NGU ƯƠNG/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dựa lưng vào tri phủ Tang Châu, nắm giữ tuyến đường thủy quan trọng, hàng hóa lưu thông tới tận ngàn dặm xa.

Trong giới thương nhân Giang Nam, danh tiếng cực lớn.

Mẫu thân ta đã không còn là tiểu cô nương để mặc người ta chèn ép năm xưa nữa rồi .

"Thưa di mẫu, hôn sự của Ương Ương chỉ có một mình mẫu thân ta được quyền quyết định."

"Mẫu thân từng dạy ta rằng, chuyện chung thân đại sự, thứ nhất không thể giao vào tay người khác, thứ hai không thể tin vào lời hứa chưa được thực hiện."

"Nếu không , chỉ có thể tự nuốt quả đắng, hậu họa vô cùng."

"Mẫu thân ta không mưu cầu quyền thế, cũng không ham vinh hoa phú quý."

"Sau này bà chỉ muốn tuyển một người ở rể cho ta , để ta được ở bên bà sống những ngày yên ổn ."

"Hảo ý của di mẫu, Ương Ương xin ghi nhận."

Lời từ chối đầy ẩn ý ấy khiến sắc mặt di mẫu lúc xanh lúc trắng.

Bà phải nắm c.h.ặ.t góc bàn mới miễn cưỡng gượng ra được một nụ cười .

"Xem ra là ta lo chuyện bao đồng rồi ."

"Đâu thể tính là chuyện bao đồng."

"Di mẫu khó khăn lắm mới chọn được mấy vị công t.ử tốt như vậy , hay là giữ lại cho Lạc tỷ tỷ đi ."

Ta chỉ tiện miệng cười nói một câu.

Ai ngờ phía sau bình phong lập tức vang lên tiếng bình hoa vỡ choang.

Thôi Lạc khỏi thèm giả vờ nữa, tức giận lao ra .

"Thật ghê tởm!"

"Ngu Ương, loại người như ngươi mới xứng với bọn họ!"

Sắc mặt di mẫu lập tức biến đổi.

"Câm miệng!"

Ta khẽ hành lễ cười nhẹ.

"Vậy ta xin cáo lui."

"Ít hôm nữa ta sẽ lên đường trở về Tang Châu, đến lúc ấy lại tới từ biệt di mẫu."

Sau khi ta rời đi , di mẫu tức đến mức đập vỡ chén trà .

"Miệng lưỡi sắc bén như vậy , ta thật không ngờ Thẩm Nghi Đông lại dạy ra loại nữ nhi thế này !"

Thôi Lạc khóc lóc ôm lấy cánh tay bà.

"Mẫu thân , con tiện nhân đó khinh nhục con, người nhất định phải trừng trị nó thật nặng!"

"Còn không phải tại con? Mới vài câu đã bị người ta gài vào tròng!"

"Một chút bình tĩnh cũng không có , sao ta lại sinh ra thứ bao cỏ như con!"

Thôi Lạc ôm trán đã bị chọc đỏ mà nức nở.

...

Một ngày trước khi khởi hành về Tang Châu, thư của mẫu thân cuối cùng cũng tới.

Ta đọc kỹ một lượt rồi sai người chuyển cho di mẫu.

Mẫu thân vô cùng chiều chuộng ta .

Điều kiện được nhắc trong thư không lệch chút nào so với điều ta muốn .

Bà chỉ đích danh muốn một thị vệ tên A Kỳ, mang về phủ họ Ngu ở Tang Châu để ở rể.

Mẫu thân hiểu rõ tính tình di mẫu.

Để đề phòng bà không chịu đồng ý, trong thư còn nhắc tới việc những bức thư qua lại năm xưa vẫn được giữ gìn cẩn thận.

Nếu nữ nhi bà không mang được chàng rể về nhà, bà sẽ cầm đống thư ấy tới Khai Phong phủ nói chuyện cho rõ ràng.

Ta âm thầm cảm thán.

Thủ đoạn của mẫu thân quả nhiên vẫn cay độc như xưa.

Trong những bức thư đó đều viết rõ ràng chuyện hôn ước giữa ta và biểu ca.

Nếu truyền ra ngoài rằng Quốc Công phủ vì ham lợi mà thất tín bội nghĩa, cái mặt này bọn họ mất không nổi.

Di mẫu đọc xong, sắc mặt tối sầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ngu-uong/chuong-6.html.]

Chỉ đành sai người truyền tin cho biểu ca, bảo hắn đưa người tới viện của ta .

Một tên thị vệ nhỏ đổi lấy đích t.ử phủ Quốc Công.

Món lời lỗ này bà vẫn tính rất rõ.

Ai ngờ người được phái đi mãi vẫn không có tin tức.

Bên quản sự trả lời rằng không hề có người như vậy .

Ta đang nghi hoặc, định tự mình đi hỏi thì biểu ca đã tới viện của ta trước .

Nhìn đám hạ nhân đang qua lại dọn dẹp, hắn khẽ nhíu mày, gấp gáp nắm lấy cổ tay ta .

"Biểu muội , nàng muốn đi ?"

"Vì sao ? Có phải nghe tin ta sắp thành thân nên nàng mới giận dỗi bỏ đi không ?"

Hôm qua thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và Gia Ninh công chúa vừa được truyền xuống.

Chuyện vui lớn như vậy , cả phủ đều biết .

Ta hơi ngạc nhiên.

"Đương nhiên không phải vì chuyện đó."

"Ta ở Quốc Công phủ đã làm phiền biểu ca và di mẫu quá lâu, lại thêm trong nhà gửi thư tới, mẫu thân nhớ ta nên ta quyết định trở về Tang Châu."

Biểu ca lắc đầu, siết c.h.ặ.t cổ tay ta không chịu buông.

"Ta biết nàng đang khẩu thị tâm phi."

Giọng hắn đầy bất đắc dĩ.

"Mối hôn sự này do đích thân thái t.ử tiến cử, đã không thể thay đổi."

"Ương Ương, nàng chờ thêm chút nữa được không ? Đợi ta thành thân xong sẽ nạp nàng làm thiếp ."

Ta ghét bỏ rút tay về.

"Ta mới không làm thiếp ."

"Ta sắp đi rồi , huynh tặng thị vệ của huynh cho ta được không ?"

Biểu ca lại sững người .

"Ta từng có thị vệ khi nào?"

Đúng lúc ấy , hạ nhân vừa mang chiếc rương viền góc mạ vàng kia tới.

Bên trong đều là những món đồ biểu ca từng tặng ta .

Ta chỉ vào chiếc rương.

"Biểu ca tới đúng lúc lắm, chiếc rương này huynh cũng mang về luôn đi ."

Ai ngờ vừa nhìn thấy chiếc rương, còn chưa mở ra xem, sắc mặt hắn đã hơi thay đổi.

"Ương Ương, nàng biết rồi ?"

Biết cái gì?

Ta không lộ cảm xúc, mặc cho biểu ca kéo ta tới chỗ không người .

"Nàng nghe ta nói ."

"Lúc trước thái t.ử tuần tra muối gặp thích khách, bất đắc dĩ mới phải trốn trong chiếc rương này , theo xe ngựa của nàng hồi kinh."

Ta chợt hiểu ra .

Thảo nào lúc ấy Quốc Công phủ lại phái nhiều người tới Tang Châu đón ta như vậy .

Hóa ra là âm thầm hộ tống thái t.ử.

"Ngay cả mẫu thân cũng không biết chuyện này ."

"Ương Ương, nàng đừng trách ta không nói với nàng. Dù sao cũng liên quan tới tính mạng trữ quân, càng ít người biết càng tốt ."

Ta gật đầu.

Dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi .

Nhưng vừa nghĩ tới suốt quãng đường mình đi cùng một người lạ đang ẩn nấp trong bóng tối, ta vẫn không khỏi rùng mình .

"Về sau thì sao ?"

"Trong kinh thành đầy rẫy hiểm nguy, hắn không thể lập tức quay về Đông Cung nên vẫn luôn ở lại phủ Thôi dưỡng thương."

Biểu ca hạ thấp giọng.

"Hiện giờ hắn đã bình an trở về hoàng cung, coi như ta cũng có ân với hoàng gia."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...