Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Đó là thứ ta chuẩn bị cho vị hôn phu của mình ."
Ta nhẹ giọng lên tiếng nhắc nhở.
Tư Diệc Ngạn bật cười một tiếng đầy vẻ thờ ơ:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Tư Dật Cảnh sao ? Chỉ bằng hạng xuất thân như hắn mà cũng xứng tranh đoạt đồ vật với trẫm?"
Trong giọng điệu của hắn là sự khinh miệt không cách nào che giấu.
Ai nấy đều biết mẫu thân của Tư Dật Cảnh xuất thân hèn mọn.
Nhưng chẳng ai rõ bà thực chất là ai, kẻ bảo là nữ t.ử chốn phong trần.
Người nói là cung nữ thấp kém.
Một người có xuất thân như chàng làm sao để trưởng thành được ở chốn thâm cung hiểm độc kia .
Ta thậm chí còn không dám nghĩ tới.
Ta khẽ cúi người hành lễ với Tư Diệc Ngạn, rũ mắt đáp:
"Chỉ là vài miếng điểm tâm nhỏ nhoi mà thôi, bệ hạ nói quá lời rồi ."
"Trẫm không có ý nói đến thứ này ."
Tư Diệc Ngạn khẽ nhếch môi cười với ta .
"Với gia thế của nàng, đáng lý ra phải vào cung tuyển tú mới đúng chứ?"
"Tiểu nữ t.ử không có diễm phúc được tiến cung, nay đã đính ước rồi ."
Ta cung kính đáp lời.
Hắn lấy ra một chiếc khăn tay.
Thong thả lau vụn bánh bám trên ngón tay rồi ngước mắt nhìn ta .
Ánh mắt mang theo sự hứng thú và ham muốn chiếm hữu không chút giấu diếm.
Trong khoảnh khắc ấy , ta có cảm giác bản thân đứng trước mặt hắn nhỏ bé chẳng khác nào một con kiến.
"Chẳng phải nàng vẫn chưa gả đi đó sao ?"
Ánh mắt hắn chợt chuyển hướng, nhìn về phía Tư Dật Cảnh đang rảo bước đi tới phía này .
Một tia tàn nhẫn thoáng lướt qua nơi đáy mắt, hắn đè thấp giọng nói .
"Nếu muốn giải quyết nghịch cảnh trước mắt cũng không khó, chỉ xem nàng nghĩ thế nào mà thôi."
Tư Dật Cảnh sa sầm nét mặt bước tới.
Một tay chàng đặt sẵn trên chuôi kiếm.
Phung phí sát khí như thể sẵn sàng rút kiếm c.h.é.m thẳng về phía Tư Diệc Ngạn bất cứ lúc nào.
"Tiểu nữ t.ử một lòng tâm duyệt Cảnh vương điện hạ, đa tạ bệ hạ đã thành toàn ."
Ta vội vàng hướng về phía Tư Diệc Ngạn hành lễ.
Tư Diệc Ngạn lạnh lùng nhếch môi, khẽ liếc mắt ra hiệu cho đám thị vệ.
Cánh tay đặt trên đốc kiếm của Tư Dật Cảnh lúc này mới buông lỏng ra .
Toán thị vệ đang chắn trước mặt chàng cũng thức thời né sang một bên nhường lối.
Tư Diệc Ngạn đứng bật dậy, nhìn ta với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý:
"Đường do tự mình chọn, ngàn vạn lần đừng hối hận."
Hắn thậm chí không thèm bố thí một ánh nhìn cho Tư Dật Cảnh.
Dứt lời liền phất tay quay người rời đi .
Mọi chuyện quả nhiên diễn ra đúng như những gì Nghiêm Cẩm Phù đã nói .
Tư Diệc Ngạn quả thật vừa gặp đã nảy sinh ý đồ với ta .
Tư Dật Cảnh vận một bộ bạch y đứng ở phía sau ta , mái tóc đen như mực.
Chàng khẽ thu lại sát ý trong ánh mắt.
Trông chẳng khác nào một vị nhẹ nhàng công t.ử ôn nhuận như ngọc.
"Lời hắn vừa nói ... là đang uy h.i.ế.p nàng?"
Chàng cúi đầu, khàn giọng hỏi.
Ta im lặng một hồi rồi đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.
com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-6.html.]
"Hắn bảo với ta rằng, ta vốn dĩ phải vào cung tuyển tú mới đúng."
Tư Dật Cảnh đặt hai tay lên vai ta .
Lòng bàn tay chàng khẽ dùng lực, nhẹ nhàng ôm siết lấy.
"Mẫu thân từng bảo ta rằng phải sống vì chính bản thân mình , nhưng phụ thân vì muốn tác thành cho ta nên đã phải giao ra binh quyền."
Ta khẽ thở dài, nhìn thẳng vào đôi mắt chàng .
"Chuyện phía sau , sợ là hắn cũng sẽ không buông tha cho chàng đâu ."
Để trừ khử một Cảnh vương đơn độc.
Đối với Tư Diệc Ngạn mà nói thì có gì là khó khăn chứ.
"Ngưng nhi."
Tư Dật Cảnh ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai ta , thấp giọng gọi tên ta .
"Nếu nàng đã chọn ta , ta thề sẽ dùng cả tính mạng này để hộ nàng chu toàn ."
Ta đăm đăm nhìn chàng một hồi lâu, bất giác bật cười thành tiếng:
"Chẳng trách trước kia mẫu thân lại quả quyết bảo ta nhất định phải chọn chàng làm phu quân."
Tư Dật Cảnh cũng khẽ cười theo ta , chàng là người cực kỳ hiếm khi cười .
Nhưng khi cười lên lại đặc biệt tuấn tú, động lòng người .
"Nàng liền nghe theo lời mẫu thân mình như vậy sao ?"
Ta gật gật đầu:
"Hiện tại bà đối xử với ta rất tốt , hơn nữa bà còn có thể thấu thị tương lai, ta vô cùng tin tưởng bà."
Tư Dật Cảnh vươn tay giúp ta vén lại lọn tóc mai bị gió thổi lòa xòa trước trán:
"Vậy bà có từng nói với nàng, nghịch cảnh hiện tại phải hóa giải thế nào chưa ?"
"Bà bảo phải sớm ngày sinh..."
Ta hốt hoảng vội vàng lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng mình lại .
Trợn tròn mắt nhìn Tư Dật Cảnh.
Lời nguyên văn của Nghiêm Cẩm Phù khi ấy là bảo hai đứa phải sớm ngày gạo nấu thành cơm.
Để tên hoàng đế tồi tệ kia hoàn toàn hết hy vọng.
Mấy lời này suýt chút nữa là ta đã bê nguyên xi nói ra cho Tư Dật Cảnh nghe rồi .
"Sớm ngày sinh cái gì?"
Tư Dật Cảnh nhướn mày nhìn ta đầy vẻ trêu chọc.
Ta cảm giác hai vành tai mình đã nóng bừng lên như lửa đốt.
Khẽ nuốt nước miếng một cái rồi chống chế:
"Bà bảo chúng ta nên sớm ngày thành thân , để tránh đêm dài lắm mộng, sinh ra nhiều chuyện biến cố."
Đầu ngón tay lạnh băng của chàng khẽ chạm vào vành tai đang đỏ ửng của ta , biếng nhác cười nói :
"Thời gian đến ngày thành hôn của chúng ta chỉ còn một tháng, nàng vội vã cái gì chứ?"
Tư Dật Cảnh tuy rằng xuất thân không tốt , nhưng cốt cách lại chẳng hề có nửa phần tự ti.
Ngược lại trong xương tủy luôn toát lên vẻ ngạo nghễ của hoàng thất.
Chàng đối đãi với người ngoài tuy lãnh đạm.
Nhưng trước mặt ta lại luôn giữ vài phần tùy ý của một thiếu niên.
Ta ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống:
"Ta mới không có vội."
"Trước ngày thành thân , chúng ta cùng đi một chuyến đến Giang Nam đi ."
Mày kiếm của chàng chợt thoáng qua một tia cảm xúc không rõ nghĩa.
Ngay sau đó liền dịu dàng tan biến.
"Chẳng phải nàng luôn muốn đi bái kiến ngoại tổ phụ của mình sao ?"
Ta lập tức hiểu ra , chàng là muốn tránh mặt đi để ngăn không cho biến cố xảy ra trước hôn lễ.
Thế là ta gật đầu, nở một nụ cười thật tươi với chàng , đồng ý.
Chaporia
Bình Luận (0)