Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Không quá mấy ngày, Nhan Hải Đường quả nhiên nhờ người đưa tỳ bà tới.

Ta dùng loại tơ tằm tốt nhất để dệt lại dây đàn.

Rồi sai người gử̉i trả cho nàng ấy .

Nàng ấy phi thường vui mừng, muốn diện kiến để tấu một khúc tạ ơn.

Có điều ta nghĩ mình sẽ không có cơ hội thưởng thức nữa.

Lại qua mấy ngày, ta rốt cuộc cũng gặp được Tư Dật Cảnh trong một buổi yến tiệc.

Hóa ra ta và hắn chẳng phải là chưa từng giáp mặt.

Ta từ xa nhìn hắn một cái.

Rồi lại nhìn sang Nghiêm Cẩm Phù đang mải mê gặm chân giò.

Lúc này trong đầu bà chỉ toàn nghĩ:

[Cỗ bàn nhà Thủ phụ đại nhân quả là danh bất hư truyền, ngon tuyệt cú mèo.]

Ta kéo kéo vạt áo bà, ra hiệu cho bà nhìn về phía Tư Dật Cảnh, thấp giọng hỏi:

"Mẫu thân , đây chính là mối chính duyên mà người nói sao ?"

Ta khựng lại một chút, rồi nói tiếp:

"Không biết người có nhận ra không , hắn chính là kẻ ngày hôm đó đã giúp nữ nhi đến Hồng Trần các truyền tin..."

Nghiêm Cẩm Phù nuốt miếng thịt trong miệng xuống, gật đầu bảo:

"Thế thì chứng tỏ hai đứa sớm đã có duyên phận rồi , tên nhóc này xem ra cũng là kẻ biết giữ chữ tín."

Đây có phải là trọng điểm đâu chứ?

Trọng điểm là hắn hay lui tới Hồng Trần các kia mà?

Chẳng phải chính người từng nói loại nam nhân này tuyệt đối không thể lấy sao ?

Hay là... việc hôn nhân này cứ bỏ qua đi .

Ta khẽ thở dài, hơi ngước mắt lên.

Vừa vặn chạm phải đôi đồng t.ử đen nhánh của Tư Dật Cảnh.

Lòng ta nhất thời có chút hoảng hốt.

Cuống quýt cúi đầu ăn thức ăn trước mặt.

Không dám ngẩng lên nhìn hắn thêm lần nào nữa.

Yến tiệc tàn, phụ thân cùng Nghiêm Cẩm Phù ngồi chung một cỗ xe ngựa rời đi .

Còn ta một mình một cỗ xe.

Ta vừa vén rèm xe lên, liền thấy Tư Dật Cảnh đang biếng nhác dựa ngồi bên trong.

Ta mở to hai mắt, kinh hãi thốt lên:

"Ngươi... ngươi..."

Hắn vươn tay một cái liền kéo phắt ta lên xe.

Phu xe cũng lập tức thúc ngựa tiến về phía trước .

Ta thu mình vào một góc, hắn lại từ từ áp sát về phía ta .

Ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào , nụ cười của hắn thế mà lại mang theo vài phần ấm áp.

Khí chất của hắn vốn lạnh lùng, nụ cười ấy tựa như lớp băng tuyết được điểm tô chút ánh dương.

Mặt mày hắn sinh ra cực kỳ tuấn tú.

Không khó để nhận ra mẫu thân hắn năm xưa hẳn phải là một đại mỹ nhân.

Mới có thể sinh ra một người dung mạo xuất chúng đến nhường này .

"Lại gặp mặt rồi , Thẩm tiểu thư."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Giọng nói của hắn phảng phất nét lạnh lùng.

"Ta... chưa từng gặp ngươi."

Ta dời tầm mắt đi nơi khác, không nhìn hắn .

"Lát nữa đừng để phụ thân ta nhìn thấy ngươi, ông ấy sẽ..."

"Ta biết , Thẩm tướng quân chỉ có một mụn con gái bảo bối là nàng, ông ấy thế mà lại không đưa nàng vào cung, chuyện này bổn vương cũng không ngờ tới."

Hắn hơi nheo mắt nhìn ta , ý cười trên khóe môi thoáng hiện rồi biến mất, hỏi.

"Chuyện thành thân , nàng thấy bổn vương thế nào?"

Ta im lặng một hồi rồi đáp:

"Tùy tiện."

Tư Dật Cảnh đột nhiên bật cười khẽ thành tiếng:

"Ta còn nhớ lần đầu gặp mặt, Thẩm tiểu thư còn đưa ngân phiếu cho ta , mời ta đến Hồng Trần các, hai chúng ta rốt cuộc là ai tùy tiện hơn đây?"

Hắn quả nhiên đã nhận ra ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-4.html.]

Xem ra những chuyện nữ t.ử cải trang nam trang mà không bị phát hiện trong thoại bản toàn là lừa người .

Nghe hắn nói vậy , hai má ta đỏ bừng lên.

Chỉ muốn tìm một cái lỗ trên xe ngựa để chui xuống cho đỡ ngượng.

Ta cố đè nén sự hoảng loạn trong lòng, ngẩng mặt lên hỏi hắn :

"Ngươi rốt cuộc tìm ta có chuyện gì?"

"Chỉ muốn nói cho tiểu thư biết , bức thư cầu thân gửi đến phủ nàng là do môn khách của ta tự ý viết , ta vốn không hề hay biết , nàng không cần phải khó xử."

Hắn thu lại ý cười trên mặt, giọng nói trở nên ôn hòa, đạm mạc.

"Ta dẫu có nhìn trúng nàng, thì chủ yếu cũng là nhìn trúng thế lực của gia tộc sau lưng nàng, xuất thân của ta , cùng tình cảnh hiện tại của ta đều không phải là lựa chọn tốt nhất dành cho nàng."

Hắn nói lời thẳng thắn đến mức trần trụi.

Nhưng những kẻ muốn cưới ta , có ai mà không nhắm vào gia thế của ta cơ chứ?

Ta chợt nhớ tới những lời Nghiêm Cẩm Phù từng nghĩ trong lòng trước đó.

Bà nói , Tư Dật Cảnh sau này sẽ vì báo thù cho ta mà c.h.ế.t.

Trong lòng ta bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp, khó tả.

"Vì sao lại nói với ta những điều này ? Vì sao lại khuyên ta đừng chọn ngươi?"

Ta nhìn thẳng vào hắn , gặng hỏi.

Ánh sáng trong đôi mắt hắn chợt tối đi vài phần:

"Không biết nữa, có lẽ... Thẩm tiểu thư sẽ thích một kẻ thẳng thắn."

Ta quả thực chưa từng gặp nam nhân nào thẳng thắn như hắn .

"Vậy... ngươi có thường xuyên đến Hồng Trần các không ?"

Ta nhỏ giọng hỏi.

Thần sắc của hắn dịu xuống đôi chút:

"Hiếm khi tới, nếu nàng không thích, ta sẽ không đi nữa."

Ta gật gật đầu, liền hỏi ra câu hỏi mà mình muốn biết câu trả lời nhất:

"Nếu có kẻ hãm hại ta , ngươi có vì ta mà báo thù không ?"

Tư Dật Cảnh sững sờ, rồi gằn từng chữ một cách kiên định:

"Ta sẽ không để bất kỳ ai tổn hại đến nàng, ta sẽ hộ nàng một đời an ổn ."

Trái tim ta khẽ lỗi nhịp, ta cúi đầu.

Dùng ngón tay bấu c.h.ặ.t chiếc khăn thêu:

"Mẫu thân nói , không được tìm nam nhân ba thê bốn thiếp ."

"Được, không nạp thiếp ."

Hắn đạm giọng đáp.

Ta không ngờ hắn lại dễ dàng thỏa hiệp đến thế.

Ta vốn vô cùng sợ hãi vận mệnh đáng sợ mà Nghiêm Cẩm Phù đã nhắc tớ.

Giờ phút này ta chỉ muốn tìm một cọng rơm cứu mạng để bám c.h.ặ.t lấy.

Mà Tư Dật Cảnh chính là cọng rơm mà ta muốn nắm giữ.

Ta cố tỏ ra trấn định mà đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của hắn .

Nhưng giọng nói vẫn không kìm được mà run rẩy:

"Vương gia, ta nguyện ý gả cho ngài... Sau này , xin hãy đối xử tốt với ta một chút."

Lần đầu tiên thốt ra những lời bộc bạch thế này .

Ta căng thẳng đến mức bờ môi cũng trắng bệch đi .

Thân hình Tư Dật Cảnh khựng lại .

Trong đôi mắt thâm sâu nhuộm một sắc đen đặc quánh.

Ngay sau đó hắn khẽ nhếch môi cười .

Vừa dứt lời ta liền cảm thấy có chút hối hận.

Bởi vì lúc này xe ngựa vẫn chưa dừng hẳn.

Mà hắn thì cứ ngồi sững ở khoảng cách gần như vậy , đăm đăm nhìn ta .

Không khí trong xe ngựa dường như trở nên ngột ngạt.

Độ ấm xung quanh không ngừng tăng lên.

Đến khi ta chuẩn bị bước xuống xe, hắn đột nhiên giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay ta .

Ta đứng không vững, liền ngã nhào thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn .

Vòng tay hắn siết c.h.ặ.t lại , lòng bàn tay lạnh băng khẽ vuốt qua vành tai đang nóng bừng lên như lửa đốt của ta .

Thanh âm cực kỳ nhẹ nhàng đáp lại một tiếng:

"Được."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...