Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta bỗng nhiên ngước mắt nhìn ông, trong lòng bối rối chẳng biết nên mở lời ra sao , ta quả thực không muốn tiến cung, nhưng cũng không muốn đẩy phụ thân vào thế khó xử.

"Không muốn vào thì không vào nữa, mẫu thân con nói rất đúng, hoàng cung sâu thẳm vốn chẳng phải là nơi tốt đẹp gì."

Phụ thân thở dài một tiếng thật dài, ánh mắt tràn đầy vẻ từ ái nhìn ta .

"Có cha ở đây, ai cũng đừng hòng ép buộc con làm điều con không thích."

Nghe đến đó, nước mắt ta rốt cuộc không kìm được nữa mà trào ra khỏi hốc mắt.

Con đường phía trước mờ mịt, ta cứ ngỡ chỉ có một mình cô độc bước đi từ lâu.

Đến khi quay đầu lại mới phát hiện phía sau hóa ra có nhiều người sẵn sàng chở che cho mình đến thế.

Lần này , có lẽ ta thực sự không cần phải cam chịu số phận nữa rồi .

Thấy ta bật khóc , phụ thân có chút luống cuống vụng về dỗ dành:

"Cái câu gì ấy nhỉ, liều mạng chịu một vết xẻo, cũng phải kéo bằng được hoàng đế xuống ngựa."

Ta dùng mu bàn tay quệt nước mắt, bật cười thành tiếng:

"Phụ thân , sao hiện tại người nói năng lại giống hệt mẫu thân vậy ?"

"Mấy lời mẫu thân con nói ngẫm lại thấy rất có lý."

Ý cười trên mắt phụ thân thoáng hiện rồi biến mất, ông trầm giọng.

"Ngưng nhi, Cảnh vương dường như thực sự có khả năng kéo tên hoàng đế kia xuống ngựa đấy."

Ta chần chừ một hồi lâu, khẽ hỏi:

"Người tính giúp đỡ chàng sao ?"

"Ta thì không có bản lĩnh lớn đến thế, nhưng tự có người khác có thể giúp được hắn ."

Phụ thân phất phất ống tay áo, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp trang sức ta đã thu dọn gọn gàng trên bàn trang điểm.

"Vài ngày tới vi phụ sẽ hộ tống con đến Giang Nam, nơi đó cách kinh thành rất xa."

Hóa ra việc để ta đi Giang Nam là ý của Tư Dật Cảnh, đây cũng là thỉnh cầu duy nhất của chàng đối với phụ thân ta .

Điều ta không ngờ tới là đêm muộn chàng đến gặp phụ thân thế mà lại không hề có ý đòi hỏi binh quyền.

Phải đến khi lên đường đi Giang Nam, ta mới được nghe phụ thân kể về thân thế thực sự của Tư Dật Cảnh.

Xuất thân của chàng vốn chẳng hề hèn mọn, mẫu thân chàng là Minh Nhạc quận chúa.

Còn ngoại tổ phụ của chàng chính là Bắc Phiên vương, người từng có công lớn giúp tiên đế đoạt lấy giang sơn.

Năm xưa Minh Nhạc quận chúa vì đi theo tiên đế mà quyết liệt đoạn tuyệt quan hệ với Bắc Phiên vương.

Sau khi sinh hạ Tư Dật Cảnh ở ngoài cung thì hương tiêu ngọc vẫn.

Vì chàng sinh ra ở chốn dân gian nên người đời mới lầm tưởng mẫu thân chàng có thân phận thấp kém.

Tiên đế vì kiêng kỵ thế lực của Bắc Phiên vương nên cũng thuận nước đẩy thuyền giấu nhẹm chuyện này đi .

Thuở Tư Dật Cảnh còn nhỏ, Bắc Phiên vương từng tìm đến muốn nhận lại đứa cháu ngoại này , nhưng lại bị chàng dùng đoản đao đ.â.m bị thương vào tay.

Trước khi lâm chung, Minh Nhạc quận chúa từng phái người gửi thư cầu cứu Bắc Phiên vương nhưng ông ta lại chọn cách làm ngơ.

Chính vì thế Tư Dật Cảnh luôn ghi hận ông ngoại mình , sau cái ngày đ.

â.m bị thương Bắc Phiên vương.

Chàng hoàn toàn mất đi chỗ dựa duy nhất, thế nên trong cung mới chẳng có ai thèm đặt chàng vào mắt.

Tư Dật Cảnh hận ngoại tổ phụ của mình thấu xương.

Vậy mà giờ đây lại chấp nhận hạ mình hướng về phía ông ta xin giúp đỡ.

Kiếp trước chàng có từng làm như vậy không ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-9.html.]

Nghĩ đến đây, ta chợt nhận ra ngoại trừ việc cố gắng sống thật tốt ra .

Bản thân dường như chẳng thể giúp ích được gì cho chàng .

Sau khi ta ở lại Giang Nam được một tháng, tin tức từ kinh thành rốt cuộc cũng truyền tới.

Tư Dật Cảnh không hề xuất binh ra biên quan, mà là chuyển hướng đi thẳng tới Bắc Phiên.

Nơi Bắc Phiên đầy trời phong tuyết, chàng đã quỳ giữa trời đông giá rét suốt ba ngày ba đêm.

Bắc Phiên vương mới chịu ra mặt gặp chàng .

Ngay sau đó, chàng liền có được binh lực hùng hậu đủ để đối kháng với Tư Diệc Ngạn.

Trong kinh thành bắt đầu đại loạn, phụ thân lập tức bị triều đình triệu hồi kinh.

Ông quyết định để ta và mẫu thân tiếp tục lưu lại Giang Nam.

Ngày phụ thân lên đường, ta cùng Nghiêm Cẩm Phù đi tiễn ông.

Phụ thân mặc chiến giáp, tấm lưng thẳng tắp hiên ngang ngồi trên lưng ngựa.

Nghiêm Cẩm Phù nhìn ông, khóe môi khẽ nhếch lên, tiếng lòng lại văng vẳng bên tai ta :

"Nhìn thế này thì lão Thẩm nhà mình cũng đâu có già lắm đâu , ông ấy năm nay hình như chưa đến bốn mươi, vẫn tính là một đại thúc phong độ."

Phụ thân ném cho bà một ánh mắt sắc bén, trầm giọng dặn dò:

"Bà ở lại đây phải chăm sóc cho Ngưng nhi thật tốt ."

Nghiêm Cẩm Phù tiến lên một bước, đè thấp giọng hỏi ông:

"Lão Thẩm, chuyến này ông trở về kinh thành là định giúp phe nào?"

Phụ thân đăm đăm nhìn bà, khẳng khái đáp:

"Ta là tướng quân của Đại Kỳ triều."

Nghiêm Cẩm Phù nhíu c.h.ặ.t lông mày:

"Cảnh vương chính là hiền tế của ông đấy."

Chân mày phụ thân lập tức dựng đứng lên, gằn giọng:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Hắn và Ngưng nhi đã hủy bỏ hôn ước rồi , bà nhớ cho kỹ, hắn và Thẩm phủ chúng ta hiện tại không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa."

Nghiêm Cẩm Phù trừng mắt nhìn ông, trong lòng bắt đầu gào thét t.h.ả.m thiết:

"Thẩm Phục Chi, ông đến cả con gái ruột mà cũng không thèm giúp, đúng là hồ đồ mà!"

Bầu không khí giữa hai người tức khắc trở nên đông cứng, ngột ngạt.

Ta vội bước lên trước , hai tay cung kính dâng chiếc bùa bình an cho phụ thân .

"Phụ thân , đây là bùa bình an hôm qua mẫu thân cùng nữ nhi lên chùa cầu về, nguyện cầu cho phụ thân có thể bình an trở về."

"Đừng có mà về nữa."

Nghiêm Cẩm Phù hậm hực nói chêm vào trong lòng.

Phụ thân nhận lấy chiếc bùa bình an, ánh mắt nhìn về phía Nghiêm Cẩm Phù.

Ngữ khí lạnh lùng dường như đã dịu xuống vài phần:

"Đợi ta trở về đón hai mẹ con."

Nghiêm Cẩm Phù ngoảnh mặt đi không thèm đáp lời.

Rõ ràng là vẫn còn đang giận dỗi.

Phụ thân khẽ thở dài một tiếng:

"Ta là tướng quân của Đại Kỳ, kẻ ta giúp đương nhiên là bách tính của Đại Kỳ triều rồi , hai người mau trở về đi ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...