Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta ngước mắt nhìn chàng , đôi đồng t.ử của chàng ẩn hiện dưới ánh sáng mập mờ, một luồng sát khí thấu xương chợt lướt qua mắt đen, khiến ta không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Ta gần như đã đoán được chàng định làm gì.
"Chàng muốn g.i.ế.c hắn ."
Giọng ta run rẩy.
"Ta đã nhận mệnh rồi , chàng không cần vì ta mà làm đến bước này ."
Sau một hồi im lặng dài, chàng khẽ nhếch môi:
"Ta cũng không hoàn toàn là vì nàng, hắn ngồi ở vị trí cao kia muốn lấy mạng ta quá dễ dàng, ta không g.i.ế.c hắn , hắn cũng sẽ không tha cho ta ."
Ta nhìn chàng , trong lòng vô cùng bất an:
"Ta chỉ hy vọng chàng có thể sống tốt ."
"Trên đường xuất chinh hắn đã sớm mai phục sẵn sát thủ, ta bắt buộc phải động thủ thôi."
Dưới ánh nến, thần sắc của chàng thoáng hiện vẻ cô tịch.
Nghe vậy , tim ta thắt lại , kiếp này Tư Dật Cảnh rốt cuộc vẫn phải bước lên con đường cũ.
Chàng tiến lại gần ta rồi dừng bước, từ trên cao nhìn xuống, nụ cười mang theo vài phần tà mị:
"Thẩm Vãn Ngưng, nàng đã biết kế hoạch của ta rồi , liệu có đi tố giác ta không ? Biết đâu Tư Diệc Ngạn sẽ phong nàng làm Quý phi đấy."
Ta đăm đăm nhìn vào mắt chàng , không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Thấy ta không trả lời, chàng vươn tay siết c.h.ặ.t lấy eo ta , khoảng cách mỗi lúc một gần, chàng gặng hỏi:
"Có đi tố giác ta không ?"
Lúc này ta mới nhận ra , người nam nhân trước mặt này vốn chẳng hề ôn nhuận như vẻ bề ngoài của chàng .
"Không... sẽ không ..."
Ánh nến hắt vào đôi mắt đen nhánh của chàng hệt như một đóa hoa lửa bừng nở, làm tan chảy lớp băng tuyết nơi đáy mắt.
"Không định tố giác ta sao ..."
Ánh mắt chàng khẽ động, khóe môi hiện rõ nét cười .
"Vậy thì nàng xem như đã leo lên thuyền tặc của ta rồi ."
Thuyền tặc?
Chàng có ý gì chứ?
Muốn ta giúp chàng g.i.ế.c Tư Diệc Ngạn sao ?
"Vậy chàng cần ta giúp gì?" Ta hỏi.
Nụ cười trên môi chàng càng sâu hơn:
"Gọi một tiếng phu quân nghe thử xem?"
Ta thẫn thờ nhìn kẻ mang vẻ ngoài ôn nhuận nhưng lời lẽ lại giống như đăng đồ t.ử này , hai má lập tức nóng bừng lên.
"Chúng ta đã hủy hôn rồi ." Ta lý nhí nói .
Chàng giữ c.h.ặ.t lấy eo ta , từ từ ghé sát vào tai ta , cười khẽ:
"Vậy thì nàng phải sống cho thật tốt , đợi ta trở về cưới nàng."
Tiếng cười của chàng đầy vẻ ngông cuồng, tùy ý, cứ như thể chàng chỉ đang đi làm một việc vô cùng đơn giản, nhưng lòng ta lại không ngừng run rẩy vì sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-8.html.]
"Tư Diệc Ngạn
muốn
lấy mạng
chàng
,
chàng
có
thể trốn
đi
được
không
,
chàng
cũng
có
thể chọn cách sống bình an mà.
.."
Ánh mắt chàng dừng lại trên làn môi đang run rẩy của ta , đột nhiên vươn ngón tay ra khẽ vuốt ve cánh môi ta .
"Vãn Ngưng, nàng đang sợ hãi sao ?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta cụp mi mắt xuống, nhỏ giọng:
"Sợ chứ, chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thấy vô cùng sợ hãi rồi ."
Nghiêm Cẩm Phù từng nói , kiếp trước chàng bị vạn tiễn xuyên tâm mà c.h.ế.t, ta sợ kiếp này chàng cũng phải nhận lấy kết cục bi t.h.ả.m tương tự.
Chàng vén lọn tóc xòa bên tai ta ra sau , chậm rãi lên tiếng:
"Nếu đã sợ, vậy thì đừng nghĩ nữa."
Ta ngước mắt nhìn chàng , tầm mắt từ từ nhòe đi , nỗi xót xa dâng đầy l.ồ.ng n.g.ự.c, ta làm sao có thể không nghĩ cho được .
Hầu kết của Tư Dật Cảnh khẽ lăn động, giọng nói khàn đặc:
"Vậy để ta giúp nàng, làm nàng không còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi nữa..."
Lời còn chưa dứt, cánh tay chàng đột ngột dùng lực, kéo mạnh ta vào lòng.
Ta hơi ngẩng đầu lên, chàng đã dứt khoát cúi người hôn xuống.
Bờ môi chàng lành lạnh, nhưng hơi thở lại nóng bỏng như lửa đốt, mang theo thứ cảm xúc không thể gọi tên, lực đạo mỗi lúc một nồng nhiệt, sâu đậm hơn...
Ta bị chàng giữ c.h.ặ.t trong vòng tay, chỉ biết bất lực nhắm nghiền mắt lại .
Đây là lần đầu tiên chàng hôn ta , nhưng cái hôn ấy lại lưu luyến, si mê như thể đó là lần cuối cùng vậy .
Đến khi buông ta ra , chàng khẽ thì thầm bên tai ta :
"Vãn Ngưng, ta quyết không nhận mệnh, bởi vì nàng hoàn toàn xứng đáng."
Chàng đi rồi , ta khẽ áp tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c, trái tim trong đó vẫn đang đập loạn liên hồi không cách nào kiểm soát, dường như ta đã thực sự động tâm với chàng rồi .
Ta nên làm gì bây giờ?
Tư Dật Cảnh bảo chàng quyết không nhận mệnh, Nghiêm Cẩm Phù cũng khuyên ta đừng cam chịu số phận, vậy thì ta có nên đ.á.n.h cược một lần không ?
Giữa lúc ta đang thẫn thờ nhìn ngọn nến mà suy nghĩ miên man, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ dồn dập.
"Ngưng nhi, là cha đây."
Nghe thấy giọng nói của phụ thân ở bên ngoài, ta vội vàng đứng bật dậy mở cửa phòng, phụ thân sải bước đi vào .
"Vừa rồi Cảnh vương đã đến tìm ta ."
Tư Dật Cảnh sau khi trèo cửa sổ rời khỏi phòng ta , thế mà lại dám trực tiếp đi thẳng tới tìm phụ thân , chàng làm sao mà gan dạ đến thế chứ?
Ta lắp bắp hỏi:
"Đêm hôm thế này rồi , hắn tìm người có việc gì vậy ạ..."
Phụ thân nhướn mày, đôi mắt chim ưng sắc lẹm khẽ đảo qua người ta :
"Hắn có phải vừa mới tới tìm con không ?"
"Dạ không có , hắn đâu có đến tìm nữ nhi." Ta cuống cuồng phủ nhận.
Phụ thân hừ lạnh một tiếng:
"Hắn mà dám bén mảng đến tìm con, ta nhất định sẽ đ.á.n.h gãy chân hắn ."
Nghe vậy mà mí mắt ta khẽ giật nảy lên, trên thực tế Tư Dật Cảnh không chỉ đến tìm, mà vừa rồi còn trực tiếp lẻn vào tận khuê phòng của ta nữa kìa...
"Hắn nói con không muốn vào cung." Phụ thân đột ngột hỏi.
Chaporia
Bình Luận (0)