Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tư Dật Cảnh năm mười bốn tuổi đã bắt đầu trấn giữ biên quan.
Uy vọng trong quân doanh cực kỳ cao.
Chuyện ta muốn gả cho hắn .
Phụ thân thế mà lại không phản đối nhiều.
Nghiêm Cẩm Phù nói với ta .
Đương kim bệ hạ tính tình vốn đa nghi.
Phụ thân vì thành toàn cho hôn sự của ta nên nguyện ý giao ra binh quyền trên tay.
Chỉ đảm nhận vài chức vụ nhàn tản trong quân.
Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa, khó chịu.
Bất luận thế nào, khi Nghiêm Cẩm Phù đeo chiếc vòng t.ử ngọc trong phần của hồi môn của bà vào cổ tay ta .
Bà đã dịu dàng căn dặn:
"Đừng sống vì vinh quang của gia tộc, hãy sống vì chính bản thân con."
So với những thứ hư vinh có cũng được không có cũng chẳng sao kia .
Phụ thân càng hy vọng ta có thể vui vẻ mà sống tiếp.
Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày ta gả vào vương phủ của Cảnh vương.
Ta đột ngột nhận được chỉ dụ triệu kiến vào cung của Hoàng hậu.
Nghiêm Cẩm Phù nhắc nhở ta , Hoàng hậu là người tâm cơ thâm trầm.
Vì củng cố hậu vị mà không từ thủ đoạn.
Nhưng lần này ta đâu có chọn vào cung tuyển tú.
Ta và Hoàng hậu đáng lý ra sẽ chẳng có chút giao thoa nào mới phải .
Ta cùng Nghiêm Cẩm Phù đứng đợi Hoàng hậu ở Ngự Hoa Viên.
Không ngờ nương nương chưa thấy đâu , lại đợi được Tịch Thanh Dung.
Tịch Thanh Dung là nữ nhi của Thái sư.
Nàng ta và Tư Dật Cảnh cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Việc nàng ta ái mộ hắn là điều mà ai ai trong kinh thành cũng đều hay biết .
Vừa nhìn thấy ta , ánh mắt của Tịch Thanh Dung như muốn xẻo thịt lột da ta đến nơi.
Nàng ta sải bước nhanh đến trước mặt ta , cao giọng:
"Ngươi không biết Cảnh ca ca cưới ngươi chỉ vì muốn có được binh quyền trong tay phụ thân ngươi sao ? Chờ đến khi ngươi hết giá trị lợi dụng, chàng nhất định sẽ hưu thê."
"Thật vậy chăng? Ta không tin đâu nhé."
Nghiêm Cẩm Phù đứng bên cạnh ta đột nhiên cất lời.
Tịch Thanh Dung ngẩn người ra một chút rồi nói tiếp:
"Dẫu sao Cảnh ca ca cũng chẳng hề thích nữ nhân này , người chàng lấy chắc chắn phải là ta ."
"Thật thế sao ? Ta vẫn không tin."
Nghiêm Cẩm Phù nhướn mày.
Tịch Thanh Dung tiếp tục gằn giọng:
"Ta và Cảnh ca ca là thanh mai trúc mã, hai chúng ta mới là đôi lứa xứng đôi nhất."
Nghiêm Cẩm Phù lắc lắc đầu:
"Ồ, ta nhìn mãi mà chẳng thấy xứng đôi chỗ nào."
Ngữ khí của Nghiêm Cẩm Phù vô cùng bình thản.
Nhưng câu nào thốt ra cũng như cây kim đ.â.m thẳng vào tim của Tịch Thanh Dung.
Tịch Thanh Dung tức đến mức giậm chân, chỉ tay vào mặt ta , căm phẫn nói :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-5.html.
]
"Vậy loại nữ nhân như nàng ta thì xứng với Cảnh ca ca sao ?"
Nghiêm Cẩm Phù nhún vai:
"Bằng không thì sao ? Người ta đều đã định ngày thành thân với Cảnh ca ca của ngươi rồi , ngươi còn mơ tưởng đến chuyện chen chân vào , tiểu cô nương lấy đâu ra sự tự tin lớn đến thế?"
Nghiêm Cẩm Phù quay đầu nhìn ta một cái, ta hiểu ý liền tiếp lời:
"Nếu Vương gia thực sự có lòng với Tịch cô nương, hẳn là đã sớm đến phủ Thái sư cầu thân rồi ."
"Ngươi..."
Tịch Thanh Dung hai mắt đỏ bừng, tức đến mức nghẹn họng.
"Ngươi cứ chờ xem, chờ đến ngày bị lợi dụng xong rồi bị hưu bỏ đi ."
Nói đoạn, nàng ta hậm hực quay người rời đi .
Ta cảm thấy sự xuất hiện của nàng ta có chút khó hiểu và kỳ quái.
Nghiêm Cẩm Phù nhìn theo bóng lưng nàng ta , quay sang hỏi ta :
"Vãn Ngưng, con nói xem sao nàng ta lại biết con đang ở Ngự Hoa Viên?"
Lúc này ta mới hậu tri hậu giác nhận ra :
"Là Hoàng hậu nương nương truyền lệnh cho chúng ta đợi ở nơi này , vậy nên tất cả những chuyện này đều do Hoàng hậu nương nương an bài sao ?"
"Xem ra có kẻ không muốn thấy con gả cho Cảnh vương rồi ."
Nghiêm Cẩm Phù lẩm bẩm.
Ngày hôm đó, Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho ta rất nhiều châu báu.
Thậm chí còn trực tiếp thêm vào cho ta một rương của hồi môn.
Ngồi trên xe ngựa trở về, Nghiêm Cẩm Phù mở một chiếc hộp gấm màu vàng ra .
Bên trong là một cây trâm ngọc trơn nhẵn, trong suốt.
Sắc mặt bà bỗng chốc tràn ngập vẻ kinh hoàng, thốt lên:
"Cây trâm ngọc này không phải do Hoàng hậu ban tặng."
Ngay sau đó, tiếng lòng của bà lại văng vẳng bên tai ta :
"Cây trâm ngọc trơn này rõ ràng là thứ tên hoàng đế tồi tệ kia tặng cho nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên trong nguyên tác, chẳng lẽ không có cách nào thay đổi sao ? Bánh xe cốt truyện vẫn cứ thế tiếp diễn à ?"
Những lời này khiến tim ta thắt lại , vầng trán bất giác rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
Thời gian thấm thoắt trôi qua hai ngày, Tư Dật Cảnh hẹn ta cùng đi du ngoạn trên hồ.
Ta tự tay làm vài món điểm tâm từ sớm, đến ngắm cảnh đình bên hồ để đợi chàng .
Ta cho các nha hoàn lui ra xa.
Từ trong hộp thức ăn lấy ra các loại điểm tâm bày biện trên bàn đá.
Tư Dật Cảnh vốn không thích đồ ngọt.
Bởi vậy lần này ta làm khá nhiều món điểm tâm vị mặn.
Nghe thấy tiếng động phía trước , ta ngẩng đầu lên, mỉm cười nói :
"Chẳng phải chàng bảo hôm nay sẽ tới muộn một chút sao ?"
Đến khi nhìn rõ người đứng trước mặt, nụ cười trên môi ta bỗng chốc đông cứng lại .
Kẻ vừa tới chẳng phải Tư Dật Cảnh.
Mà là một nam t.ử vận y phục vô cùng hoa lệ, hắn không đi một mình .
Phía sau còn có vài tùy tùng đi theo.
Hắn khẽ giơ tay lên, nhóm tùy tùng liền dừng bước ở bên ngoài đình.
Hắn đầy vẻ hứng thú nhìn ta , thong thả dạo bước tiến vào trong đình.
Chỉ nhìn qua một cái, ta liền dám chắc chắn rằng hắn chính là tên hoàng đế tồi tệ trong lời của Nghiêm Cẩm Phù, Tư Diệc Ngạn.
Ta đứng im không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn hắn ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tiện tay cầm một miếng bánh mặn lên c.ắ.n một ngụm.
Chaporia
Bình Luận (0)