêm một bước.
Bà không cam lòng bị chính muội muội thấp kém của mình vượt mặt!
Rõ ràng đã gả vào thương hộ rồi mà nữ nhi lại ch.ó ngáp phải ruồi được thái t.ử để mắt tới!
Thánh chỉ phong phi đã viết rõ ràng nào là cứu thái t.ử trong lúc nguy nan, nào là có công trong chuyện tuần muối.
Phi!
Chẳng phải chỉ là dùng thủ đoạn hồ ly tinh mê hoặc thái t.ử thôi sao !
Một nữ nhi thương hộ thấp hèn lại có thể trở thành thái t.ử phi?
Ngay cả nhà họ Ngu bé nhỏ kia cũng nhờ vậy mà gà ch.ó thăng thiên, không chỉ thành hoàng thương mà còn được phong tước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://www.monkeydd.com/ngu-uong/chuong-7.html.]
"Con cũng thật là, gần quan được ban lộc mà không biết dẫn muội muội mình tới cho thái t.ử."
"Nếu Lạc Nhi làm thái t.ử phi thì còn tới lượt con tiện nhân kia sao ..."
"Đủ rồi ! Mẫu thân !"
Thôi Thế An càng thêm chán trườn, ngày ngày mượn rượu giải sầu.
Sự lạnh nhạt kéo dài nhiều tháng khiến Gia Ninh công chúa đau lòng.
Nhưng rồi nàng cũng nghĩ thông, không muốn tự làm khổ mình nữa.
Không bao lâu sau , trong phòng nàng có thêm một nam sủng ôn nhu như ngọc, diện mạo còn có vài phần giống Thôi Thế An.
Quốc Công phu nhân tức đến nghiến răng, sai người tới Sở quán điều tra thân thế, lúc ấy mới biết hai người từ lâu đã lén lút qua lại .
Nhi t.ử của bà...
Cuối cùng cũng chẳng phải viên minh châu mà mọi người ngưỡng mộ kia nữa.
Nhưng nữ nhi hoàng thất không thể bỏ.
Cho dù bị người tính kế, bà cũng chỉ có thể nuốt m.á.u nuốt hận vào bụng...
Phiên ngoại 2
Trong tẩm điện Đông Cung cũng có một mật thất.
Tiêu Kỳ Duệ rất biến thái.
Hắn bày biện nơi đó giống hệt mật thất trong Thôi phủ.
Mỗi khi rảnh rỗi lại kéo ta vào chơi trò đứng đứng ngồi ngồi .
Ừm.
Trong Đông Cung thường xuyên không thấy bóng dáng thái t.ử và thái t.ử phi đâu .
Nếu có thuộc thần hỏi tới, thái giám quản sự sẽ đáp rằng hai người đang đọc sách đ.á.n.h cờ.
Lúc vừa bắt ta về, Tiêu Kỳ Duệ vốn định phong ta làm Lương đệ .
Ta muốn rời đi nên cố ý khóc lóc làm loạn, nói mình tuyệt đối không làm thiếp , bảo hắn thả ta về nhà.
Hắn nhíu mày khó xử.
Hắn trầm tư hồi lâu.
Rồi bỗng nhiên thông suốt.
Sau khi biết chuyện năm xưa giữa mẫu thân và di mẫu ta , hắn liền nói :
"Đã là người một nhà thì phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu."
Thế là công lao của biểu ca thành công lao của ta .
Thân phận của Thôi Lạc cũng thành thân phận của ta .
Thôi Lạc bị ép xuống làm thứ ba.
Ta thành Nhị cô nương phủ Quốc Công phong phong quang quang gả vào Đông Cung.
Hoàng hậu vô cùng đau đầu.
Từ khi biết đôi nhi nữ nhi t.ử của mình đều thích chơi trò tráo long đổi phượng, bà tức tới không nhẹ.
Ngay cả với ta cũng chẳng có sắc mặt tốt .
Tiêu Kỳ Duệ liền nói với bà:
"Phụ hoàng đã kiêng kỵ ngoại thích từ lâu."
"Nếu không làm vậy , sao có thể khiến người hạ thấp cảnh giác?"
Lúc tuần muối bị ám sát, hắn từng gửi cầu cứu về kinh.
Nhưng không ai đáp lại , truy sát còn liên tiếp kéo tới.
Binh quyền bên ngoại cũng bị tước bỏ đúng lúc ấy .
Có ngu ngốc đến đâu cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Về sau hoàng đế biết hắn quyết tâm cưới nữ nhi thương hộ, tuy mắng vài câu nhưng cảnh gáic cũng giảm đi quá nửa.
Ba năm sau , hoàng đế băng hà.
Tiêu Kỳ Duệ thuận lợi đăng cơ.
Thái hậu động tâm tư tuyển tú cho hắn .
Đúng lúc ấy ta lại m.a.n.g t.h.a.i nên bà không tiện mở miệng.
Cuối đông, ta sinh hạ đích nữ, đặt tên là Chiêu Dương.
Bà thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận nuôi dưỡng Chiêu Dương trong cung, chuẩn bị đợi con bé một tuổi sẽ bắt đầu tuyển tú lại .
Ai ngờ năm sau , ta lại bất ngờ mang thai.
Còn là song thai.
Tiêu Kỳ Duệ nắm tay ta nói với bà:
"Trẫm bận rộn chính sự, hoàng hậu lại mềm yếu mong manh, hai đứa trẻ trong bụng này còn phải nhờ mẫu hậu hao tâm chăm sóc."
Bà thở dài một tiếng rồi miễn cưỡng đồng ý.
Ba năm sau .
Ba đứa trẻ chạy khắp Từ Ninh cung.
Thái hậu kéo vạt áo đuổi khắp nơi cho chúng ăn.
Đúng lúc ấy , đế hậu du ngoạn Giang Nam trở về.
Hai người tựa sát vào nhau , quấn quýt không rời.
Hoàng hậu vuốt bụng nhỏ, nũng nịu gọi một tiếng:
"Mẫu hậu."
Thái hậu lập tức hiểu ra .
Báo ứng của bà lại tới rồi .
"Hai phu thê các người buổi tối không thể làm chuyện khác được sao ?!"
"Đọc sách đ.á.n.h cờ cũng được mà!"
Toàn văn hoàn .
Chaporia
Bình Luận (0)