Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghiêm Cẩm Phù đè nén ngọn lửa giận, mở lời:
"Trong tháng đầu của kỳ đại tang cấm cưới gả, nay đã qua một tháng rồi , hôn sự của Vãn Ngưng chỉ cần không làm rùm beng lên là được ."
Phụ thân dằn mạnh đôi đũa xuống bàn:
"Thật là vô lý!"
Nghiêm Cẩm Phù chẳng thèm chiều theo tính khí của ông.
Kế mẫu đập mạnh xuống bàn rồi đứng phắt dậy:
"Lời ta nói bây giờ không còn trọng lượng nữa có phải không ? Vãn Ngưng đã đến tuổi gả chồng, có gì mà vô lý? Hơn nữa, Vãn Ngưng là đích nữ của phủ tướng quân, gả cho một người có tiền đồ, bên người không có oanh oanh yến yến làm chính thê thì có gì không tốt bằng vào cung? Nàng vào cung dẫu sau này có làm đến Quý phi thì chẳng phải vẫn là thân phận làm thiếp sao , ông chỉ có duy nhất một đứa nữ nhi này , ông cam tâm để con bé làm thiếp người ta à ?"
Phụ thân chỉ tay vào mặt bà, tức đến mức đầu ngón tay run rẩy:
"Nữ nhân đúng là kiến thức nông cạn, ta sao có thể hại Ngưng nhi được , ta lười tranh luận với bà!"
Nghiêm Cẩm Phù lườm một cái cháy mắt:
"Không nói thì thôi, vậy tối nay ông cũng đừng hòng ngủ ở thư phòng, ra chuồng ngựa mà ôm con hãn huyết bảo mã của ông mà ngủ đi ."
"Bà... bà... bà..."
Phụ thân bị bà chọc tức đến mức không thốt nên lời tròn trịa.
"Bà muốn chọc c.h.ế.t ta có phải không !"
Nghiêm Cẩm Phù hừ lạnh một tiếng, im lặng.
Một lát sau , ta lại nghe thấy tiếng lòng của bà vang lên.
"C.h.ế.t mau đi , c.h.ế.t mau đi , lão nương đang đợi ăn tiệc tang, đợi được thủ tiết đây."
Ta ngẩn người , ngẫm nghĩ một hồi.
Thế nhưng lại cảm thấy có vài phần thú vị.
Rồi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Hai người bọn họ nghe thấy tiếng cười của ta , đồng loạt quay đầu lại nhìn .
"Ngưng nhi, con cười cái gì vậy ?"
Phụ thân khó hiểu nhìn ta .
Nghiêm Cẩm Phù liền bảo:
"Vãn Ngưng, có chuyện gì vui kể ra cho ta cùng cười với nào."
Ta khựng lại một chút rồi nói :
"Phụ thân , nữ nhi cảm thấy mẫu thân nói rất đúng, nữ nhi không muốn vào cung, chỉ muốn tự chọn một lang quân mình thích thôi."
Phụ thân phất mạnh ống tay áo:
"Sao đến cả con cũng..."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nghiêm Cẩm Phù lập tức lật mặt nhanh như lật sách.
Bà cầm đũa gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát của phụ thân :
"Lão Thẩm à , trước kia ta đã nói với ông thế nào rồi , phải tôn trọng ý nguyện của con trẻ chứ."
Phụ thân gắp miếng thịt bỏ vào miệng.
Giọng điệu vẫn nồng nặc mùi giận dỗi:
"Tùy các người , ta mặc kệ đấy, sớm muộn gì cũng bị các người chọc cho tức c.h.ế.t."
Lời tính toán trong lòng của Nghiêm Cẩm Phù lại truyền vào tai ta :
"Ngân khố của phủ tướng quân này cũng chẳng dư dả gì, nếu lão Thẩm bị tức c.h.ế.t thật, không biết triều đình có ban phát tiền t.ử tuất không nhỉ?"
Nói đoạn, bà cầm bầu rượu rót đầy chén trước mặt phụ thân .
"Ông nói lời gì vậy chứ? Ông là đại tướng quân cơ mà, sao có thể tức c.h.ế.t ở chốn hậu viện được , có c.h.ế.t thì cũng phải hy sinh oanh liệt nơi sa trường vì nước quên thân chứ."
Sau đó, trong lòng bà lại tiếp tục lẩm bẩm:
"C.h.ế.t trận sa trường chắc chắn sẽ
có
tiền t.
ử tuất hậu hĩnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-2.html.]
Phụ thân tưởng bà đã chịu xuống nước làm hòa.
Liền bưng chén rượu trước mặt lên, vui vẻ nhấp một ngụm lớn.
Nếu như ông cũng nghe thấy tiếng lòng của Nghiêm Cẩm Phù.
E rằng lúc này đã tức đến bỏ mạng thật rồi .
Chưa đầy hai ngày sau , trong phủ đã bắt đầu có bà mai tới cửa cầu thân .
Phụ thân vẫn còn giận dỗi, tự nhiên là không chịu tiếp kiến.
Bởi vậy những việc này đều do một tay Nghiêm Cẩm Phù quản lý.
Bà nhìn đống thư từ cầu thân chất cao, khẽ xoa trán.
"Mấy bà mai này quả là khéo miệng, thực sự có người tốt như vậy đến ta cũng muốn gả."
Ta đứng cách đó không xa, nghe vậy thì chén canh lê trên tay nhịn không được mà run lên.
Bà ấy thật sự... chuyện gì cũng dám nghĩ tới...
Nghiêm Cẩm Phù ngước mắt nhìn ta , đôi mắt hạnh sáng lên, vội vàng vẫy tay gọi ta qua đó.
Ta bước tới, bà đón lấy chén canh lê từ tay ta , rồi nhét đống thư từ vào tay ta :
"Mấy vị công t.ử này đều xuất thân hiển hách, thân cao tám thước, tài cao bát đẩu, con tính chọn thế nào?"
Ta cúi đầu nhìn xấp thư tín, nhất thời cũng không biết nên chọn ra sao .
"Vãn Ngưng, chuyện thành thân xưa nay đều nói là lệnh cha mẹ , lời người mai mối, nhưng mấy bà mai này có thể đổi trắng thay đen, nói lời ngon tiếng ngọt, nếu ta mà tin lời ma quỷ của họ thì hai năm qua kiến thức phòng chống l.ừ.a đ.ả.o của ta coi như đổ sông đổ biển."
"Phòng chống l.ừ.a đ.ả.o?"
Bà lại bắt đầu nói mấy lời khó hiểu mà ta không rõ nghĩa.
"Mấy thứ này toàn là nhặt lời hay ý đẹp mà thêu dệt nên thôi."
Nghiêm Cẩm Phù rút xấp thư tín trong tay ta ra , ném sang một bên rồi nghiêm túc nhìn ta .
"Trước khi thành thân , con không muốn tự mình nhận mặt phu quân tương lai, tốt nhất là tìm hiểu một chút sao ?"
"Tìm hiểu bằng cách nào ạ?"
Nghiêm Cẩm Phù ngẫm nghĩ một lát:
"Qua hai ngày nữa Hồng Trần các có đại hội hoa khôi..."
Nghe đến đó, tim ta giật nảy, vội vàng cắt ngang lời bà:
"Mẫu thân , người điên rồi sao ? Nơi chốn như vậy chúng ta tuyệt đối không thể đi ."
"Nếu ta dám dẫn con đi , lão Thẩm chẳng vác đao băm vằn vặn ta ra ."
Bà khẽ nhếch môi.
"Ý ta là sau đại hội hoa khôi, nàng ấy sẽ đến dưới cây cổ thụ phía bắc thành để tấu nhạc bái tế Hoa thần, khi đó các quý công t.ử khắp kinh thành đều sẽ tụ hội về, con muốn gặp ai mà chẳng được ?"
Nhạc luật của Hồng Trần các vang danh thiên hạ đệ nhất, ta quả thực cũng muốn mở mang tầm mắt.
Nhưng chốn ấy vốn không thích hợp cho nữ t.ử đặt chân.
Nghiêm Cẩm Phù như nhìn thấu tâm tư của ta , liền chớp chớp mắt:
"Ta đã chuẩn bị sẵn hai bộ nam trang rồi ."
Nếu ta gả đi , e rằng sau này sẽ chẳng còn cơ hội được thưởng thức nhạc luật của Hồng Trần các nữa.
Thế là ta gật đầu đồng ý.
Trong lòng Nghiêm Cẩm Phù thở dài một tiếng thật dài:
"Nếu có thể vận bộ nam trang này vào thanh lâu xem đại hội hoa khôi thì thống khoái biết bao."
Ta cuống quýt giữ c.h.ặ.t mu bàn tay của bà, một lần nữa nhỏ giọng nhắc nhở:
"Mẫu thân , chuyện đến Hồng Trần các dẫu có là nghĩ trong đầu cũng không được đâu ."
Nghiêm Cẩm Phù khẽ mở to mắt nhìn ta .
Nhất thời im lặng không nói được lời nào.
Chaporia
Bình Luận (0)