Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta vừa về đến nhà liền bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn bị đi Giang Nam.

Nghiêm Cẩm Phù gõ cửa bước vào phòng ta , khẽ khều lại bấc đèn trên bàn cho sáng hơn.

Bà tiến lên phía trước , ướm lời hỏi:

"Vãn Ngưng, con định đến nhà ngoại tổ phụ sao ?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta mỉm cười , gật đầu đáp:

"Chàng nói muốn đưa con đi Giang Nam một chuyến trước ngày thành thân ."

Nghiêm Cẩm Phù tỏ ra khá hào hứng:

"Có thể dẫn ta đi cùng không ? Ta chưa từng được đến Giang Nam bao giờ."

Ta ngẩn người một chút rồi gật đầu:

"Dạ được ."

Khóe môi Nghiêm Cẩm Phù cong lên, tiếng lòng của bà lại vang lên bên tai ta :

[Con gái ngoan thật tốt , đi hưởng tuần trăng mật mà cũng chịu mang theo cái bóng đèn này .]

Mấy lời trong lòng của bà dẫu ta nghe không hiểu lắm, nhưng cũng đã dần quen rồi .

Ta cầm ấm trà lên, rót đầy chén trà trước mặt bà.

"Mẫu thân , người nói xem chuyến đi này liệu có xảy ra chuyện gì không ?"

Nghĩ đến ánh mắt của Tư Diệc Ngạn nhìn ta ban ngày, lòng ta lại dâng lên một nỗi bất an khôn tả.

Nghiêm Cẩm Phù bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, dưới ánh nến, đôi mắt bà sáng lấp lánh:

"Ta tuy không rõ ràng về thân thế của Cảnh vương, nhưng ta tin hắn có đủ năng lực để bảo vệ con, sẽ không có chuyện gì đâu ."

Bà vỗ vỗ lên mu bàn tay ta , nói tiếp:

"Con không cần lo lắng về thủ đoạn của hắn , khi cần thiết, hắn thậm chí có thể rút kiếm đối đầu với tên hoàng đế tồi tệ kia ."

Trong lòng ta kinh hãi, vội vàng đưa tay bịt miệng bà lại .

"Mẫu thân , lời này không thể nói bừa được , sẽ rước họa sát thân đấy."

Bà đang nói đến chuyện mưu nghịch hành thích vua, chuyện tày trời như vậy nghĩ trong lòng là được rồi , sao bà có thể nói thẳng ra miệng như thế?

Bà chớp chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu với ta .

……

Hai ngày trước khi chúng ta khởi hành đi Giang Nam, phụ thân đi bãi triều mang về một tin tức, Tư Dật Cảnh đột ngột bị phái đi xuất chinh nơi biên quan.

Không lâu sau , tổng quản thái giám bên cạnh Tư Diệc Ngạn tới Thẩm phủ, rút thánh chỉ ra tuyên đọc , ngắn gọn vài câu đã khôi phục lại binh quyền cho cha ta .

Tên thái giám dùng ánh mắt xéo xắt đ.á.n.h giá phụ thân ta một lượt, cười nịnh nọt:

"Tạp gia thấy thân thể của Thẩm đại nhân nay đã khôi phục không ít rồi , vậy thì tiếp chỉ đi thôi."

Trước đó phụ thân lấy cớ dưỡng bệnh để giao ra binh quyền nhằm tác thành cho hôn sự của ta , giờ đây chỉ bằng một đạo thánh chỉ, binh quyền lại quay về tay ông, mọi chuyện tựa như quay lại vạch xuất phát.

Phụ thân hơi nghiêng đầu nhìn ta một cái, rồi tiến lên tiếp chỉ.

Sau khi trao thánh chỉ vào tay phụ thân , tên thái giám liếc nhìn ta , tiến lại gần thấp giọng cười nói :

"Bệ hạ sai nô tài nhắn với Thẩm tiểu thư một câu, Cảnh vương chuyến này xuất chinh tất nhiên là có đi mà không có về, Thẩm tiểu thư nếu muốn giữ vững vinh quang của gia tộc, hẳn phải biết mình nên làm gì rồi chứ?"

Giọng hắn rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có hai chúng ta nghe thấy.

Ta nhìn ra khoảng không xa xăm, lá đầu thu khẽ khàng lướt qua khoảng không rồi rơi rụng, tiêu điều, hệt như vận mệnh đã được định đoạt sẵn của ta .

Ta ngước mắt nhìn tên thái giám trước mặt, nhỏ giọng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-7.html.]

"Có thể tha cho chàng một mạng không ?"

Nếu như không gặp gỡ ta , Tư Dật Cảnh hẳn là sẽ sống rất tốt , chung quy cũng tại ta đã liên lụy đến chàng .

"Thẩm tiểu thư quả là người thông minh."

Tên thái giám bỏ lại một câu đầy ẩn ý rồi xoay người rời đi .

Ta quay lại , bắt gặp ánh mắt của Nghiêm Cẩm Phù đang đứng phía sau .

"Vãn Ngưng, con định chấp nhận số phận sao ?" Bà thẫn thờ hỏi.

Ta gượng gạo nhếch môi:

"Con cũng không muốn nhận mệnh, nhưng con muốn mọi người đều được bình an sống tiếp."

Ngay sau đó, ta nhờ Nghiêm Cẩm Phù sai người gửi thư từ hôn đến Cảnh vương phủ.

Cả đêm hôm đó ta không màng ăn uống, trà và điểm tâm Nghiêm Cẩm Phù sai người mang đến đều đã nguội ngắt.

Ta nằm gục xuống bàn, thất thần nhìn ngọn nến đang lụi dần.

Kiếp trước Tư Dật Cảnh vì ta mà c.h.ế.t, kiếp này ta không thể lại làm gánh nặng cho chàng .

Đột nhiên, ngọn nến trước mắt khẽ lay động rồi tắt ngấm.

Ta ngước mắt lên, qua làn nước mắt nhạt nhòa, ta nhìn thấy Tư Dật Cảnh đã xuất hiện trước mặt từ lúc nào.

Cánh cửa sổ khẽ kẽo kẹt, vạt áo huyền sắc trên người chàng vẫn còn vương hơi lạnh của màn đêm.

Đôi mắt chàng đỏ bừng, ánh nhìn sắc lẹm và sâu thẳm, ta cố gắng tỏ ra bình tĩnh để đối diện với chàng , nhưng chỉ một khắc sau , giọt lệ lạnh ngắt đã lăn dài nơi khóe mắt.

Chàng nhướng mày nhìn ta , lạnh lùng hỏi:

"Khóc cái gì?"

Ta cuống cuồng lau đi giọt nước mắt:

"Chúng ta đã hủy bỏ hôn ước rồi , đêm hôm thế này chàng không nên..."

"Đêm muộn xông vào khuê phòng của nàng?"

Chàng tiếp lời, bước đến trước mặt ta , cầm chén trà lạnh ngắt ban nãy lên uống cạn.

Bờ môi chàng vương chút hơi nước, trông chẳng khác nào một lãng t.ử phong lưu.

Ta khẽ "ừm" một tiếng, chàng liền bật cười thành tiếng, tiến lên một bước, hai tay chống xuống mặt bàn, ghé sát vào ta rồi trầm giọng hỏi:

"Nàng cứ như vậy mà từ bỏ ta sao ?"

Ta né tránh ánh mắt nóng rực của chàng , thở dài nói :

"Dù sao chàng cưới ta cũng chỉ vì nhìn trúng gia thế của ta , thực ra gia thế của Tịch cô nương cũng rất tốt ."

"Thẩm Vãn Ngưng,"

Giọng chàng chợt chùng xuống đầy vẻ cảnh cáo, nhưng ngay sau đó ngữ khí lại dịu đi .

"Vừa rồi vì sao nàng lại khóc ?"

Ta im lặng không đáp, chàng đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta :

"Ta chưa từng lừa dối nàng, nàng cũng đừng hòng gạt ta ."

Ta rũ mắt xuống, c.ắ.n c.h.ặ.t môi:

"Ta chỉ là không muốn vào cung, trong lòng có chút buồn bã mà thôi."

"Ta giúp nàng."

Ý cười trên khóe môi chàng từ từ lan tỏa.

"Giúp thế nào?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...