NGU ƯƠNG/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thì giờ đây lại giống như một đóa hoa vừa hút no sương sớm, nở rộ kiều diễm đến cực điểm.

Đôi lúc chỉ khẽ liếc mắt một cái thôi, ngay cả Thu Nguyệt đã hầu hạ ta nhiều năm cũng vô cớ đỏ mặt.

Lúc chải tóc cho ta , nàng đỏ mặt nói :

"Nô tỳ thấy dạo gần đây biểu công t.ử để tâm tới tiểu thư nhiều hơn rồi ."

"Dù bận rộn nhưng vẫn luôn nhớ tới tiểu thư, thứ đồ mới lạ nào cũng sai người mang tới, phòng chúng ta sắp không chứa nổi nữa!"

Ta nhớ lại những biểu hiện kỳ lạ của biểu ca.

Mỗi lần lướt qua nhau , hắn đều thất thần.

Có lần còn suýt vấp ngã.

Trước đây dù ta ăn diện thế nào hắn cũng chẳng thèm để mắt.

Bây giờ lại có thể nhận ra rõ ràng ta đã thay đôi khuyên tai mới.

Cả chiếc khăn tay kia nữa.

Lâu như vậy rồi mà biểu ca vẫn mang theo bên người !

Ta không khỏi nghi hoặc.

Chẳng lẽ bây giờ hắn mới hồi tâm chuyển ý, muốn cưới ta ?

Đúng lúc ấy , nha hoàn đang dọn đồ tới bẩm báo hỏi chiếc rương trống trong kho phải xử lý thế nào.

Đó là một chiếc rương gỗ đàn hương viền góc mạ vàng, cao rộng đến bốn thước, đủ để nhét một người vào trong.

Ta không nhớ lúc tới Quốc Công phủ có mang theo chiếc rương này .

Nhưng vừa hay lại dùng được .

Ta bảo bọn họ gom toàn bộ đồ biểu ca từng tặng vào trong rương.

Sau này lúc rời đi sẽ trả lại hắn một lượt.

Hiện giờ ta không nỡ đi , chẳng qua chỉ vì không nỡ A Kỳ mà thôi.

Ta nghĩ kỹ rồi .

Đến lúc đó ta sẽ bảo mẫu thân viết thư cho di mẫu xin khế bán thân của A Kỳ.

Nếu bà không đồng ý, ta sẽ giấu người vào trong rương rồi trực tiếp mang đi !

Dù sao mẫu thân cũng nói rồi , Quốc Công phủ nợ chúng ta một ân tình!

Ai ngờ thư của mẫu thân còn chưa tới thì di mẫu đã gọi ta trước .

Lúc ta tới Yến Vi các, biểu ca vẫn đang nói chuyện với di mẫu bên trong.

Ta tự giác đứng đợi ngoài hành lang, loáng thoáng nghe được vài câu.

Nào là " không chờ được nữa", nào là " bị người khác nhòm ngó".

Sau đó lại nghe di mẫu tức giận quở trách:

"Nhà huân quý nào lại để chính thất còn chưa vào cửa mà đã nạp thiếp trước ? Ta thấy con hồ đồ rồi !"

"Nếu còn muốn cưới công chúa thì mau dẹp hết mấy suy nghĩ ngu xuẩn ấy đi !"

Xem ra biểu ca vẫn muốn cưới công chúa.

Di mẫu xem ra vẫn không cho bất kỳ nữ nhân nào cản đường tiền đồ của hắn .

Ta đại khái đoán được mục đích bà gọi ta tới rồi .

Sau khi biểu ca rời đi , di mẫu mới cho người dẫn ta vào .

Trước tiên bà cười hiền hòa hỏi han vài câu:

"Ương Ương, dạo này sống trong phủ có quen không ?"

"Thiếu thứ gì nhất định phải nói với di mẫu. Con là cháu gái ruột của ta , từ xa tới đây, tuyệt đối không thể để con chịu ấm ức."

Ta khẽ hành lễ.

"Đa tạ di mẫu quan tâm, Ương Ương mọi thứ đều rất tốt ."

"Vậy thì tốt ."

Giọng bà đột nhiên đổi hướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ngu-uong/chuong-5.html.]

"Ương Ương năm ngoái đã cập kê, giờ cũng tới tuổi bàn chuyện hôn sự rồi ."

"Ở quê nhà đã định người nào chưa ?"

"Thưa di mẫu, có rồi ."

Sau này A Kỳ ở rể nhà ta , chẳng phải cũng xem như đã định xong rồi sao ?

Nụ cười của di mẫu khựng lại , giọng nói đầy mỉa mai:

"Sao ta chưa từng nghe mẫu thân con nhắc trong thư?"

"Rốt cuộc là nhà nào mà đáng để bà ấy giấu giấu giếm giếm mà định trước cho con vậy ?"

"Hay là nhi t.ử nhà đó còn ưu tú hơn biểu ca con vài phần?"

Ta thầm bĩu môi.

Lúc muốn thực hiện hôn ước với nhà bà thì bà lại không chịu.

"Đương nhiên không bằng biểu ca."

"Cũng chỉ miễn cưỡng có gương mặt để nhìn thôi."

Di mẫu nghe vậy bật cười , chậm rãi gạt nắp chén trà .

"Mẫu thân con sống ở nơi khỉ ho cò gáy lâu quá nên tầm mắt ngắn ngủi cũng phải ."

"Làm gì có ai chọn phu quân cho nữ nhi chỉ nhìn mặt?"

"Chỉ sợ chọn phải thứ túi cơm bao cỏ mà còn không biết ."

Ta cười .

" Đúng vậy ."

"Người ngoài có tốt thế nào cũng đâu bằng biểu ca."

Sắc mặt di mẫu lập tức thay đổi.

"Thấy huynh muội các con hòa thuận như vậy , ta cũng yên lòng."

"Dù sao ta cũng là di mẫu của con, chuyện hôn sự vẫn nên thay con lo liệu đôi chút."

"Hôm sinh thần biểu ca con có rất nhiều thanh niên tài tuấn tới dự, di mẫu đã giúp con chọn xem vài người , con thử xem thế nào."

Ta không tiện từ chối nên đành nghe bà lần lượt giới thiệu ba người ấy .

Một người là cử t.ử vừa đỗ xuân vi năm nay, gia cảnh làm nông, trong nhà có mẫu thân góa bụa ngoài năm mươi tuổi.

Chỉ vì trước đó thi mãi không đỗ nên tuổi tác hơi lớn, đã hai mươi tám.

Một người giữ chức Ngũ phủ Đô sự, thường xuyên phải ra ngoài xử lý quân vụ công văn nên chậm trễ việc thành thân .

Trong nhà đã có hai cơ thiếp cùng một đôi thứ t.ử thứ nữ.

Người cuối cùng là thứ t.ử chi thứ của nhà họ Thôi, ở quê Kim Lăng quản lý diêm trường cho gia chủ.

Dù không có quan chức nhưng lại vô cùng giàu có .

"Ba người này đều là do ngoại tổ phụ con xem qua."

"Mẫu thân con hẳn cũng sẽ hài lòng."

Bà không nhắc ngoại tổ phụ thì thôi.

Nhắc tới, ta lại càng thêm chán ghét.

Từ sau khi mẫu thân và di mẫu gả vào hai nhà khác nhau , thái độ của ngoại tổ phụ đối với hai người cũng dần khác biệt.

Đối với di mẫu, ông vô cùng thân thiết, thường xuyên bảo cữu mẫu thay mặt qua lại thăm hỏi.

Trong phủ Thẩm còn giữ nguyên khuê phòng năm xưa của di mẫu để bà tiện trở về ở lại .

Còn đối với mẫu thân ta , ông sớm cắt đứt thư từ.

Ngay cả dịp cuối năm cũng không cho bà trở về kinh thăm nhà.

Chỉ vì cữu cữu muốn mở tiệc chiêu đãi đồng liêu, sợ nữ nhi gả cho thương hộ như bà sẽ làm ảnh hưởng thanh danh gia tộc.

Nhưng cũng chính vì đường sá xa xôi, thư từ lâu ngày không thông.

Ngoại tổ phụ nào biết rằng thương nhân bình thường năm xưa kia , dưới sự quán xuyến của mẫu thân ta , giờ đã trở thành đại thương nhân số một Tang Châu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...