Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau đại hội hoa khôi, ai nấy đều mong được một lần nhìn  phong thái của nàng.

Buổi biểu diễn của hoa khôi chỉ là mở màn.

Sau đó còn có hội thơ.

Bởi vậy hầu như tất cả công t.ử có tài học trong kinh thành đều đã tụ hội về đây.

Ta cùng Nghiêm Cẩm Phù ngồi trên lầu hai của quán trà .

Thu hết mọi cảnh tượng vào tầm mắt.

Nghiêm Cẩm Phù vừa ăn trà bánh, vừa tấm tắc cảm thán:

"Con nhìn kìa, người nọ chính là công t.ử nhà Lý thị lang, trên mặt có nốt mụn to như thế, sao trên bức họa cầu thân lại chẳng thấy đâu ?"

"Con lại nhìn tiểu hầu gia của phủ Dũng An hầu xem, từ nãy đến giờ ánh mắt chưa từng rời khỏi người hoa khôi lấy một khắc, háo sắc như vậy sau này thế nào chẳng nạp năm thê bảy thiếp ..."

Mấy kẻ tới cửa cầu hôn đều bị bà chê bai không thương tiếc.

Ta chợt có cảm giác như thể bản thân sắp gả không nổi nữa rồi .

Chẳng bao lâu sau , Nhan Hải Đường ôm tỳ bà bước lên đài cao bên cây cổ thụ.

Toàn trường lập tức im phăng phắc.

Tiết trời đã vào thu, vậy mà nàng chỉ khoác một tấm lụa mỏng màu đỏ thắm.

Làn da trắng ngần ẩn hiện dưới lớp sa y.

Lớp trang điểm cũng chọn sắc diễm lệ nhất.

Khẽ câu môi cười liền toát lên vẻ vũ mị động lòng người .

Ngón tay nàng nhẹ nhàng gảy lên dây đàn.

Ta cũng vô thức mỉm cười theo.

Nàng đàn rất hay , khiến người ta như si như say.

Tiếng đàn mờ ảo tựa như tơ liễu trong gió.

Lại trầm ổn như tùng bách trên vách đá, chỉ là đến khúc cuối.

Nàng lại gảy lỗi vài âm phù.

Ta bừng tỉnh, lúc này mới nhận ra nàng đang rũ mắt nhìn thanh tỳ bà trong tay.

Thần sắc phảng phất nét u sầu.

Thị nữ bước đến bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở hồi lâu.

Nàng mới ôm tỳ bà đứng dậy, hành lễ một cái rồi lui xuống đài.

"Mẫu thân , ta xuống dưới một lát, sẽ quay lại ngay."

"Con tìm được ý trung nhân rồi sao , đừng có kích động như thế chứ..."

Ta đứng bật dậy, không đợi Nghiêm Cẩm Phù nói hết câu đã vội vã rời đi .

[Đứa trẻ này chẳng phải là thiên kim tiểu thư thời cổ đại sao ? Sao lại có lúc táo bạo thế này , là đi tìm ai đây...]

Tiếng lòng của bà văng vẳng bên tai ta .

Nhưng ta vừa đi xa một chút liền không nghe thấy nữa.

Bị bà nghĩ như vậy , ta không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Gương mặt bất giác đỏ ửng lên.

Đến khi ta chạy xuống lầu.

Bên cây cổ thụ đã chẳng còn bóng dáng của Nhan Hải Đường.

Ta đảo mắt nhìn quanh, thoáng thấy tà váy đỏ của nàng liền vội vàng đuổi theo.

Vì chạy quá vội, ta không cẩn thận đụng phải một người .

Ta xoa vầng trán đau nhức.

Chỉ đành trơ mắt nhìn kiệu của Nhan Hải Đường rời đi mất.

"Đi đứng không có mắt sao ?"

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng lọt vào tai ta .

Ta ngẩng đầu lên, liền bắt gặp một gương mặt có chút lãnh đạm, tóc đen mày kiếm, giữa mày lộ ra vẻ thanh cao, đôi con ngươi mang một sắc đen thuần túy.

"Vị huynh đài này , xin hỏi Hải Đường cô nương đang đi đâu vậy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-3.html.]

Ta chỉ tay về phía chiếc kiệu phía sau hắn , mở lời hỏi.

Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt ta một lát, khẽ cười châm chọc:

"Muốn gặp nàng ấy ? Đến Hồng Trần các mà tìm."

Hồng Trần các vốn không phải nơi ta dám bén mảng tới.

Trái tim ta không khỏi run lên.

"Xin hỏi... ngươi có thường xuyên đến Hồng Trần các không ?"

Đuôi lông mày hắn khẽ nhướn lên.

"Nếu ngươi có đi , ta sẽ mời ngươi."

Ta rút trong túi tiền ra một tờ ngân phiếu đưa cho hắn .

"Ngươi chỉ cần giúp ta chuyển lời tới Hải Đường cô nương, nói rằng ta có thể sửa tỳ bà cho nàng ấy , ta nhớ rõ khúc nhạc nàng ấy vừa đàn, có thể chỉnh lại dây cho đúng âm điệu, nếu nàng ấy cần sửa tỳ bà thì cứ đến tìm ta ."

Hắn không nhận lấy tờ ngân phiếu.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta lại đẩy tờ ngân phiếu về phía trước :

"Chờ ta sửa xong tỳ bà, công t.ử còn có thể đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân."

Ánh mắt hắn khẽ nheo lại , thong thả hỏi:

"Ngươi còn chưa nói cho ta biết ngươi tên là gì, tìm ngươi thế nào?"

Ta hít một hơi thật sâu.

Quay đầu nhìn Nghiêm Cẩm Phù đang ghé bên cửa sổ lầu hai ngó nghiêng về phía này .

Thấy ta ngoảnh lại , bà liền hớn hở giơ hai ngón tay cái lên cổ vũ ta .

Ta quay mặt lại , gằn từng chữ:

"Ta tên Nghiêm Ninh, là cháu trai của Nghiêm Cẩm Phù phu nhân ở phủ tướng quân."

"Biết rồi ."

Hắn nhếch môi đáp một tiếng, sau đó xoay người rời đi .

"Công t.ử, ngân phiếu này ."

Ta lớn tiếng nhắc nhở phía sau lưng hắn .

Hắn giơ tay vẫy vẫy:

"Không cần, tiểu gia ta không thiếu tiền."

Trên đường về phủ, Nghiêm Cẩm Phù biết ta chạy đi chỉ vì muốn giúp Nhan Hải Đường sửa tỳ bà thì tỏ ra vô cùng thất vọng.

Nghe chuyện vị công t.ử vừa rồi hay đến Hồng Trần các.

Bà liền khẳng định loại nam nhân như thế tuyệt đối không thể lấy làm chồng.

Vừa về đến phủ không lâu, quản gia đã trao cho Nghiêm Cẩm Phù một phong thư.

Đó là thư cầu thân gửi tới từ vương phủ của Cảnh vương Tư Dật Cảnh.

Ánh mắt Nghiêm Cẩm Phù khựng lại , sau khi mở thư ra .

Bà kích động đến mức không thể kiềm chế:

"Vãn Ngưng, chính duyên của con đến rồi ."

Ta không tài nào hiểu nổi lời bà nói .

Mẫu thân của Cảnh vương xuất thân hèn mọn.

Bản thân ông ta lại là người tâm tư thâm trầm.

Sao có thể là chính duyên của ta được chứ?

Bà đối diện với ánh mắt nghi hoặc của ta , ngữ khí trở nên vô cùng nghiêm túc:

"Hãy tin vào con mắt nhìn nam nhân của nương con."

"Cảnh vương xuất hiện sớm hơn rồi ."

Tiếng lòng của bà lại vang lên bên tai ta .

"Năm đó chỉ vì một câu nói của con gái ngoan mà cứu Cảnh vương một mạng, sau khi con bé c.h.ế.t, Cảnh vương vì trả thù mà g.i.ế.c c.h.ế.t tên hoàng đế cẩu trích kia , cuối cùng bị vạn tiễn xuyên tâm... Đôi tình lữ khổ mệnh mà ta theo đuổi lần này cuối cùng cũng có cơ hội có được kết cục viên mãn rồi ..."

Những lời trong lòng bà khiến tim ta chấn động.

Cảnh vương thế mà lại vì báo thù cho ta mà mất mạng sao ?

Bất giác, ta đột nhiên sinh ra sự tò mò đối với vị nam nhân chưa từng gặp mặt này .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...