Ta là Thẩm Vãn Ngưng, đích trưởng nữ của phủ tướng quân.
Nhưng ta chẳng thừa hưởng chút phong thái kiêu dũng nào, ngược lại tính tình lại rất nhu nhược.
Kế mẫu của ta là Nghiêm Cẩm Phù.
Xuất thân từ phủ thượng thư, tính tình vốn đanh đá, năm hai mươi hai tuổi gả cho phụ thân làm kế thất.
Gần đây, ta chợt nhận ra kế mẫu có phần kỳ lạ.
Bà ta không còn chuộng những bộ gấm vóc lụa là sang trọng, ung dung của các bậc quý phu nhân nữa.
Mà đổi sang vận y phục nhã nhặn, thanh đạm.
Năm nay bà ta đã ba mươi hai tuổi.
Trang phục như thế khiến vẻ ngoài trông chẳng lớn hơn ta là bao.
Năm ta tám tuổi, bà ta gả vào phủ.
Từ nhỏ ta đã lớn lên dưới sự hắt hủi của bà.
Vậy mà dạo này bà ta lại đột nhiên đổi tính.
Ánh mắt chán ghét ngày trước hóa thành từ ái, khóe môi luôn giữ nụ cười .
Lúc ấy , ta còn thường xuyên nghe thấy những lời kỳ quái trong lòng bà.
Theo như lời trong lòng bà, thì lúc này bà đang không kìm được mà cười tủm tỉm đầy ẩn ý.
Nhưng bà đâu phải bà dì họ nào, bà là chủ mẫu cơ mà.
Dạo này bà đối đãi với ta rất tốt .
Nhìn dáng vẻ như trúng tà của bà ta , ta không khỏi mở lời quan tâm:
"Mẫu thân gần đây có cảm thấy nơi nào không khỏe chăng? Có cần nữ nhi bồi người ra ngôi miếu ngoại thành để trừ tà đón phúc không ?"
Bà vỗ vỗ tay ta , cười nói :
"Đứa trẻ ngốc này , mẫu thân hiện tại đối tốt với con thì có gì không tốt sao ?"
Ngay sau đó, ta lại nghe thấy tiếng lòng của bà:
[Ôi chao, con gái ngoan thật là xinh đẹp lại nhân hậu, ta mới tốt với con chút xíu mà con đã ghi nhớ trong lòng rồi , kẻ nào dám bảo con là thánh mẫu lo chuyện bao đồng, ta vả rách miệng kẻ đó.]
Ta khẽ nhíu mày:
"Mẫu thân , nữ nhi gần đây luôn nghe thấy..."
Nghiêm Cẩm Phù nét mặt hớn hở, bờ môi bà chưa hề động đậy.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nhưng ta lại nghe thấy tiếng lòng vang lên:
[Con gái ngoan muốn tâm sự với mình rồi , tới đây nào.]
Dứt lời, bà nắm lấy tay ta , kéo về phía đình hóng gió.
Bước chân bà bước rất rộng.
Chẳng còn chút phong phạm của một khuê các tú nữ như trước kia bà vẫn tự hào.
Bà vừa dắt ta đi , vừa ngoảnh lại phân phó nha hoàn :
"Như Ý, mau chuẩn bị chút hạt dưa, điểm tâm cùng mứt hoa quả, món váng sữa ướp lạnh hôm qua nhà bếp nhỏ làm rất ngon, mau bưng lên cho tiểu thư nếm thử."
Ta có chút ngơ ngác để mặc bà kéo đến ngồi xuống ghế đá trong đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-1.html.]
Bà ngồi xuống bên cạnh ta , hít một hơi thật sâu rồi nghiêm giọng bảo:
"Vãn Ngưng, nghe nương khuyên một câu, ngàn vạn lần đừng vào cung."
Nữ t.ử
được
vào
cung
làm
phi vốn là vinh hiển của gia tộc.
Vậy mà giờ bà lại khuyên ta đừng vào , xem ra là ta nghĩ nhiều rồi , bà vẫn chẳng hề thay đổi.
Một lúc sau , bà lại thốt ra những lời kinh thế hãi tục:
"Tóm lại đừng tìm nam nhân thê thiếp đầy đàn, cứ như một đời một kiếp một đôi người là tốt nhất, con nhìn phủ chúng ta xem, một phòng thê thiếp cũng không có , thanh tịnh biết bao."
Chẳng phải vì tính tình mẫu thân quá đanh đá, khiến phụ thân chẳng dám nạp thiếp đó sao ?
" Nhưng nam nhân ba thê bốn thiếp không phải là chuyện thường tình sao ?"
Nghiêm Cẩm Phù nhìn ta , khẽ thở dài một tiếng thật dài:
"Chẳng trách con được , con có suy nghĩ này đều là cái sai của thời đại phong kiến này ."
Bà bỗng im lặng, nhưng tiếng lòng lại văng vẳng bên tai ta :
[Nếu ta trực tiếp nói cho con bé biết , sau khi vào cung sẽ bị Hoàng hậu làm nhục, bị hãm hại phạt quỳ suốt ba canh giờ đến mức sẩy thai, rồi trở mặt với tên hoàng đế tồi tệ kia , cuối cùng bị đày vào lãnh cung rồi thắt cổ tự vẫn... Liệu có làm con bé sợ c.h.ế.t khiếp không nhỉ?]
Nghe đến đó, tim ta thắt lại , sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh không ngừng ứa ra .
Những lời trong lòng bà vừa rồi ... là đang nói về ta sao ?
Những điều đó không thể là thật được ...
[Thôi, cứ tạm thời giấu con bé, gạt con bé một chút, kẻo con bé lại tưởng ta bị điên.]
Bây giờ ta đã thấy bà rất điên rồi .
Nghiêm Cẩm Phù c.ắ.n một miếng điểm tâm vừa dâng lên.
Rồi đẩy bát váng sữa ướp lạnh đến trước mặt ta , dịu dàng nói :
"Thời gian qua a nương mới học được thuật bói toán, có thể thấu thị tương lai, ta bấm tay tính toán thấy kết cục vào cung của con vô cùng t.h.ả.m hại, bởi vậy mới khuyên con đừng vào ."
Hóa ra những lời đáng sợ trong lòng bà lúc nãy.
Giờ chỉ được bao biện bằng bốn chữ "kết cục t.h.ả.m hại".
Chẳng hiểu sao , ta lại có chút tin vào lời bà nói .
"Nữ nhi cũng không muốn vào cung."
Ta kéo nhẹ khóe môi, thở dài.
" Nhưng qua thời gian đại tang của tiên hoàng, tân đế liền tuyển tú, phủ chúng ta chỉ có duy nhất một nữ nhi là ta , ta không đi thì ai đi đây?"
"Chẳng phải vẫn còn hai tháng sao ..."
Nghiêm Cẩm Phù lẩm bẩm.
"Chỉ cần trong hai tháng này , con tìm được một đấng lang quân như ý, người phụ thân cổ hủ kia của con cũng không cách nào ép con vào cung nữa."
Khi bà nhìn về phía ta , trong mắt không còn nét sắc sảo như xưa.
Ánh mắt nhu hòa kèm theo tiếng lòng đầy xót xa lọt vào tai ta :
"Trong phủ chỉ có một mụn con gái yếu điệu như vậy , lão Thẩm sao lại nhẫn tâm đẩy con vào chốn cung cấm sâu tựa biển chứ."
Đến bữa tối, Nghiêm Cẩm Phù liền chủ động đề cập với phụ thân chuyện tuyển phu quân cho ta ngay trên bàn ăn.
Phụ thân lập tức nổi giận:
"Hiện tại vẫn đang trong thời gian đại tang của tiên hoàng, chọn phu quân cái gì cho Ngưng nhi chứ? Hơn nữa, kỳ đại tang vừa qua, tân đế liền bắt đầu tuyển tú rồi ."
Chaporia
Bình Luận (0)